Chương 818: Không Thích Hợp A
Mà Mạc Quần lại như thể càng tức giận hơn, bực bội nói:
-Đang hỏi anh kìa?
Khang Nhụy rốt cuộc không nhịn được, mặt đỏ bừng, nói:
-Là do tôi... Tôi cho rằng anh ấy cũng là người trong nhóm chúng ta, mọi người giục lên xe quá, nên tôi kéo anh ấy lên luôn.
Lời này vừa nói ra, những người khác ở đây lập tức hiểu ra ngay, sau đó nở một nụ cười hiểu ý 'quả nhiên như thế', đối với cô công chúa tóc dài lúc nào cũng ngơ ngơ ngác ngác này, hiển nhiên mọi người đã quá quen thuộc từ lâu.
Chỉ có sắc mặt của Mạc Quần là càng thêm khó coi, cậu ta nhìn chằm chằm Phương Chính nói:
-Chị Thanh, em cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy.
-Ồ? Vậy cậu cảm thấy chuyện này thật ra là như thế nào?
Chị Thanh hỏi.
Mạc Quần nhìn chằm chằm Phương Chính nói:
-Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp đến như thế? Chúng ta hẹn nhau tập hợp ở chỗ này, sau đó tránh vào trong cửa hàng kia để sưởi ấm. Xe đón chúng ta ở đó, chúng ta vừa ra là hắn cũng vừa vặn đi tới ngay lúc ấy. Hơn nữa nhìn trang phục của hắn kìa, hòa thượng ở đâu mà mặc trang phục như vậy? Còn nữa, chị hãy nhìn bao vải đen ở sau lưng hắn, thoạt nhìn có vẻ là một thanh đao dày rộng, ở Phổ Thiên có hòa thượng nào ăn mặc như vầy không? Nhưng thật ra hòa thượng trong thế giới giả tưởng của chúng ta chính là ăn mặc theo phong cách kì quái như thế. Tất cả dấu hiệu trên đã cho thấy, hắn chính là cosplayer thế giới giả tưởng, ngồi chờ sẵn chỗ này để đi ké xe của chúng ta, hòng bớt được chút tiền!
Mạc Quần vừa nói như vậy, mọi người sửng sốt, sau đó quan sát Phương Chính thật kĩ, lại nhìn nhìn cái bọc sau eo Phương Chính, lập tức ai nấy đều nhìn Phương Chính một cách nghi ngờ. Hiển nhiên, mọi người đã bắt đầu tán thành suy đoán của Mạc Quần.
Sắc mặt của chị Thanh cũng có chút nghiêm trọng, nếu chỉ là hiểu lầm thì cũng không có gì, mời đối phương xuống xe là được. Nhưng bị người ta xem mình như đồ ngốc để đi ké xe, chiếm đoạt lợi ích của tập thể, đây chính là đang đánh vào mặt một nhóm trưởng như cô. Chị Thanh nhìn chằm chằm Phương Chính hỏi:
-Anh bạn này, tôi nghĩ chúng tôi cần một lời giải thích.
Miệng Khang Nhụy hơi há ra, nhưng cô bé phát hiện bản thân không biết nên giải thích giúp Phương Chính như thế nào.
Phương Chính lại không hề khẩn trương chút nào, cũng chẳng tức giận, vẻ mặt hắn bình thản, đối diện với ánh mắt nghi ngờ của mọi người một cách thản nhiên, đặc biệt là chị Thanh, chị Thanh là một cô gái khí phách, lúc đôi mắt cô trở nên nghiêm túc, cực kì có uy. Đáng tiếc, cái uy đó khi đánh vào đôi mắt mênh mang như biển trời đầy sao của Phương Chính lại không văng ra lấy chút bọt nước. Ngược lại bị Phương Chính nhìn thì còn hơi ngượng ngùng thu lại ánh mắt sắc bén của mình, đổi thành nghi ngờ.
Lúc này Phương Chính mới từ tốn nói:
-A Di Đà Phật, bần tăng thật sự là tăng nhân, còn cái bọc vải màu đen này cũng không phải đao kiếm gì cả, mà là một vài vật dụng của bần tăng. Dĩ nhiên, ban đầu bần tăng không hề có ý định đi lên, nhưng bây giờ bần tăng đổi ý, muốn đi xem với các vị thí chủ.
-Ha ha, sao nào, đuôi cáo lòi ra rồi chứ gì? Nói cả nửa ngày, còn không phải là muốn đi ké xe hay sao?
Mạc Quần hậm hực nói.
Chị Thanh nhíu mày.
Khang Nhụy thấy Mạc Quần hùng hổ doạ người, nghĩ lại chuyện này, kỳ thật chủ yếu là do cô sai, nhưng người chịu khổ lại là Phương Chính, trong lòng băn khoăn, liền kêu lên:
-Mạc Quần cậu đủ rồi đấy! Chị Thanh, tiền xe của đại sư tôi trả, vậy là được rồi chứ?
Lời này vừa nói ra, Phương Chính sửng sốt, hắn còn đang định nói đến chuyện tiền xe, ai ngờ em gái ngốc nghếch bên cạnh đã chủ động đứng ra muốn chịu trách nhiệm, điều này khiến hắn cảm thấy hơi ngại ngùng.
Mạc Quần tức thì ngây ra một lúc, sau đó nóng nảy, kêu lên:
-Không được, chúng ta mỗi người một chỗ ngồi, thêm một người chính là quá số lượng, hơn nữa cũng không có chỗ ngồi!
Khang Nhụy nói:
-Phía sau này vẫn còn rộng, mọi người nhích lại một tí không phải là được rồi sao?
Nói xong, Khang Nhụy xê dịch về phía cửa sổ, những người khác cũng tốt bụng nhích sang bên cạnh, để lộ một khoảng trống, nếu như nhường nhịn một chút thì quả thực đủ cho một người ngồi xuống.
Mạc Quần lại vẫn không thuận theo không buông tha như cũ, còn muốn nói gì nữa.
Chị Thanh lại nói:
-Được rồi, tiền xe của anh bạn này chờ đến bữa trưa thì chia ra. Cứ như vậy đi, Mạc Quần, cậu cũng đừng nói nhiều nữa, nhanh ngồi xuống đi, xe sắp chạy rồi.
Chị Thanh cũng đã nói như vậy, Mạc Quần chỉ có thể cắn răng chấp nhận, sau đó tiếp tục nhìn chằm chằm Phương Chính.
Phương Chính liền buồn bực, người này có bệnh sao? Cứ nhìn chăm chăm vào hắn để làm gì? Hắn cũng đã làm gì đâu? Phương Chính dứt khoát không để ý tới Mạc Quần nữa, hắn nói với chị Thanh:
-Thí chủ, phần tiền xe kia của bần tăng, vẫn để bần tăng tự trả thì hơn.
Chị Thanh nghe vậy, hơi hơi mỉm cười nói:
-Cái này anh thương lượng với Khang Nhụy đi, tôi chỉ phụ trách thu tiền và chiếu cố các hoạt động sau này cho mọi người.
Sau đó cô nhìn thoáng qua Mạc Quần vẫn đang nhìn chằm chằm Phương Chính như cũ, chân mày cau lại, nói:
-Mạc Quần, cậu lại chỗ tôi ngồi đi, tôi ra phía sau. Phụ nữ ít chiếm chỗ, sẽ không chen chúc như thế nữa.
Mạc Quần vừa nghe, tức khắc ngây ngẩn cả người, xem ánh mắt kia tựa hồ không bỏ được vị trí ngồi phía sau này. Nhưng chị Thanh ở trong nhóm rất có địa vị, lời nói cũng có trọng lượng, chủ yếu là lí do người ta nêu ra rất hợp lí. Cuối cùng Mạc Quần chỉ đành cực kì không tình nguyện tiến về phía trước, mà bên cạnh Phương Chính lại nhiều thêm một người đẹp mặc chế phục.
Còn về tiền xe, Phương Chính đương nhiên không thể để Khang Nhụy bỏ ra, vẫn là tự hắn trả.
Chờ xe chạy, Phương Chính mới phát hiện, tình huống có chút không thích hợp...
Phía sau xe bus là phần rung lắc dữ dội nhất của cái xe, phía trước xe bus chỉ chấn động nhẹ một tí, phía sau xe đã như bị trời giáng. Mọi người sẽ bị xe làm cho trên dưới xóc nảy, mất cân bằng mà lắc lư trái phải. Vì thế Phương Chính phát hiện, hai bên trái phải của mình đều là nữ thí chủ, lắc qua lắc lại liền cảm nhận được hai thân thể mềm mại kề sát, hương thơm lùa vào mũi...
Phương Chính trộm liếc mắt nhìn hai cô gái, hai cô rất bình tĩnh. Nhưng đại sư Phương Chính lại không bình tĩnh nổi... Hắn từ nhỏ đã sống ở trên núi, tuy là được đi học, nhưng vì đủ loại nguyên nhân nên giữa hắn và các nữ sinh khác luôn luôn là quan hệ bạn học thuần khiết, không có bất kì cơ hội nào vượt khỏi giới hạn. Cho nên, Phương Chính chính là một quả táo nhỏ không biết mùi vị phụ nữ là gì.
Hiện giờ bị kẹp ở giữa, thân thể dưới sự cọ xát va chạm khiến tên ngốc là hắn tuy không đến nỗi miên man bất định, nhưng cũng đủ để mặt đỏ tai hồng, cuối cùng hắn cắn răng một cái, nhắm mắt lại lẩm nhẩm lầm nhầm bắt đầu niệm kinh văn.
Phương Chính không rõ ràng lắm vì sao Mạc Quần lại gây sự, chị Thanh lại rất rõ ràng, ở trong nhóm này, việc Mạc Quần theo đuổi Khang Nhụy cũng không phải ngày một ngày hai, chẳng qua Khang Nhụy thuộc loại thần kinh thô, ngơ ngác ngốc nghếch, đối với việc Mạc Quần tốt với mình chỉ xem như là chuyện đương nhiên giữa bạn bè, vì thế đều coi tất cả những hành động của Mạc Quần như vô hình. Nhưng cũng không thể không thấy tội nghiệp Mạc Quần thích Khang Nhụy...
Hiện giờ Khang Nhụy mạnh mẽ lôi kéo một hòa thượng đẹp trai cao lớn đi lên, còn vừa nói vừa cười, cho dù là người đàn ông nào khác cũng sẽ phát ghen lên, sau đó bùng nổ.
Theo lý thuyết, chuyện này chị Thanh hẳn là nên giúp đỡ Mạc Quần, nhưng kể từ khi chị Thanh nhìn đến đôi mắt ôn hòa mà bình tĩnh của Phương Chính, lại nhìn đôi mắt tràn đầy sự thô bạo như một con sư tử ăn phải thuốc nổ của Mạc Quần, trong lòng cô lập tức dâng lên một cảm xúc bực bội nhỏ nhoi, cũng không biết bản thân nghĩ như thế nào, thế nhưng lựa chọn trợ giúp Phương Chính.
Chị Thanh cho bản thân mình một lý do là:
-Có lẽ hắn thật sự là một vị hòa thượng, nếu không thì không thể có được một ánh mắt ôn hòa đến như thế. Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, một người có đôi mắt như vậy, nhất định không phải là người xấu, giúp hắn chút cũng không sao.
Thế nhưng suy nghĩ đó cũng chỉ chợt nhoáng qua mà thôi, chờ đến khi cô ngồi xuống, cảm nhận được không gian chật chội chen chúc, lại nhìn Khang Nhụy xinh đẹp, trong lòng cô nảy sinh một ý định.