Chương 819: Bị Đùa Giỡ
- Chẳng lẽ anh chàng này thật sự không phải là hòa thượng, mà đã có ý đồ tiếp cận Khang Nhụy từ trước? Mình giữ một kẻ háo sắc ở trên xe?
Nghĩ vậy, trong lòng chị Thanh chợt có chúa chua xót, không phải bởi vì người mình thích đi thích người khác, mà là bởi vì, theo ý của cô, người có được đôi mắt như thế hẳn là một tăng nhân siêu phàm, chứ không phải loại phàm phu tục tử ở thế gian này. Nếu thật đúng như cô suy nghĩ, thật sự khiến cô quá thất vọng rồi.
Cho nên dọc theo đường đi, chị Thanh vẫn luôn âm thầm quan sát Phương Chính, kết quả càng xem càng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, theo sự lắc lư của chiếc xe, thân thể tiếp xúc cũng nhiều, hòa thượng này đầu tiên là mặt đỏ, sau đó màu đỏ giống như nhiên liệu rơi vào trong nước, lan ra rất nhanh, ngay sau đó, lỗ tai hòa hòa thượng này cũng đỏ!
Nhìn thấy vậy, trong lòng chị Thanh tấm tắc bảo lạ, đầu năm nay còn có cậu trai nhỏ đơn thuần như vậy ư? Ý nghĩ ban đầu rằng Phương Chính là kẻ háo sắc biến mất trong nháy mắt. Cô tin tưởng, trong Phổ Thiên hẳn không có một kẻ háo sắc nào đơn thuần ngốc nghếch như thế này. Nghĩ như thế, cô thiếu chút nữa nhịn không được mà cười ra tiếng, một đôi con ngươi vừa chuyển động liền hiện lên nét tươi cười xấu xa, biên độ đong đưa của thân thể nương theo chiếc xe, ngày càng lớn.
Sau đó, cô phát hiện đầu hòa thượng này y hệt như con tắc kè hoa, đỏ cả tai cũng chưa phải cực hạn, bị cô động chạm một chút cả đầu đều đỏ, như một cái trứng kho! Cô thấy như vậy liền cảm thấy chơi rất vui, bắt đầu nổi hứng trêu chọc, không ngừng va chạm Phương Chính.
Kết quả, chị Thanh như thể phát hiện ra châu lục mới, phát hiện hòa thượng này thế nhưng lại nhắm mắt thầm thì gì đó, áp sát lại gần cẩn thận nghe thử, thế nhưng đều là kinh văn!
Chị Thanh theo bản năng nghĩ tới cảnh phim trong "Thiện Nữ U Hồn", hình như các hòa thượng mỗi khi không chống đỡ nổi sẽ niệm kinh để chống lại một chút ... Nhìn hòa thượng, rồi nhìn lại chính mình, chị Thanh hối hận, lẽ ra hôm nay cô phải hóa trang Tiểu Thiến mới đúng! Nói vậy thì quả thực chơi quá vui!
Chị Thanh còn muốn thử xem, xem thử còn có thể kích hoạt thêm nhiều cách chơi với món đồ chơi lớn này hay không, vì thế tiếp tục lắc lư nè, đụng nè...
Vài phút sau, Phương Chính không phản ứng gì, nhưng một cô bé hóa trang thành Hoa Tiên Tử nhếch miệng cười nói:
-Chị Thanh, xe bus đang chạy trên đường cao tốc liên tỉnh ...
Lời này vừa nói ra, chị Thanh sửng sốt, sau đó gương mặt xinh đẹp lập tức đỏ bừng! Đường cao tốc liên tỉnh vô cùng bằng phẳng, nếu không có thay đổi đột xuất nào, sẽ không có đoạn đường gồ ghề lồi lõm, cũng không có ghềnh giảm tốc độ, trên xe dĩ nhiên cũng sẽ vô cùng vững vàng. Như vậy, trong hoàn cảnh này, cô cứ ngồi đây mà lắc lư lung tung, không khỏi cũng quá rõ ràng.
Nhìn chị Thanh đỏ mặt, cô bé Hoa Tiên Tử kia lại nhếch miệng cười.
Cho dù chị Thanh thoạt nhìn rất nghiêm túc, nhưng chung quy cũng chỉ là một cô gái trẻ tuổi, gác công việc qua một bên thì vẫn là một cô gái mang bản tính thiếu nữ. Cô đỏ bừng mặt, xoay người sang nhéo nhéo đối phương, thấp giọng nói:
-Không được cười!
Kết quả Hoa Tiên Tử cười càng thêm vui vẻ, hai cô gái đùa giỡn lộn xộn thành nột chỗ.
Vốn Phương Chính cho rằng tra tấn đã kết thúc, kết quả hai cô gái lại làm ầm ĩ lên, chân dài múa may, tà váy phấp phới ... Phương Chính nhanh chóng nhắm mắt, tiếp tục niệm kinh, đáng tiếc hiện tại niệm kinh cũng không còn có ích mấy.
Cũng may, Khang Nhụy ngốc nghếch dễ thương vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, ngược lại còn cố chấp nhớ kĩ vấn đề của bản thân, lôi kéo Phương Chính hỏi:
-Anh thật sự là hòa thượng? Anh thật sự không phải là cospalyer?
Phương Chính gật đầu khẳng định, đôi mắt Khang Nhụy tức khắc sáng bừng:
-Tôi còn chưa thấy hòa thượng bao giờ đâu.
Nói xong, Khang Nhụy chớp chớp đôi mắt to nhìn chằm chằm Phương Chính, ánh mắt kia cứ như thể đang ngắm nhìn người ngoài hành tinh, hơi thở như lan hỏi:
-Ai nha, không đúng, tôi từng thấy rồi, tôi từng thấy ở trên TV rồi. Đại sư, quần áo anh mặc không quá giống với những hòa thượng khác đó. Anh ở trên núi nào vậy? Anh thật sự tin Phật sao? ...
Khang Nhụy liến thoắng cứ như đảo đậu rang, blah blah hỏi một đống vấn đề, Phương Chính chỉ cảm thấy đầu óc sắp không đuổi kịp câu hỏi của đối phương, thế nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích một chút, cũng tự giới thiệu bản thân.
Cũng không biết Khang Nhụy có tin hay không, nhìn có vẻ như cô bé xem chuyện này như chuyện xưa, nghe rất say sưa, bộ dáng rung đùi đắc ý kia khiến vẻ mặt Phương Chính cũng là bất đắc dĩ.
Nhưng chị Thanh ở bên cạnh làm ầm ĩ xong rồi, lại lắng nghe vô cùng nghiêm túc, kinh ngạc hỏi:
-Anh thật sự là hòa thượng?
Phương Chính buông tay nói:
-Cam đoan không giả.
-Vậy phía dưới mông anh chính là gì?
Khang Nhụy chỉ vào cái bao đen ở dưới mông Phương Chính.
Phương Chính vừa cúi đầu nhìn, biểu tình trên mặt lập tức trở nên vô cùng xuất sắc, vừa rồi xóc nảy cả đường, hơn nữa hắn chuyên tâm niệm kinh không nghĩ gì khác, kết quá Cá mặn uốn éo thế nào mà lại từ eo trượt xuống, cuối cùng chạy xuống luôn phía dưới mông... Khó trách Phương Chính cảm thấy bản thân không hiểu sao lại cao lên một chút. Phương Chính nhanh chóng lôi Cá mặn từ dưới mông ra, lại một lần nữa buộc thật chắc lên trên eo, hắn thậm chí thấy được ánh mắt vô cùng u oán và tràn đầy lửa giận của Cá mặn.
Chuyện này là Phương Chính không đúng, dĩ nhiên cũng ngại đi đàn áp người ta, đành phải tạm thời coi như không biết, xuống xe lại bổ cứu sau.
-Đại sư, cái này của anh là gì thế? Thoạt nhìn có vẻ cứng rắn.
Chị Thanh cũng tò mò, suy nghĩ, chắc không phải là đao đâu nhỉ? Hòa thượng luyện võ, mang theo một thanh đao, xem như cũng hợp lí.
Phương Chính vỗ vỗ Cá mặn nói:
- Đây là bao hành lí của bần tăng, bên trong chứa đồ dùng sinh hoạt.
-Ơ, bao hành lí nhỏ tí vậy thôi hả? Như thế này thì chắc chẳng chứa được bao nhiêu nhỉ?
Chị Thanh nhìn cái bao kia hỏi.
Phương Chính cười cười, Khang Nhụy ở bên cạnh bỗng nhiên chỉ vào bao vải, nói:
-Ô? Chỗ này sao còn khảm đá quý nữa? Mới nhìn khá là đẹp nha!
Nói xong Khang Nhụy liền sờ soạng thử, Phương Chính sửng sốt, đá quý? Trên vải thì lấy đâu ra đá quý? Phương Chính bỗng nhiên ý thức được gì đó, vừa quay đầu liền thấy Khang Nhụy dùng cái tay mới vừa ăn que cay xong đi sờ sờ mắt của con cá. Phương Chính rõ ràng cảm giác được, Cá mặn muốn bùng nổ, thậm chí còn có xu thế muốn lăn lộn một phen, may mà con cá này cũng nhịn xuống không kêu ra. Phương Chính nhanh chóng xê dịch thân thể, kéo Cá mặn ra phía sau người, phòng ngừa nó nhảy nhót lung tung khiến cho người khác chú ý. Dù cho là như thế, Phương Chính vẫn là cảm giác được con cá đáng thương kia đang điên cuồng dụi mắt, chỉ thiếu điều kêu thảm thiết nữa thôi.
-Đó là gì thế? Hơi mềm ha.
Khang Nhụy sờ soạng một chút, thật mềm mại, quả nhiên không giống với đá quý.
Phương Chính vừa muốn nói cái gì, phía trước bỗng nhiên truyền đến âm thanh của Mạc Quần:
-Hòa thượng, anh yên lặng một chút có được không? Đây là nơi công cộng, không thấy được có người đang ngủ à?
Phương Chính nghe thế, chẳng những không tức giận, ngược lại còn nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng đứa nhỏ này cũng làm được một chuyện tốt!
Quả nhiên, Mạc Quần làm gián đoạn khiến Khang Nhụy cũng không nghiên cứu đôi mắt con cá nữa, cô cau mày, bĩu môi nói:
-Mạc Quần, đại sư cũng chưa nói nói cái gì, cậu kích động như thế làm gì?
Mạc Quần vừa nghe, hai mắt trợn lên, cậu ta kích động để làm gì? Anh nói cậu ta kích động để làm gì? Hiện tại ngay cả thằng ngốc cũng nhìn ra vì sao cậu ta kích động, cái thứ ngốc nghếch này lại cố tình không biết. Mạc Quần thật sự muốn hỏng tới nơi, một bụng tức giận lại không biết để ở đâu, cuối cùng ánh mắt gắn chặt lên người Phương Chính.
Phương Chính thầm nghĩ, không tốt rồi, phải làm thùng hơi xì rồi!
Quả nhiên, Mạc Quần nhìn chằm chằm Phương Chính nói:
-Hòa thượng, lai lịch không rõ, trộm lên xe là muốn làm gì?