Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 817

Chương 817: Ngồi Nhầm Xe

schedule ~15 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 817: Ngồi Nhầm Xe

Trong bóng đêm, Phương Chính nghe được một tiếng kêu đầy tuyệt vọng, xen lẫn trong đó là sự oan ức và bất lực:

-Xin tin tôi, những gì tôi nói chính là sự thật! Thật mà! Thật mà...

Sau đó, bóng đêm biến mất, Phương Chính phát hiện, hắn lại một lần nữa xuất hiện ở giữa một tòa đô thị hiện đại đại hóa vô cùng to lớn.

Nhìn lướt qua bốn phía, trên trời dưới đất, cả trên cây cũng là một màu trắng xóa, một chiếc xe xúc tuyết di chuyển chậm rãi trên đường phố, xúc toàn bộ tuyết đọng trên mặt đường, đảm bảo cho mặt đường không có tuyết đọng lại, ô tô không bị trơn trượt.

Hai bên đường là cảnh tượng người qua lại vội vàng, trời lạnh như thế, cho dù là người Đông Bắc cũng không muốn ở ngoài đường quá lâu.

-Ai u, nhà cao thế? Nhưng sao bọn họ không bay lên trên đó nhỉ?

Cá mặn ở phía sau đột nhiên mở miệng nói, giọng điệu đầy kinh ngạc và khó hiểu.

Phương Chính quan sát thấy bốn phía không ai, cũng không quản nó, chỉ kiên nhẫn giải thích cho rõ:

-Khoa học kỹ thuật của nhân loại còn chưa đạt tới trình độ thắng được trọng lực, nơi này là trần gian, không phải thế giới của thần tiên. Bắt đầu từ bây giờ, ngươi câm miệng lại cho ta, nếu không ta xắt lát ngươi ném ra ngoài!

-Xí...

Cá mặn tỏ vẻ khinh thường, thế nhưng vẫn là không dám hé răng.

Phương Chính hít sâu một hơi, đi về phía trước.

Nơi này là một con phố thương nghiệp, trên đường phố tuy vắng vẻ hơn thường ngày, nhưng vẫn có người đang đi lại. Đồng thời cách ăn mặc độc đáo của Phương Chính cũng thu hút sự chú ý của khá nhiều người, thế nhưng mọi người cũng chỉ hơi ngạc nhiên một chút thôi. Điều đó khiến Phương Chính hơi tò mò, bình thường mỗi khi hắn đi vào thành phố, cho dù không phải tiêu điểm, thì ít nhất cũng hấp dẫn ánh mắt tò mò của không ít người, sao hôm lại có ít người chú ý thế nhỉ?

Cá mặn thấy vậy, lại nhịn không được, thấp giọng hỏi:

- Ngươi mặc ít như vậy, bọn họ không hiếu kì tí nào sao?

Phương Chính vỗ lên cái đầu cá của Cá mặn, bảo nó câm miệng. Cá mặn nói thế, hắn cũng tò mò, thế nhưng lúc hắn đang buồn bực thì từ cửa hàng bên cạnh, một đám người lao ra cuốn luôn Phương Chính vào giữa,!

Phương Chính vừa thấy, lập tức hoảng sợ!

Cá mặn thì thào hô nhỏ:

-Cẩn thận, một đám yêu quái đang tới! Xong rồi, ngươi bị bao vây rồi...

Phương Chính cho luôn nó một cái tát, bảo nó câm miệng cho nhanh, đồng thời nhìn về phía đám người này. Hắn bỗng nhiên hiểu ra vì sao những người qua đường lại nhìn hắn bằng cặp mắt bình tĩnh như thế, thì ra ở nơi này còn ẩn giấu một đám người còn đặc biệt hơn hắn gấp mấy lần!

Đây là một đám người trẻ tuổi, trên đầu có đủ loại màu sắc, nhiều kiểu tóc y như trong phim hoạt hình, ăn mặc thì kì dị cổ quái, có người mặc trang phục dạ hội, có người mặc khôi giáp sắt thép, nhưng hình như những thứ này làm từ giấy báo, còn có người ăn mặc trang điểm theo kiểu công chúa phương tây ...

Mà những người này cũng chính là yêu quái trong miệng Cá mặn. Thế nhưng Phương Chính biết, đây không phải là yêu quái, mà là những Cosplayer. Nói đơn giản hơn chút, đây là những người bắt chước theo hình tượng nhân vật yêu thích trong trong các trò chơi, phim điện ảnh, phim hoạt hình hoặc trong thế giới giả tưởng, bọn họ hóa trang bản thân thành bộ dáng của những nhân vật mà họ yêu thích, thể hiện sở thích của bản thân. Nhưng Phương Chính cũng hơi bực bội, trời lạnh thế này mà cả đám đều mặc rất ít, thậm chí còn có cả một cô bé để lộ chân trần đi lại khắp nơi, nhìn kỹ còn thấy đôi chân cô bé đỏ ửng lên do bị đông lạnh! Phương Chính nhịn không được cảm thán trong lòng: "Đây thật đúng là một đám nhóc con liều mạng vì sở thích ...

Phương Chính còn đang thưởng thức, đột nhiên có một cô bé hóa trang theo phong cách công chúa đi đến bên cạnh, vỗ lên vai Phương Chính nói:

-Chà, người anh em, hóa trang không tệ ha? Rất có phong cách! Anh là ai thế? Không phải là Ikkyū (Hoạt hình tiểu hòa thượng của Nhật Bản) chứ? Thế nhưng Ikkyū này của anh có chút quá lớn đi?

Phương Chính vừa nghe, lập tức trán đen thui? Hơn nữa, đây rõ ràng là hiểu lầm!

Phương Chính còn chưa mở miệng, một chiếc xe bus chạy tới ngừng ở bên cạnh, các Cosplayer đều lạnh đến không chịu nổi, sốt ruột sếp hàng lên xe, một cậu trai mang mặc nạ mặc lễ phục dạ hội vẫy tay gọi công chúa tóc dài:

-Khang Nhụy, nhanh lên nào, mau lên xe! Đi tham gia triển lãm truyện tranh nào! Wow ... Bên ngoài lạnh quá.

Phương Chính liếc mắt nhìn phong cách ăn mặc của đối phương, âu phục áo đuôi tôm hết sức đơn giản, nhìn vải dệt khá mỏng kia, Phương Chính thấy mà lạnh giùm cậu ta.

-Tới ngay!

Khang Nhụy cười, sau đó không kịp giải thích kéo luôn Phương Chính lên trên xe, cũng không thèm nhìn lại mà nói:

-Nhanh lên, nếu không đuổi không kịp...

Lúc Phương Chính còn đang ngây người ra thì đã bị kéo vào giữa, sau đó nước chảy bèo trôi, mơ màng hồ đồ lên xe, chờ đến khi ngồi xuống mới xấu hổ phát hiện ra, hình như mình không nên lên đây thì phải!

Phương Chính đang cân nhắc xem có nên nhanh chóng xuống xe để khỏi làm lỡ mục tiêu nhiệm vụ của Vô Tương Môn hay không, hắn theo bản năng mở thiên nhãn ra quét sơ một vòng, kết quả điều làm Phương Chính kinh ngạc chính là, trước mắt tối sầm, xuất hiện một mớ hình ảnh lộn xộn, có dao, máu tươi... Nhìn thấy cảnh này, trái tim Phương Chính run rẩy, không còn định đứng dậy như lúc ban đầu nữa, mà càng ngồi vững vàng hơn.

-Hòa thượng, anh còn chưa trả lời tôi nữa, rốt cuộc anh hóa trang thành ai thế?

Khang Nhụy quả thực là một người tùy tiện, một cô bé vô lo vô nghĩ. Nếu không thì sao ngay cả người ngoại đạo cũng không phân biệt được.

Phương Chính còn chưa kịp mở miệng đã nghe thấy một giọng nói vang lên:

-Hình như anh không thuộc nhóm chúng tôi đúng không? Sao tôi chưa từng gặp qua anh nhỉ? Nick chat của anh là gì?

Trước mặt Phương Chính xuất hiện một người, chính là cậu bé đeo mặt nạ mang lễ phục dạ hội đã kêu Khang Nhụy lên xe khi nãy, không biết vì sao, ánh mắt của cậu ta khi nhìn về phía Phương Chính lại mang theo sự thù địch sâu sắc. Thế nhưng Phương Chính cũng không để ý đến điều đó, dù sao bản thân đúng là đã ngồi sai xe, hắn đang muốn mở miệng giải thích.

Khang Nhụy ở bên cạnh nhíu mày nói:

-Mạc Quần, cậu muốn làm gì?"

Mạc Quần lắc đầu nói:

-Tớ không làm sao cả, hòa thượng này lạ mặt quá, tớ muốn hỏi một chút thôi. Khang Nhụy, xe này của chúng ta là do mọi người chung tiền lại để thuê, cũng không thể để người ngoài được lợi chứ?

Nói đến này, Mạc Quần nhìn Phương Chính ra vẻ khiêu khích.

Tiếng nói của Mạc Quần không nhỏ, lại còn cố ý lên giọng, lập tức khiến mọi người chú ý.

Khang Nhụy nghe vậy, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, trừng mắt nhìn Mạc Quần. Mạc Quần thấy vậy thì càng thêm phẫn nộ mà trừng mắt Phương Chính, như thể Phương Chính không phải là đi ké xe, mà là kẻ thù giết vợ con cậu ta.

Lúc này, một người phụ nữ có gương mặt lạnh lùng, đầu đội mũ quân đội, lưng đeo một khẩu sung mô hình quay đầu lại, hỏi:

-Có người ngoài vào đây?

Mạc Quần nhanh chóng nói:

-Chị Thanh, có thằng nhóc muốn đi ké xe không bỏ tiền này.

-Không phải vậy đâu chị Thanh.

Khang Nhụy muốn che chở cho Phương Chính, thế nhưng vừa mở miệng lại phát hiện ra mình không biết phải biện hộ như thế nào.

Chị Thanh đứng dậy đi ra phía sau, quan sát Phương Chính, lại nhìn lại Khang Nhụy, cuối cùng nhìn về phía Mạc Quần, lúc này mới nở một nụ cười ra vẻ đã hiểu, cô nói với Phương Chính:

-Mọi người trong nhóm tôi đều biết, chắc anh không phải là người trong nhóm tôi?

Khang Nhụy đang muốn nói chuyện, nhưng bị chị Thanh dùng ánh mắt cản lại. Phương Chính nhìn thoáng qua Khang Nhụy đầy cảm kích, lần đầu tiên gặp mặt lại bảo vệ hắn như thế, vậy là đủ rồi. Phân còn lại vẫn là hắn tự giải quyết thì hơn, vì thế Phương Chính chắp tay trước ngực, nói hết sức thoải mái:

-A Di Đà Phật, bần tăng quả thật không phải là thành viên trong nhóm của thí chủ. Chẳng qua vừa vặn đi ngang qua, các người vây xung quanh rồi cuốn luôn bần tăng lên trên này.

-Phụt...

Mạc Quần vừa nghe, lập tức cười ra tiếng, hơi chút trào phúng nói:

-Anh cho bọn tôi là đồ ngu à? Nếu anh không muốn đi lên, sao bọn tôi kéo anh theo được?

Lời này vừa nói ra, Phương Chính theo bản năng nhìn thoáng qua Khang Nhụy, gương mặt xinh đẹp của Khang Nhụy đỏ lên, bởi vì lúc cô bé lôi kéo Phương Chính, quả thật Phương Chính có giãy giụa một chút, hơn nữa còn muốn nói gì đó, thế nhưng đều bị cô nói đè lên, bây giờ nghĩ lại cẩn thận, hình như đúng là cô đã kiên quyết kéo Phương Chính lên xe.

Chị Thanh thấy vậy, nheo nheo mắt, giống như đã biết điều gì.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay