Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 811

Chương 811: Làm Quần Áo

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 811: Làm Quần Áo

Con sóc ngơ ngác gãi gãi đầu, nói:

-Cá mặn, tâm rạng ngươi tốt lại rồi sao?

-Tốt...

Cá mặn nghiến răng nói ra chữ tốt, âm cuối còn kéo dài ra rồi bỏ nhỏ thêm hai chữ sau, nhỏ đến độ không thể nghe thấy:

-...cái rắm!

Con sóc vui vẻ kêu lên:

-Thật tốt quá!

Nghe giọng nói này, Cá mặn thật sự muốn khóc, nó thầm nghĩ: "Trên thế giới này sao lại có cái loại mập mạp ngu ngốc thế chứ!"

Cơm nước xong, Phương Chính nhìn bầu trời âm u, hắn ngồi ở Phật đường chờ cả một ngày, rốt cuộc có mấy thôn dân thôn Nhất Chỉ lên đây xem tình hình. Nghe các thôn dân nói, vì tuyết rơi nhiều quá, rất nhiều con đường trong thôn bị phong tỏa, ngay cả con đường thông tới huyện thành cũng đã tạm dừng hoạt động sau một lần thông tuyến vào sáng nay. Nói là phải chờ đến khi tuyết tan mới mở lại, sợ xảy ra sự cố.

Đối với điều này, Phương Chính chỉ có thể lắc đầu bất đắc dĩ, tình huống như thế năm nào cũng có, Phương Chính cũng đã sớm thành thói quen. Chẳng qua vào mùa này năm ngoái, chùa Nhất Chỉ chẳng được bao nhiêu khách hành hương, nên hắn cũng không cảm thấy sao cả. Nhưng năm nay, nhìn ngôi chùa trống vắng, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy có chút nhàm chán.

-Nhàm chán quá...

Cá mặn ngáp, bơi qua bơi lại ở trong hồ Thiên Long.

Độc Lang nhìn thấy Cá mặn như vậy, tức thì ngáp theo một cái, con sóc thấy vậy, ngáp luôn, sau đó con khỉ cũng ngáp, cuối cùng Hồng Hài Nhi nhìn thấy mọi người ai nấy đều ngáp, nên nó ngáp ...

Trong lúc nhất thời, toàn bộ ngôi chùa đều chìm trong một loại không khí -- nhàm chán!

Phương Chính ngồi ở trong sân tính toán thời gian, sau đó thở dài đi vào trong phòng ngủ.

Nhìn Phương Chính bỗng nhiên chán nản bơ phờ, bộ dáng ỉu xìu buồn chán, mấy tên đệ tử cũng là hai mặt nhìn nhau, suy đoán Phương Chính rốt cuộc làm sao vậy.

Phương Chính mặc kệ bên ngoài như thế nào, hắn đi vào phòng ngủ, cầm lấy ảnh của Nhất Chỉ thiền sư đặt ở trên đùi, lẳng lặng nhìn, thật lâu sau mới nói thầm:

-Trời lạnh rồi ...

Nói xong, Phương Chính buông ảnh xuống, lục tung khắp nơi tìm ra được một ít giấy và bông gòn, lúc này mới ra khỏi phòng ngủ.

-Sư phụ, người đây là muốn làm gì?

Hồng Hài Nhi nhìn giấy, bông gòn và kéo trong tay Phương Chính, tò mò hỏi.

Phương Chính ngửa đầu nhìn bầu trời nói:

-Trời lạnh, làm quần áo mặc.

-Làm quần áo? Sư phụ, người biết làm quần áo?

Hồng Hài Nhi kinh ngạc hỏi.

Con sóc thò mặt qua nói:

-Sư phụ, sao trước kia con không thấy người làm quần áo bao giờ? Có thể làm cho con một bộ không? Con cảm thấy năm nay lông của con không nhiều bằng năm ngoái...

-Sư phụ, không phải ngươi vẫn luôn mặc tăng y ư? Sao năm nay lại muốn thêm quần áo?

Độc Lang cũng là tò mò.

Con khỉ cũng đang xem náo nhiệt, Cá mặn ở bên ngoài nghe thấy bên trong náo nhiệt như vậy, cũng lén lại gần nhìn, thấy Phương Chính cầm có chút vải, bông gòn với giấy liền cười:

-Có tí giấy với bông như thế thì làm được quần áo gì chứ? Cái này làm quần áo cho con sóc thì còn tạm được... Nếu không làm cho ông cố nội ta đây một bộ bao tay hay đôi giày cũng không tồi.

Phương Chính cũng không thèm phản ứng với nó, hắn ngồi xuống, hít sâu một hơi, bắt đầu im lặng.

Nhìn dáng vẻ này của Phương Chính, Cá mặn vốn đang muốn trêu chọc thêm hai câu cũng thức thời không nói gì nữa, mấy tên nhóc kia đứng xung quanh Phương Chính, nhìn nhìn, trong mắt toàn là sự tò mò.

Phương Chính dùng kéo quơ quơ tạo hình thử ở trên giấy, phác họa ra một hình vẽ quần áo, sau đó mới dùng kéo cắt ra hình dạng quần áo. Tiếp đó lại cắt thêm vài bộ quần áo khác loại, có áo lông, có áo dài, có tăng y, còn có cả áo cà sa gì gì đó nữa, tổng cộng mỗi thứ hai cái.

Cắt xong, Phương Chính ghép hai hình quần áo giống hệt nhau lại với nhau, rồi nhéo thêm mấy hạt cơm, dùng tay nghiền nát ra thành một mớ hồ nhão, xong bôi lên mép quần áo, sau khi cả bốn phía đều dính lại với nhau rồi, ở phía trên còn có một chỗ chưa dính, hắn từ chỗ đó nhét bông vào, lấy một cái que tre nhỏ nhồi bông vào cho đều. Tiếp nữa, Phương Chính dính nốt mặt trên lại cho thật kĩ. Cuối cùng, hình như còn chưa yên tâm, Phương Chính lại dùng kim chỉ may xung quanh bốn phía một vòng.

Đến tận lúc này, Phương Chính mới xem như làm xong một bộ quần áo nhỏ xíu xiu, hắn giơ lên phía trước nhìn ngắm, rất là vừa lòng gật gật đầu.

Hắn bỏ bộ đồ đó xuống, y như hồi nãy mà làm xong tất cả số quần áo còn lại, tổng cộng 18 bộ, đặt vào trong rổ cũng được một rổ nhỏ.

Con sóc lại gần, ước lượng thử quần áo kia, nói nhỏ:

-Cái này mình cũng không mặc được nữa là, sư phụ, không phải người lại nuôi một con sóc khác ở bên ngoài đấy chứ? Không đúng, con sóc nào cũng không mặc được...

Hồng Hài Nhi nhìn số quần áo đó, như có điều suy nghĩ, nó hỏi:

- Sư phụ, nguuời rốt cuộc là đang làm cho ai thế?

Vừa mới nói xong, Cá mặn đã hầm hừ chen mồm vào:

-Cái này xem rồi còn không biết sao? Đây không phải làm cho người sống mặc, mà là làm cho người chết mặc!

Lời này vừa nói ra, tập thể Độc Lang, con sóc, con khỉ, Hồng Hài Nhi kinh ngạc nhìn Cá mặn.

Cá mặn bĩu môi, trong lòng lại cực kì đắc ý? Cái này gọi là sống lâu thành lão làng! Đám nhóc con kia có thể đánh, có thể khoe khoang, có thể ăn thì sao chứ? Còn không phải mới hỏi một câu cả ba đứa đều không biết, đều không hiểu sao?

Vì thế, Cá mặn ho khan một tiếng, nói:

-Nếu như ta đoán không sai, nơi này của các người cũng có tiết Hàn Y?

Phương Chính vừa nghe, hơi hơi sửng sốt, hỏi ngược lại:

-Chỗ các ngươi cũng có?

Cá mặn cười ha ha, đáp:

-Quả nhiên, tuy rằng hai thế giới khác nhau, nhưng có một vài việc vẫn suy nghĩ giống nhau. Linh Sơn cũng có tiết Hàn Y, khi tới tiết Hàn Y, thế gian trở nên lạnh giá, Địa phủ đặc biệt âm hàn. Cho nên Linh Sơn đều sẽ đưa chút quần áo cho lũ quỷ chốn Địa phủ, giúp bọn chúng ám áp thân thể. Nhưng thế giới này của các ngươi, hình như cũng đâu có quỷ đâu, ngươi làm cái này làm gì?

Những người khác cũng tò mò nhìn Phương Chính.

Phương Chính nói:

-Ngày mai chính là tiết Hàn Y, tiết Hàn Y ở chỗ chúng ta quả thật không quá giống với chỗ của các ngươi, nguồn gốc tiết Hàn Y ở chỗ chúng ta không có liên quan gì với Linh Sơn. Nhưng lại có chút liên quan đến truyền thuyết cổ xưa chốn phố phường.

Nghe thấy Phương Chính muốn kể chuyện xưa, cả đám đều bắt đầu tò mò.

Hôm nay trời rất lạnh, trên núi đều bị tuyết bao phủ, làm mất đi rất nhiều thú vui thường ngày. Cả đám vốn đang chán đến chết, đột nhiên nghe thấy có chuyện xưa, ai nấy đều hớn ha hớn hở.

Cá mặn cũng ngồi xuống, tuy nó giống hệt một gã lưu manh già đời, nhưng thích nhất là được nghe chuyện xưa. Chẳng qua dáng ngồi của một con cá già như nó thật khiến người ta không dám khen tặng, không phải ngồi như chuông, cũng không phải đứng thẳng tắp như như một con Cá mặn bị đông lạnh, mà là y hệt một bãi bùn lầy tựa lên trên ghế. Phương Chính thấy thế, sao cũng cảm thấy tư thế này thật quen mắt, cuối cùng vỗ lên trán một cái, thầm nghĩ: "Đây không phải là Cát Ưu nằm liệt sao? Chẳng lẽ Cát Ưu cũng là học theo Cá mặn? Đây là Cá mặn nằm liệt?"

Thế nhưng Phương Chính không có thời gian truy cứu vấn đề về dáng ngồi của Cá mặn, mà là bắt đầu nói về chuyện xưa tiết Hàn Y.

-Tiết Hàn Y, tết Thanh Minh, tết Trung Nguyên, tết Hạ Nguyên được gọi là tứ đại Qủy tiết.

Chẳng qua đối với ba ngày lễ còn lại, tiết Hàn Y có vẻ không nổi trội bằng, thậm chí có rất nhiều người không biết tiết Hàn Y là tiết gì, vì sao lại gọi như thế. Nhưng đối với những người thuộc thế hệ trước đều rất coi trọng tiết Hàn Y, bởi vì ngày này có ý nghĩa hết sức khác biệt

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay