Chương 820: Tin Tưởng
Tuy rằng Phương Chính cho mọi người cảm giác cũng không tệ lắm, nhưng dù sao vẫn là người ngoài, biểu hiện của Mạc Quần tuy chả ra gì, nhưng cậu ta cũng có mấy người bạn tốt. Cậu ta vừa nổi giận, lập tức có người lên tiếng nói theo:
-Chính thế đấy, nhất định là anh có mục đích đúng không? Nếu không sao cứ ở đây ăn vạ không chịu đi ?
-Không phải là anh muốn tán gái đấy chứ?
Một cậu thanh niên khác trực tiếp nói thẳng ra.
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của chị Thanh và Khang Nhụy đều có chút khó coi, tán gái? Tán ai? Còn không phải là hai người các cô sao?
Khang Nhụy nói:
-Tên mập chết tiệt, anh nói cái gì thế? Đừng có nói bừa!
-Tôi không có nói bừa, tôi thật sự nghĩ không ra, một hòa thượng sao cứ phải một hai ở lại với chúng ta cho bằng được? Quan sát nãy giờ, rốt cuộc tôi cũng đã hiểu, đây không phải là hòa thượng bình thường! Hắn là một tên hòa thượng háo sắc!
Từ béo hầm hừ nói.
Có người ủng hộ, Mạc Quần cũng hăng hái hẳn lên, ứng tiếng nói"
-Tôi cũng thấy là như thế!
-Các cậu đừng có ồn ào nữa!
Chị Thanh quát to.
-Chị Thanh, chúng em không có ồn ào, chúng em chỉ nói ra suy nghĩ bản thân thôi. Còn nữa, bọn em cũng đâu có bịt miệng hắn ta lại đâu, sao hắn ta không phản bác hai câu, tự mình giải thích đi? Hòa thượng, rốt cuộc vì sao anh lại lén lên xe này?
Mạc Quần kiên quyết không bỏ qua, hỏi cho bằng được.
Hai người kia kẻ tung người hứng, trong khoảng thời gian ngắn, chị Thanh cũng không có biện pháp. Tuy cô là người khởi xướng, nhưng giữa mọi người với nhau cũng không phải là quan hệ cấp trên cấp dưới, nếu mọi người không muốn nghe lời cô, cô cũng đành chịu.
Đối diện với sự truy hỏi của mấy người kia, Phương Chính chắp tay trước ngực, hơi hơi mỉm cười nói:
-Bần tăng là muốn cứu mọi người.
-Phốc!
Không ít người nghe được mấy lời này liền cười ngay tại chỗ.
Mạc Quần thậm chí còn chế nhạo
-Con mẹ nó anh đùa tôi hà? Anh cứu bọn tôi? Xem nhiều phim bom tấn Mỹ quá à? Hở ra là muốn cứu thế giới? Sao anh không cứu vớt toàn bộ vũ trụ đi?
Từ béo cũng cười theo:
-Chị Thanh, xem như em rõ rồi, thằng nhóc này không phải hòa thượng, con mẹ nó là đồ ngu thì có!
Vẻ mặt chị Thanh cũng hơi xấu hổ nhìn Phương Chính, nếu Phương Chính nói là hắn đi ké xe, cô còn có cách đỡ lời cho. Nhưng nói kiểu như vừa rồi, chị Thanh cũng hoài nghi đứa nhỏ này có phải thực sự ngốc nghếch hay không ...
Cách nhìn của những người khác đối với Phương Chính đều không khác là bao, tiểu hòa thượng nhìn thì đẹp trai đấy, ai ngờ đầu óc lại có vấn đề, bỗng nhiên cảm thấy thật đáng tiếc.
Mạc Quần cười đắc thắng.
Thế nhưng khiến Mạc Quần không còn lời nào để nói chính là, cô bé ngốc Khang Nhụy kia lại cực kì nghiêm túc hỏi Phương Chính:
-Anh nói là thật sao?
-Khang Nhụy, lời này mà cậu cũng tin?
Mạc Quần hỏi.
Khang Nhụy hỏi ngược lại:
-Vì sao lại không tin? Chuyện vẫn chưa xảy ra, chúng ta tin một chút, cũng đâu có mất miếng thịt nào đâu.
Mạc Quần quả thật không còn lời gì để nói.
Phương Chính hơi hơi mỉm cười, nói:
-Bần tăng từ...
Nói đến đây, Phương Chính lập tức ngừng lại, hắn rất muốn nói hắn chưa từng nói dối bao giờ. Nhưng theo như hắn đánh giá, lời này mà nói ra, hơn phân nửa là bị sét đánh ngay tại chỗ. Cho nên Phương Chính lập tức sửa lời:
-Đương nhiên là thật.
-Tôi tin anh!
Khang Nhụy vỗ vỗ bả vai Phương Chính, hào phóng nói.
Mạc Quần bị chọc tức đến độ mặt mày tái mét, thầm nghĩ: Như vậy cũng tin?
Chị Thanh thấy vậy thì khẽ lắc đầu, nhưng cô biết điều này chẳng hề quan trọng. Người ta chỉ là đi nhờ xe, tới nơi sẽ đi chỗ khác, cho dù hắn nói dối cũng được mà nói thật cũng thế, lần gặp mặt này rất có thể chỉ là bèo nước gặp nhau, sau này không còn gặp lại. Đối xử với một người ngoài, quả thật không cần tới mức truy đuổi đến cùng.
Vì thế chị Thanh nói:
-Được rồi được rồi, bớt tranh cãi hết lại đi. Có thời gian thì nên suy nghĩ thử xem lát nữa tới nên làm cái gì đi.
Mạc Quần còn muốn nói gì đó, thế nhưng nhìn Khang Nhụy như vậy, cũng không biết nên nói cái gì thêm, hầm hừ ngồi lại.
Từ béo ở bên cạnh thì cười ha ha:
-Ha ha, hòa thượng, mạnh miệng thì ai cũng làm được. Tôi ngược lại muốn nhìn thử xem, cuối cùng anh sẽ cứu bọn tôi như thế nào.
Phương Chính cười cười, chỉ xem như không nghe thấy.
Từ béo lại cho rằng Phương Chính đang chột dạ, không dám đáp lời, vì thế mới nói với Mạc Quần:
-Hòa thượng kia khoác lác cho to vào, đến lúc đó cuối cùng cái gì cũng không làm, lời dối trá tự nhiên bị vạch trần. Đến lúc đó, cậu đoán xem, Khang Nhụy sẽ thấy hắn như thế nào?
Một người khác cũng nói:
-Đúng là như thế đó, tới lúc đó hắn mất hết mặt mũi! Ha ha... Hơn nữa Khang Nhụy cũng đâu thích kẻ nói dối đâu.
Mạc Quần nghĩ đến điều này, nheo nheo mắt, liếc Phương Chính một cái, như thể muốn nói: Tên kia, tới khi đó tôi xem anh lấy cái gì để cứu người!
Phương Chính vẫn thờ ơ như cũ, bởi vì mỗ Cá mặn ở phía sau mông hắn lại bắt đầu không ở yên. Dưới sự bất đắc dĩ, Phương Chính nhanh chóng thi triển Nhất Mộng Hoàng Lương, làm mọi người không thể thấy không thể nghe bất cứ chuyện gì mà hắn đang làm.
Sau đó, Phương Chính lập tức nhảy dựng lên, xoay người, ném bọc vải đen lên trên ghế, tức giận nói:
-Ngươi làm gì đấy?
Cá mặn từ trong miếng vải đen lăn ra ngoài, Phương Chính vừa thấy liền hoảng sợ, một con mắt của Cá mặn đỏ bừng! Cá mặn vừa khóc nức nở vừa kêu lên:
-Làm gì? Ngươi để con nhóc kia sờ mắt ngươi một chút thử xem? Mẹ nó, cay chết ta... Nước mắt cũng trào ra rồi.
Nói xong, Cá mặn ngồi ở kia bắt đầu dụi mắt điên cuồng.
Phương Chính liếc mắt một cái, thấy Khang Nhụy vẫn còn đang ăn que cay, hắn xấu hổ xoa xoa mũi nói:
-Được rồi, để ta nhìn cho ngươi.
Nói xong, Phương Chính vận khí thành châm, điểm điểm mấy cái ở khóe mắt của Cá mặn, linh khí Phật Dược Sư vào trong thân thể, Cá mặn lập tức cảm thấy đôi mắt không còn khó chịu nữa, thoải mái hơn rất nhiều. Lúc này mới hừ hừ nói:
-Ta nói, ngươi tránh xa phụ nữ một chút có được hay không? Mấy sinh vật đó làm việc không đáng tin cậy chút nào.
Phương Chính thấy xe có vẻ muốn dừng lại, nhanh chóng làm cho Cá mặn câm miệng, sau đó không nói gì thêm bọc nó lại cho thật kĩ, treo ở trên eo một lần nữa, bản thân thì về lại chỗ ngồi đặt mông xuống, thấp giọng nói:
-Ngươi nói ít đi một chút là được.
Cá mặn hừ hừ một tiếng, sau đó không còn động tĩnh gì nữa.
Không tới một lát, xe bus chạy đến trước sân vận động thì dừng lại, mọi người sôi nổi xuống xe.
Phương Chính vừa xuống xe liền thấy được rất nhiều coser ùa vào sân thể dục, dĩ nhiên cũng có rất nhiều người đụng hàng nhau, khó tránh khỏi mắt to trừng mắt nhỏ, sau đó thấy đối phương không bằng chính mình liền lập tức đắc ý cười cười, còn kẻ chiến bại thì có chút xấu hổ, có người còn trực tiếp quay về.
Ngoại trừ nhóm coser ra, người tới đây xem cũng rất đông, Phương Chính xem như được mở rộng tầm mắt, Cá mặn ở phía sau hình như hơi kích động một chút, không chịu an phận lấy một tí, cứ len lén thầm thì:
-Nhiều yêu quái như vậy sao...
Phương Chính không thể không gõ mấy cái lên cái đầu cá của nó.
Cá mặn tức giận nói:
-Ngươi ngồi lên ta lâu như vậy, ta động đậy một chút cũng không được sao?
-Câm miệng, hiện tại ngươi chỉ là một con Cá mặn!
Phương Chính nhắc nhở.
Cá mặn hừ hừ hai tiếng, nhìn thấy Khang Nhụy lại gần, không hé răng nữa.
Phương Chính đi theo mọi người vào bên trong sân vận động, đây cũng là lần đầu tiên Phương Chính tiến vào một sân vận động lớn như vậy, có rất nhiều thứ bên trong hắn cảm thấy cực kì tò mò ... Còn Khang Nhụy tuy là có chút mơ hồ, nhưng đối với mấy thứ này như thể thuộc trong lòng bàn tay, cô bé bỗng nhiên trở thành người dẫn đường cho Phương Chính. Đặc biệt là khi giới thiệu các coser hóa trang thành những nhân vật khác, càng là không ngừng bình luận.
Phương Chính cười ha hả nghe, nhìn, chẳng qua một đôi mắt tựa hồ đang tìm kiếm cái gì. Đúng lúc này, ánh mắt Phương Chính dừng ở một góc của sân vận động, nơi đó được một tấm ván gỗ ngăn lại, bên cạnh còn mở một cái cửa nhỏ, chỗ cửa nhỏ có thả một cái thùng sơn. Phương Chính nheo nheo mắt hỏi:
-Nơi này còn đang trang trí sao?