Chương 816: Phục Rồi
Hồng Hài Nhi nhíu mày, thầm nghĩ: Con cá chết này sao lại phiền phức thế nhỉ? Đang định nói gì đó, lại thấy Phương Chính một chút cũng không tức giận, hắn cầm một cây cây gậy trúc, trên cây gậy trúc có treo một cái móc sắt, móc sắt được ném đến trước mặt đến Cá mặn, nói:
-Không đi vào cũng được, không thì ngươi cắn lấy cái móc này, ta kéo ngươi ra ngoài?
Cá mặn vừa thấy, mặt lại càng đen, mẹ nó chớ, thật sự xem nó là cá chết sao? Theo bản năng bắt đầu tưởng tượng cảnh Phương Chính vác một cây gậy trúc trên vai, trên cây trúc có một cái móc sắt, móc vào cổ một con Cá mặn to đùng, vừa đi vừa vung vẩy, gió thổi qua, Cá mặn đung đưa. Cá mặn nhịn không được rùng mình một cái, thu quải trượng lại, trực tiếp nằm xuống giữa miếng vải đen, bộ dáng khẳng khái hi sinh như sắp lao đầu vào pháp trường, hô lên:
- Đến đây đi!
Phương Chính thấy thế, cười ha ha: "Còn không giải quyết được ngươi?
Nói xong, Phương Chính dùng miếng vải đen bọc tầng tầng lớp lớp xung quanh Cá mặn, sau đó vung lên quẳng ra sau lưng, hai đầu mối thắt thòng ra hai bả vai, được buộc chặt lại trước ngực.
-Sư phụ, ngươi thật sự chuẩn bị cõng nó ra ngoài sao?
Hồng Hài Nhi nhịn không được hỏi, đãi ngộ này thật quá tốt mà! Nó cũng chưa được hưởng kiểu đãi ngộ thế này.
Phương Chính cười ha hả, nói:
-Đương nhiên, nếu không một con Cá mặn mà lại đi lung tung, thế nào cũng xảy ra chuyện.
-Đại sư, vậy ngươi cũng mở một cái lỗ cho ta, để ta nhìn xem bên ngoài đi.
Cá mặn ở trong miếng vải đen kêu lên, ngoại trừ chuyện nằm trong miếng vải đen này có chút nín thở ra, còn lại rất thoải mái, rất có cảm giác cưỡi xe bò hạng xịn.
Phương Chính cũng không biết Cá mặn đang suy nghĩ cái gì, nếu như biết Cá mặn đem hắn so sánh với bò, phỏng chừng hôm nay không xuống núi nữa, bắt đầu chơi trò đánh Cá mặn.
Nghe thấy Cá mặn kêu lên như thế, Phương Chính bảo Hồng Hài Nhi tạo ra một cái lỗ ở vị trí đôi mắt của Cá mặn.
Hồng Hài Nhi tay chân lanh lẹ, móng tay sắc bén như đao, nhẹ nhàng làm ra một cái lỗ hoàn mỹ, vừa vặn để lộ đôi mắt của Cá mặn, người không biết nếu chỉ liếc qua một cái, còn tưởng rằng trên miếng vải đen được khảm một viên đá mắt cá cực kì trân quý nữa kìa! Đến lúc này thì Cá mặn hoàn toàn yên tâm, nó biết hòa thượng thật sự muốn mang nó xuống núi. Nghĩ như thế, Cá mặn đắc ý cười cười:
-Quả nhiên, lừa hắn thì sao kia chứ? Hi hi...
Tuy nhiên Cá mặn còn chưa đắc ý được bao lâu, ngay sau đó Phương Chính đã cầm lấy cây gậy trúc móc kéo thứ gì đó, nhưng bởi do vấn đề về góc độ nên Cá mặn không nhìn thấy được. Thế nhưng khi Phương Chính móc cái thứ đó lên, đám Độc Lang vốn đứng bên cạnh, bỗng nhiên nhanh chân chạy mất, như thể đang né tránh ôn thần. Tức khắc, Cá mặn theo bản năng cảm giác được thứ này hình như không phải cái thứ gì tốt đẹp!
Rất nhanh sau đó, suy nghĩ của Cá mặn đã được chứng thực.
Chỉ thấy một đôi giày thối bị cây gậy trúc móc lên, trực tiếp dừng trước cái lỗ trống trước mắt nó! Gió thổi qua, hương vị kia nhanh chóng tràn qua lỗ hổng! Cá mặn chỉ cảm thấy một mùi hôi thối còn ghê hơn cả nó vọt vào, lập tức cảm thấy hít thở không thông! Đôi mắt theo bản năng trợn lên trắng dã!
Cá mặn la lên một tiếng:
-Ai nha! Cái mùi gì thế này?!
Cá mặn thật sự không biết đây là mùi gì, những người có thể ở trên Linh Sơn không phải Phật Đà thì chính là Bồ Tát, La Hán, thân thể những người này đều không bụi không mùi, càng không có mùi lạ. Người bình thường có thể bước lên Linh Sơn cũng là những người đã tu hành viên mãn, tất nhiên sẽ không mang theo một thân tanh tưởi lên núi, đều sẽ tắm gội thay quần áo sạch sẽ rồi mới lên núi lễ Phật.
Cho nên, đối với mùi hôi chân này, Cá mặn không được chuẩn bị tâm lí dù chỉ là một chút, chỉ cảm thấy như có mười vạn cái trứng thối lên men cùng một lúc, xông nó đến mức muốn ói ra ngoài!
-Đừng kêu, đó là giày của bần tăng. Ra ngoài thì phải nên mang theo chút đồ dự phòng chứ.
Phương Chính nói.
-Ngươi không thể bọc nó lại sao?
Cá mặn nỗ lực nín thở nãy giờ, kết quả vừa mở miệng một cái, mùi hương kia liền bay thẳng vào trong miệng, nó kinh ngạc dùng đầu lưỡi nếm thử hương vị trong miệng, dạ dày bắt đầu vặn vẹo khó chịu.
Phương Chính cười ha hả nói:
-Không có cách nào mà, cái giày này có mùi hơi nặng một chút, treo như vầy để gió thổi qua một lúc, nếu không tới khi mang vào lại không thoải mái.
-Ngươi thoải mái, ta lại sắp chết! Mau lấy ra chỗ khác đi!
Cá mặn kêu lên.
Phương Chính nói:
-Không có chỗ cầm, thôi ngươi cứ tạm chấp nhận đi. Bây giờ phải đi ra ngoài luôn rồi, nhớ kỹ, câm miệng, không được cử động. Nếu ngươi lên tiếng, bần tăng sẽ mang ngươi về ngay, sau này cũng đừng hòng nghĩ đến chuyện ra ngoài.
Cá mặn hít ngửi một hồi, thật sự chịu không nổi, cố gắng nín thờ, nhưng mùi hương kia cứ như có ma lực, quanh quẩn mãi trong đầu không chịu tan đi. Cá mặn thầm nghĩ: "Đây chính là thối vạn năm trong truyền thuyết đúng không?
Mắt thấy sắp phải bước vào trong Vô Tương Môn, Phương Chính nheo nheo mắt, hắn thật đúng là không tin Cá mặn Cá mặn này có thể chịu được.
Quả nhiên, trong nháy mắt lúc Phương Chính sắp đẩy Vô Tương Môn ra, Cá mặn la lên một tiếng:
-Ta phục! Ngươi đem đồ của ngươi nhét vào trong vảy Tu Di của ta đi! Chịu không nổi! Mưu sát rồi!
Phương Chính lập tức vui vẻ, nhanh chóng tháo toàn bộ chỗ thức ăn đang treo trước ngực xuống dưới, hỏi:
-Nhét thế nào?
Cá mặn nhìn thấy như vậy liền hiểu ra, tên giặc trọc thối tha này chính là muốn dùng đôi giày khó ngửi kia ép nó vào khuôn khổ, quả nhiên người không biết xấu hổ gặp kẻ còn không biết xấu hổ hơn, cuối cùng vẫn là đánh không lại mà! Lời cũng đã nói ra, muốn thu về cũng không được, vì thế Cá mặn cắn răng một cái, nói:
-Ngươi chỉ cần nghĩ muốn bỏ vào, sau đó đưa đồ qua, ta tự nhiên cất giúp ngươi. Muốn lấy cái gì, ngươi nói một câu, đưa bàn tay lại đây, ta lấy ra cho ngươi là được. Nhưng ngươi phải khoét thêm một cái lỗ trên cái bao này, ngươi không sờ được vào người ta, ta cũng không cách nào lấy ra cho ngươi.
Phương Chính vừa nghe liền cực kì sung sướng, nhanh chóng khoét thêm một cái lỗ trên cái bao vải. Thế nhưng lại nảy sinh vấn đề, nếu chiếu theo lời Cá mặn nói, Cá mặn buộc ở phía sau lưng, mỗi lần muốn lấy thứ gì thì hắn phải cong quặt tay ra sau mới lấy được, quá mức phiền toái. Nếu đổi Cá mặn ra phía trước, tuy rằng thuận tiện hơn, nhưng Cá mặn lại không chịu.
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Phương Chính xem Cá mặn như một con dao ngắn, buộc chặt ở ngang eo. Người ngoài nhìn lại, chỉ thấy Phương Chính một thân tăng y màu trắng, một miếng vải đen quấn quanh phần eo, một cái bọc đen giống như đang bọc một con dao ngắn treo ở trên eo! Người không biết, không ai cho cho rằng đó là một con Cá mặn, chỉ cảm thấy vị hòa thượng cổ phong này mang theo một cái dao ngắn, rốt cuộc, con cá này cũng có hình dạng khá giống với một con dao...
Buộc thành như thế, Phương Chính muốn lấy thứ gì thì cũng đơn giản, tùy ý đưa tay ra phía sau eo là lấy được. Hắn thử bỏ bao đồ ăn vào, sau đó lại lấy ra ngoài, tới tới lui lui chơi mấy lần, Phương Chính chơi vô cùng vui vẻ.
-Chơi đủ rồi sao?
Cá mặn không kiên nhẫn kêu lên.
Phương Chính xấu hổ cười cười, bỏ giày thối xuống dưới, Cá mặn thấy vậy, sắc mặt liền trở nên vô cùng khó coi, nghĩ cái thứ thối nát này bỏ vào trong vảy của mình, phỏng chừng sau này nó không phải Cá mặn nữa, hơn phân nữa là biến thành cá thối! Thế nhưng so với việc đặt trước mặt khiến nó bị xông muốn xỉu, nó nhận! Nhưng ngay sau đó, nó liền nhìn thấy Phương Chính trực tiếp ném đôi giày qua một bên, bảo Hồng Hài Nhi giữ cho cẩn thận, đừng ném, còn nói rõ sau này còn phải dùng tới.
Cá mặn thấy vậy, nháy mắt mặt càng đen, quả nhiên, cái giày rách kia chính là lấy tới để ghê tởm nó, lại còn định chuẩn bị sử dụng lâu dài! Cái tên giặc trọc này cũng giỏi lắm, không sợ bị phanh phui xấu hổ, ngay cả vờ vịt một chút cũng không thèm, xem như sau khi ép buộc nó vào trong khuôn khổ xong, ném giày qua, thế là xong! Cá mặn nhịn không được thở dài một tiếng ở trong lòng: "Phật Tổ bị mù từ khi nào thế? Sao lại có thể thu một kẻ không biết xấu hổ như vầy làm hòa thượng? Haizz ... "Trong lúc cảm thán, nó hồn nhiên quên mất, bản thân nó cũng là một con Cá mặn hôi thối không biết xấu hổ được Phật Tổ mang về ...
Phương Chính đẩy Vô Tương Môn ra, ngay sau đó, trước mắt trở nên u ám.