Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 813

Chương 813: Tranh Luận Với Cá (Trung)

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 813: Tranh Luận Với Cá (Trung)

Lúc Phương Chính nhìn thấy áng văn chương này, cảm giác đầu tiên chính là tìm một cục gạch, đập chết con cá này!

Văn hóa năm ngàn năm của phương đông, vào tới miệng hắn sao lại thành văn hóa tham ăn, văn hóa của kẻ ngu vậy?

Nhớ đến chuyện đó, Phương Chính nói:

-Vùng Đại Phong có một truyền thuyết, đại ý là: Khi trước có một cậu bé chăn trâu đấu tranh với địa chủ, bị địa chủ chém chết, máu tươi rớt xuống nhuộm đỏ cả hạt gạo trên mặt đất. Ngày này chính là Mồng Một tháng Mười. Từ đó về sau, người nghèo đều ăn xôi gấc vào Mồng Một tháng Mười để tưởng niệm cậu bé, việc này có đồng dao làm chứng: "Ngày tháng Mười, trẻ chăn trâu nhớ chạy về nhà, nếu không đi, địa chủ đánh ngươi ba cái cày một cái dao. "Như vậy, đây đơn thuần là vì ăn sao?

Cá mặn hơi há mồm, nói:

-Ừ thì ... xem như là vậy, nhưng ngươi cũng nói đó là một nơi, cũng đâu thể đại biểu cho toàn bộ được?

Phương Chính thấy Cá mặn còn nghi ngờ, đạm nhiên nói:

-Bởi sự khác biệt về vấn đề vùng miền nên lễ hội Mồng Một tháng Mười mỗi nơi mỗi khác. Ngày đó không chỉ là tiết Hàn Y, như ở những nơi của phương Nam, ngày này vẫn là ngày mọi người chúc mừng mùa màng được bội thu. Đồng thời ngày đó cũng là ngày không khí lạnh tràn về mỗi năm một lần, thời tiết trở nên lạnh hơn, mọi người muốn ăn chút ít đồ ăn theo mùa làm ấm cơ thể. Lúc này mới có thức ăn theo mùa! Đây là phương pháp dưỡng sinh và cũng là đạo sinh tồn, điều này có gì sai sao?

Cá mặn chép miệng nói:

-Ờ thì ... ờ, cũng có chút ý nghĩa.

Phương Chính tiếp tục nói:

-Kỳ thật, từ xưa đến nay, phương đông đất rộng của nhiều, mọi người cần lao giản dị, chỉ cần không xảy ra chiến loạn, cơ hồ mọi nhà đều dư thừa lương thực. Giống như hiện tại, mọi nhà giàu có, có lẽ cũng có người bần cùng, nhưng rất nhiều người đã vươn tới cái mức thích ăn gì thì mua nấy, đi chợ ba vòng cũng không biết nên ăn cái gì. Chẳng lẽ họ còn tham ăn chút đồ ăn theo mùa sao?

Cá mặn không hé răng.

Phương Chính nói:

-Bởi vậy, ăn thức ăn theo mùa đã phát triển cho tới hiện tại, đây không chỉ là một loại đồ ăn, một loại thực phẩm đáp ứng nhu cầu cơ thể. Mà là trở thành một loại văn hóa! Liền giống như Tết Nguyên đán ăn bánh chưng, mười lăm tháng Tám ăn bánh trung thu, mười lăm tháng Giêng ăn Tết Nguyên Tiêu vậy. Vào ngày này ăn những thứ này, sẽ âm thầm nói cho ngươi biết, đang ăn lễ! Cũng đồng thời nói cho ngươi, lễ này là lễ gì, nên ăn thứ gì tương ứng, chuẩn bị những đồ vật gì cần thiết, sống vui vẻ, sống mà nhớ về tổ tiên. Tiết Hàn Y, đốt chút quần áo cho tổ tiên, chưa chắc tổ tiên đã nhận được, nhưng đây cũng chính là một phương pháp kính người chết cảnh người sống, đây là một phương thức kế thừa văn hóa, kế thừa đạo hiếu! Bọn nhỏ nhìn cha mẹ hiếu thuận tổ tiên, trong lòng liền có kính có sợ, càng có lòng noi theo, thay đổi một cách vô tri vô giác, đời đời tương truyền, đây là sự kế thừa đạo hiếu ở ngày lễ.

Thức ăn cho ngày lễ không hẳn là thức ăn ngon nhất, nhưng ăn vào lúc đó, chính là ăn cái không khí ngày hội, ăn chính là cái văn hóa cổ xưa được truyền lại, ăn chính là sự vui sướng của mọi người gặp nhau nhờ lễ hội! Chỉ có kẻ nông cạn vô tri nới có thể xem thực phẩm trong tiết Hàn Y là hàng tiêu dùng, là thứ để thỏa mãn dục vọng ăn uống.

Nói đến này, đầu Cá mặn đã sắp cúi thấp đến độ gục luôn vào cái đuôi, chỉ thấy cái mặt già của nó đỏ rực, không biết nên nói cái gì mới phải.

Phương Chính nói đến đây cũng biết đã nói đủ rồi, mới gõ gõ Cá mặn nói:

-Ngươi đến từ Linh Sơn, ngươi là thần tiên, mà nơi này đều là phàm nhân, trong lòng ngươi luôn có sự kiêu ngạo, cảm giác bản thân chính là người ở trên cao. Nhưng ngươi đã từng nghe qua Phật dạy, tự nhiên hiểu được ý của câu chúng sinh bình đẳng, ý của nó không phải là bình đẳng về thần thông, bình đẳng về tiền tài, mà là bình đẳng về cái thiện. Con người có lòng thiện hướng đến Phật, tâm họ khắc thành Phật! Đều là Phật, ngươi tiền muôn bạc vạn, ngươi thần thông quảng đại, đều không phải như nhau sao?

Nghe đến đó, Cá mặn bỗng nhiên đứng dậy, vây cá giống như tay người mà chập lại thành hình chữ thập, nó nói:

-A Di Đà Phật, bần tăng thụ giáo.

Phương Chính cũng đứng dậy đáp lễ:

-A Di Đà Phật.

Nên nói đều đã nói hết, Phương Chính thấy thời gian không còn sớm, bèn bảo Hồng Hài Nhi xuống núi đi mua những thứ cần thiết cho tiết Hàn Y vào ngày mai.

Một đêm không nói chuyện, ngày hôm sau, trời tờ mờ sáng.

Phương Chính mang theo các đồ đệ đi tới trước mộ Nhất Chỉ thiền sư, từng đứa một cung kính dâng hương. Có tế tự tiết Thanh Minh, tiết Trung Nguyên trước đó, Độc Lang, con sóc, con khỉ, Hồng Hài Nhi của chùa Nhất Chỉ tự đều biết chi tiết về việc tế bái. Cũng không cần Phương Chính lắm lời, một đám làm vô cùng chuẩn xác.

Cá mặn đứng ở bên cạnh, cũng không biết bản thân có nên làm theo hay không. Dù sao nó cũng đâu có được tính là người của chùa Nhất Chỉ ... Cho nên, nó đứng bên cạnh có vẻ hơi lúng túng. Vì thế, Cá mặn dứt khoát ngửa đầu nhìn trời, như thể mọi thứ chả liên quan gì tới nó, để che đi sự xấu hổ của bản thân.

Đúng lúc này, Cá mặn nhìn thấy một người đầu trọc lọt vào trong tầm mắt của nó, nó thầm nghĩ: "Đây là tới trào phúng ta sao?"

-Đi thắp nén hương đi.

Khiến Cá mặn ngoài ý muốn chính là, Phương Chính lấy ra ba nén hương đưa cho Cá mặn, ôn hòa nói.

Cá mặn sửng sốt, hỏi:

-Ta cũng có thể dâng hương?

-Đi thôi.

Phương Chính nói.

Ánh mắt Cá mặn sáng lên, trong lòng cũng thấy ấm áp, thì ra bản thân mình cũng không bị bài xích ra bên ngoài chùa, cảm động quá! Cá mặn cũng không nhiều lời, tiếp nhận hương đi lên dâng hương, sau đó đứng ở kia bắt đầu thầm thì:

-Ai nha, bạn già à, nghe nói ngươi sống chưa tới một trăm tuổi đã đi rồi, thật quá đáng thương mà. Ngươi nhìn ta đi, ta sống cũng phải ...

Phương Chính thấy Cá mặn nói tới mấy phút còn không có ý định dừng lại, xem tư thế này, hẳn là định nói cho tới hừng đông!

Ở cổ đại, việc tế bái trong tiết Hàn Y không giống với những ngày lễ khác, thời điểm hiến tế đều là lúc trời chưa sáng hẳn. Việc tế bái tổ tiên nên thực hiện sớm hơn là để trễ, sau này có sự thay đổi, tế bái diễn ra vào giữa trưa. Bởi vì ngày này vốn là Qủy tiết, âm khí nặng nề, lựa chọn giữa trưa vì đây là thời điểm dương khí mạnh nhất, có thể áp chế được âm khí, cực kì tốt cho người, đặc biệt là những người có cơ thể ốm yếu thì càng sẽ lựa chọn thời điểm giữa trưa. Nếu giữa trưa không có thời gian, vậy chỉ có thể làm vào buổi sáng, còn chọn buổi chiều chỉ khi nào rơi vào tình thế bất đắc dĩ. Thế nhưng Phương Chính và Nhất Chỉ thiền sư luôn lựa lúc trời chưa sáng để tế bái, nên cũng đã thành thói quen.

"Đông!"

Cá mặn còn chưa có kể lể xong đã bị Phương Chính gõ lên đầu. Cá mặn cả giận nói:

-Làm gì?

-Bảo ngươi dâng hương, không phải bảo ngươi tâm sự chuyện nhà cửa với xếp hạng thâm niên, nói xong rồi thì tránh ra.

Phương Chính nói.

Cá mặn hừ hừ hai tiếng, lui qua một bên.

Phương Chính đốt lửa, lấy quần áo ra, vừa bảo để Nhất Chỉ thiền sư nhận quần áo giấy tiền, vừa đốt từng bộ quần áo một, sau đó lại đốt thêm chút tiền giấy ...

Chờ mọi việc xong xuôi hết thảy, trời cũng đã sáng, gọi thêm con khỉ, hai người đi gõ chuông đánh trống, nghênh đón một ngày mới lại đến.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay