Chương 821: Sinh Tử Cùng Nhau!
- Cũng không là phải trang trí, nghe nói lần trước ống dẫn gas của sân vận động hỏng rồi, cũng làm hỏng theo mấy cái ống dẫn khác gì gì đó, kể từ đó sân vận động vẫn luôn ở trong trạng thái sửa chữa. Thế nhưng hiệu suất công nahan ở đây rất cao, chỉ còn sót lại chừng đó thôi.Bất quá chúng ta công nhân hiệu suất rất cao, hiện tại liền dư lại như vậy một chút. Cũng không sao cả, không hề ảnh hưởng tới chúng ta.
Khang Nhụy nói.
Phương Chính khẽ gật đầu, lúc này Mạc Quần gọi Khang Nhụy đi qua chụp ảnh, Khang Nhụy có chút không muốn, Phương Chính cười nói:
-Mau đi qua đi, mọi người tới cả rồi, thiếu cô thì không tốt.
Lúc này Khang Nhụy mới chạy qua, chờ Khang Nhụy đi rồi, Phương Chính xoay người một cái, sắc mặt nghiêm trọng đi về phía chỗ kia.
Đúng lúc này, phía sau truyền đến một tiếng kêu gọi:
-Chuẩn bị, tôi tên là cà tím, mọi người cùng nhau gọi theo nha!
Phương Chính vừa nghe, trong lòng căng thẳng:
-Sao lại nhanh như vậy?
Phương Chính bỗng nhiên quay đầu lại nhìn, vừa vặn nhìn thấy một người đàn ông đang cầm camera, chuẩn bị chụp ảnh cho đám người chị Thanh và Khang Nhụy. Đám người Khang Nhụy xếp thành ba hàng, hàng phía trước ngồi xuống, hàng ở giữa là con gái, hàng phía sau là mấy cậu thanh niên. Mọi người đều đưa lưng về phía bên này, cũng không nhìn thấy Phương Chính.
Thế nhưng Phương Chính nhớ rất rõ, cái cảnh mà thiên nhãn của hắn nhìn thấy, chính là trong khoảnh khắc nhiếp ảnh gia ấn nút chụp, tai nạn xảy ra!
Nghĩ đến đó, Phương Chính cơ hồ không chút nghĩ ngợi xoay người vọt tới chỗ kia, vừa tới gần, Phương Chính liền vừa thấy tình huống ở phía sau cánh cửa, da đầu lập tức tê rần, trong lòng điên cuồng hét lên: "Nhanh lên!"
Lúc này, một công nhân xách theo dụng cụ đi tới thấy thế liền la lên một tiếng:
-Hòa thượng kia, chỗ đó đang thi công, cậu không thể đi vào!
Phương Chính làm gì còn thời gian quan tâm đến người đó? Chẳng những không có dừng lại, ngược lại còn tăng tốc lao vào!
Công nhân thấy vậy vừa kêu vừa đuổi theo.
Động tĩnh bên này không nhỏ, mọi người đang chụp ảnh nghe tiếng thì nhìn qua, vừa lúc nhìn thấy Phương Chính đang lao về phía cái cửa có tấm biển chắn ở giữa, cái cửa đó không bị bất kì vật gì ngăn cản tầm nhìn, nên ở góc độ này mọi người đều có thể nhìn thấy mọi tình huống ở bên trong, không thấy còn đỡ, đây vừa thấy một cái là cả đám toàn thân đổ mồ hôi lạnh, cháy! Nhưng đó chưa phải chỗ quan trọng, quan trọng là bên trong ngọn lửa còn có một bình gas!
-Mẹ nó! Bên trong sao còn có bình gas?!
Từ béo chửi ầm lên theo bản năng.
Chị Thanh và Khang Nhụy thì nôn nóng kêu lên:
-Phương Chính anh muốn làm gì? Mau quay lại! Sẽ nổ mạnh đấy!
Mạc Quần thấy vậy, nhấp môi, thầm nghĩ: "Nổ chết cái con lừa trọc nhà anh mới tốt!
Vừa mới nói xong, Phương Chính đã vọt vào giữa cửa.
Oanh! Gần như trong khoảnh khắc Phương Chính nhảy vào, một tiếng nổ to vang lên, mọi người thấy Phương Chính bị một đoàn lửa đỏ nuốt lấy!
Trong nháy mắt đó, cho dù là chị Thanh hay Khang Nhụy, hay là Từ béo và những người không thích Phương Chính đều bị dọa đến choáng váng. Mặc kệ là thích hay không thích Phương Chính, ai cũng chưa từng nghĩ tới chuyện sẽ để Phương Chính đi tìm chết!
Chỉ có Mạc Quần trong khoảnh khắc nổ mạnh đó kêu lên một tiếng hoảng sợ rồi bỏ chạy! Nhưng cậu ta mới chạy chưa được hai bước thì đột kêu thảm thiết một tiếng, nằm gục xuống đất, đưa tay sờ mông thử, toàn là máu! Còn có thứ gì đó cứng ngắc cắm ở trên mông, vừa chạm vào đã đau đến độ nước mắt trào ra, oa oa kêu to:
-Cứu mạng...
Đáng tiếc, mọi người không ai nhìn về phía cậu ta, bởi đều đang ngây người vì bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ.
Lúc ngọn lửa bùng lên, tấm biển chắn đường cũng bị nổ văng ra, không biết bên trong còn sót lại thứ gì, một đám bụi trắng mù mịt bốc lên, che phủ hoàn toàn tình huống ở bên trong, đám bụi trắng này giống như mây nấm, bay lên cao cả nửa ngày cũng không chịu rơi xuống.
Tới lúc này rồi, mọi người mới hồi phục lại tinh thần, cả người hoảng sợ, theo bản năng vứt đồ tháo chạy! Tiếng thét chói tai, tiếng khóc la, tiếng gọi điện thoại không dứt bên tai...
Thợ cả của đám công nhân cũng bị hoảng sợ, mới nãy khi vừa nổ mạnh một cái, hắn theo phản xạ có điều kiện quỳ rạp trên mặt đất, chờ đến khi hắn phục hồi tinh thần lại, trước mắt đã chỉ còn một bãi phế tích! Hắn vội vàng bò dậy, chạy thẳng vào bên trong đám bụi mù, hai coser bên cạnh thấy thế liền giữ chặt lấy hắn, nếu để hắn chạy vào, lỡ đâu lát nữa còn nổ mạnh, người này sẽ gặp nguy hiểm!
-Vừa rồi có người đi vào, tôi phải đi xem, buông tôi ra, để tôi đi xem!
Thợ cả hét lớn, ở vị trí của hắn không thể nhìn thấy tình huống phía sau cánh cửa, thế nhưng hắn đã từng thấy qua bình gas nổ mạnh, hắn cảm thấy sức mạnh của vụ nổ lúc nãy quá nhỏ, không giống như nổ bình gas. Hắn muốn đi vào xem thử, nhân lúc còn sớm lấy bình gas ra ngoài, đỡ cho lát nữa xảy ra một vụ nổ mạnh khác.
Thế nhưng mấy coser ở cạnh thấy vậy đều dùng hết sức kéo hắn lại, cú nổ hồi nãy quá kinh khủng, bây giờ chạy vào trong thì có khác nào đi chịu chết đâu? Vì thế mọi người hợp sức kéo người thợ cả về bên cạnh mình, đồng thời những người có tố chất tâm lý tốt tổ chức mọi người nhanh chóng tản ra, cách xa khu vực mới nổ mạnh một chút.
Mọi người đã sợ hãi, còn ai dám lại gần? Chỉ hận không thể trốn cho thật xa. Thế nhưng loài người vốn là hiếu kì như thế, sau khi xác định bản thân đã an toàn xong, ai nấy đều muốn đi xem náo nhiệt. Vì thế, cách chỗ đó xa xa những người này lại vây thành một vòng tròn lớn, bắt đầu đứng xem náo nhiệt, đồng thời bàn tán sôi nổi...
-Vừa nãy thực sự có hòa thượng đi vào?
-Đúng thế, hồi nãy tôi có thấy. Một hòa thượng trắng trẻo, có đeo một cái bao vải màu đen, hình như cũng là một coser.
-Tôi cũng có thấy, lúc ấy bên trong đã cháy rồi, ngọn lửa bùng lên nhanh lắm! Bình gas thì ở trên ở đống lửa, hòa thượng kia vừa đi vào là nổ luôn. Quá thảm, tôi đoán hòa thượng đó tám phần là nát như tương rồi.
-Không nát như tương thì cũng không sống nổi đâu, sức nổ của bình gas so với đạn pháo cũng không thua kém gì mấy. Hơn nữa bên trong còn có nhiều vật trang trí, đinh búa các thứ nữa, nếu như bị nổ văng ra thì mạnh ngang ngửa với đạn, có mấy hòa thượng cũng bị nổ chết.
-Haizz, đáng tiếc.
-Đúng vậy, hòa thượng kia hẳn là muốn cứu bình gas, cứu mọi người.
Nói đến đây, không ít người đều yên lặng cúi đầu, bắt đầu buồn bã.
Bọn họ đang nói chuyện, nhóm coser của chị Thanh cũng đã tụ lại gần nhau, có người đi xem Mạc Quần, kết quả vừa thấy mông của cậu ta liền hoảng sợ, chỉ thấy ba cây đinh thật dài cắm ở trên cái mông, tuy không cắm sâu vào thịt nhưng cũng máu me chảy đầy, ước chừng trong khoảng thời gian ngắn Mạc Quần đừng mong ngồi được, đến ngủ cũng phải nằm bò...
Sau khi xác định Mạc Quần không có nguy hiểm, mọi người bắt đầu bàn tán về cảnh tượng hồi nãy. Khoảnh khắc Phương Chính đi vào trong đó, mọi người đều thấy được. Nghĩ đến vị hòa thượng mới nãy còn cười nói với mọi người, nháy mắt đã bị nổ chết, mọi người không thể ngừng thổn thức.
Khang Nhụy thì khóc lóc thảm thiết, nếu không phải do chị Thanh giữ lại, cô bé đã chạy qua chỗ phế tích tìm người từ sớm.
-Đáng tiếc, thật ra hòa thượng kia cũng khá tốt.
Cô bé hóa trang thành Hoa Tiên Tử khóc nức nở nói.
-Đáng tiếc, vẫn là đã chết, haizz.
Có người thở dài nói.
-Sẽ không, hắn sẽ không chết, hắn là hòa thượng, Phật Tổ sẽ phù hộ hắn. Hắn đã nói rồi, hắn sẽ cứu chúng ta, ô ô...
Khang Nhụy nói đến đây, trái tim run rẩy, lúc ấy Phương Chính hành động còn không phải vì muốn cứu bọn họ sao? Bọn họ quả thực không làm sao cả, nhưng hắn lại... Nghĩ vậy, Khang Nhụy khóc càng thêm thương tâm.
-Cô bé ngốc, trên đời này lấy đâu ra Phật Tổ, nếu thực sự có Phật Tổ, thế gian đã không còn đau khổ.
Chị Thanh ôm lấy Khang Nhụy nói.