Chương 810: Niềm Vui Bất Ngờ Không?
- À, sư phụ, thế nhưng cái kiểu nói như hồi nãy của người, chẳng phải nói vị nữ thí chủ kia quá vật chất hay sao?
Con khỉ gãi gãi đầu hỏi.
Phương Chính hỏi ngược lại:
- Vật chất sao? Một cậu trai chưa bước vào đời, đột nhiên muốn theo đuổi cô ấy, như vậy cô ấy biết dùng cái gì để đánh giá rằng cậu ta đáng tin cậy đây?
Con khỉ cứng họng.
Phương Chính tiếp tục nói:
- Phụ nữ nhìn vào thành tựu của đàn ông, đàn ông nhìn vào gương mặt, dáng người của phụ nữ, điều này không hề sai. Bởi vì hai thứ này được dùng để làm cơ sở, quyết định xem bản thân có nên làm quen với đối phương trong một tình huống xa lạ hay không, đây chẳng qua là cái tiền đề mà thôi. Còn về chuyện họ có thể đến với nhau sau khi tìm hiểu sâu hơn hay không, đó là chuyện sau này. Nhưng, nếu người phụ nữ không quan tâm tới mặt khiếm khuyết trong tính cách của người đàn ông, sống chung với nhau không hoàn toàn là vì tình cảm, chỉ đơn thuần do tiền tài, thậm chí ép dạ cầu toàn sống chung với người đàn ông đó, đó mới gọi là vật chất. Ngược lại phía bên đàn ông nếu cũng như thế, thì cũng là vật chất.
Con khỉ gãi gãi đầu nói:
- Sâu xa quá, thế dựa theo lời người nói, nếu đàn ông không có thành tựu, phụ nữ không có gương mặt, chẳng phải một cơ hội để tìm hiểu cũng không có? Thế thì thảm quá?
Phương Chính cười ha ha nói:
- Vi sư nói chính là hai người không quen biết nhau, hoặc ít ra là dưới tình huống không hoàn toàn hiểu rõ nhau. Trên thực tế, bất kì người nào trên thế giới này cũng sẽ có một phạm vi tiếp xúc của riêng mình, họ đều sẽ tiếp xúc với rất nhiều loại người, và ở trong phạm vi tiếp xúc đó của con chẳng hạn, luôn có một người vì đã quen biết con lâu rồi, hiểu con, nên thích nội tại của con. Lúc này, trên cơ bản hai người sẽ không nhìn vào vấn đề vật chất, mà nhìn vào vấn đề tình cảm. Không có vật chất thì nỗ lực kiếm cùng nhau là được. Nhưng, nếu con nhất định phải tìm kiếm ra bên ngoài phạm vi tiếp xúc của bản thân, thì phải đưa ra được một thứ gì đó mới hấp dẫn được đối phương. Lời nói cử chỉ, thành tựu của đàn ông; gương mặt và dáng người của phụ nữ, đó chính là hai thứ trực tiếp nhất.
Kỳ thật đây cũng chính là quy tắc của tự nhiên, cụ thể là động vật; lúc chúng lựa chọn bạn đời; chim đực sẽ thích khoe bộ lông xinh đẹp của nó, thú đực sẽ thích khoe thân thể khỏe mạnh của nó, từ đó hấp dẫn được giống cái...
Con khỉ như có điều suy tư, nó hỏi:
- Sư phụ, vì sao trong thế giới động vật, chim đực đều dùng bộ lông xinh đẹp của nó để là hấp dẫn giống cái; nhưng ở chỗ của loài người thì lại thành phụ nữ dùng vào vẻ ngoài xinh đẹp của bản thân để thu hút đàn ông? Sao lại ngược lại như thế?
Phương Chính cười nói:
- Ai nói đàn ông không thể dùng vào vẻ ngoài để thu hút người khác phái?
Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng nói của Hồng Hài Nhi, thằng nhóc hư này vừa vào cửa đã hô lên:
- Sư phụ nói rất đúng! Con khỉ, ngươi hỏi vấn đề này đã nói lên thường ngày ngươi không chịu xem tin tức. Ta kiến nghị ngươi, lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, dùng di động tìm hiểu những thứ như tiểu thụ, đè, tiểu bạch kiểm, gay...
- Tịnh Tâm!
Phương Chính vừa nghe, trên trán lập tức đen thui, vốn đang đường hoàng tham khảo vấn đề triết lí nhân sinh, sao thằng nhóc chết tiệt này vừa đến liền trở nên biến chất vậy?
- Sư phụ, sao?
Hồng Hài Nhi hỏi.
Phương Chính nói:
- Đi giúp Cá mặn quét tuyết đi.
- Ơ... Sư phụ, con mới trở về mà.
Hồng Hài Nhi kêu lên.
- Có thế cũng đi!
Phương Chính hậm hực nói.
Hồng Hài Nhi nhìn con khỉ, rồi lại Phương Chính, chép miệng một cái, rốt cuộc vẫn đành đi ra ngoài. Ai ngờ vừa mới ra tới cửa, đã thấy Cá mặn ôm cây chổi ngồi ở trên cầu Nại Hà, đuôi cá đặt ở trong hồ Thiên Long, một bộ dáng hưởng thụ.
- Ha, ngươi đã trở lại? Ta không cần đi quét tuyết nữa, ha ha....
Hồng Hài Nhi vô cùng vui sướng, nói.
Cá mặn vừa nghe, nháy mắt vài cái, cười nói:
- Tịnh Tâm à, ta cho ngươi một niềm vui bất ngờ, ngươi thấy thế nào?
- Niềm vui bất ngờ gì chứ?
Hồng Hài Nhi hỏi.
Ngay sau đó, Cá mặn nhảy dựng lên, vọt tới con đường đã quét sạch tuyết, sau đó múa may cây chổi hất toàn bộ tuyết ở hai bên đường xuống con đường đã được quét sạch!
Hồng Hài Nhi thấy vậy, cả mặt đều đen, cả giận nói:
- Ngươi cái đồ ngu này! Sư phụ bảo ta quét giúp ngươi, nói cách khác, ngươi cũng phải quét, ngươi làm như thế là cả hai cùng xui!
Cá mặn cắm cây chổi xuống mặt đất, bản thân thì dựa lên cây chổi, lười biếng nói:
- Vấn đề là, ngươi không giúp ta thì ta phải quét nhiều tuyết như thế. Vậy chỉ có một mình ta xui xẻo, còn ngươi giúp ta chính là cả hai cùng xui xẻo. Hai người xui xẻo, so với một người xui xẻo thì thoải mái hơn nhiều chứ? Tính kiểu gì thì ta cũng lời ...
Hồng Hài Nhi cứng họng, đây vẫn là lần đầu tiên nó gặp phải một kẻ vô liêm sỉ như thế!
Ngay vào lúc Hồng Hài Nhi không còn lời nào để nói, con khỉ đi ra:
- Tứ sư đệ, sư phụ vừa mới nói thay đổi trừng phạt, bảo đệ đi nấu cơm.
Hồng Hài Nhi vừa nghe, vẻ mặt xấu xa nhìn Cá mặn cười, nó cười hi hi nói:
- Cá mặn huynh, niềm vui bất ngờ không? Bất ngờ không? Sảng khoái quá đi chứ nhỉ? Ha ha... Tự ngươi quét rác đi! Cố lên!
Nói xong, Hồng Hài Nhi xoay người rời đi.
Cá mặn nhìn tuyết đầy đất, lại nhìn nhìn cái vây cá của mình, lập tức nổi lên xúc động muốn đâm đầu vào tuyết mà chết cho rồi! Mẹ nó chứ, xỏ xiên nhau vừa thôi!
Thế nhưng Cá mặn cũng chỉ chửi mắng một lúc, lát sau ngửi thấy mùi cơm, nó liền trở nên cực kì nhiệt tình, quét sạch toàn bộ tuyết, sau đó vọt vào trong chùa. Chẳng qua, Cá mặn nhìn thấy chút xíu cơm trong cái chén lớn của mình, rồi lại nhìn bộ dáng ăn uống thả cửa của đám người kia, liền cảm thấy thật đắng cay.
Nhìn thấy Cá mặn không ăn, con sóc sờ sờ cái bụng, ghé vào trước chén lớn của Cá mặn, con sóc kiễng chân nhìn vào bên trong, sau đó ngơ ngác đáng yêu nhìn Cá mặn.
Cá mặn thấy vậy, tâm trí nhanh nhạy, nó nghĩ vật nhỏ này tương đối đơn thuần, nếu mình giả vờ khổ sở, phải chăng nó sẽ đem phần của nó chia cho mình một ít? Nghĩ thế, gương mặt Cá mặn liền trở nên suy sụp, ủ rũ cụp đuôi, giống như bị mất vợ.
Quả nhiên, con sóc lập tức bị hấp dẫn, quan tâm hỏi:
- Cá mặn, ngươi làm sao vậy? Hình như ngươi có chút không được vui. Sao ngươi không ăn cơm?
Cá mặn thở dài nói:
- Haizz... Nhớ đến chuyện buồn lúc xưa, không có tâm trạng ăn cơm, lại nói cơm chỉ có chút xíu thế này, haizz...
Nói đến đấy, Cá mặn dừng lại, trong lòng cười xấu xa: "Bé con, nên đồng cảm đi nào? Có phải nên chia cho ta chút cơm không?
Con sóc nghe vậy, vẻ mặt đồng tình nhìn Cá mặn nói:
- Đáng thương cho Cá mặn, thế nhưng lại không muốn ăn uống.
Nói xong, nó nhìn vào chút cơm ấy trong chén của Cá mặn, ểnh mông bò vào, cầm lấy cơm trong chén, quan tâm nói:
- Sư phụ nói không thể lãng phí, ngươi đã nói không muốn ăn uống, ta đành cố ăn giúp ngươi vậy.
Phốc phốc phốc!
Những kẻ khác đã nhận ra mưu mô của Cá mặn từ sớm, vốn tưởng rằng con sóc sẽ mắc mưu. Còn hơi lo lắng nữa...
Qủa nhiên con sóc thật sự bị lừa, chẳng qua cấu tạo não của nó không giống với người khác, cho dù là mắc mưu, cách mắc mưu cũng không giống!
Mọi người nhìn Cá mặn tự lấy đá đập chân mình, nhìn biểu tình ngu ra của nó, cùng với việc không đuổi kịp lối tư duy khác người của con sóc, mọi người lập tức phun trào, cười lăn lộn cả tập thể.
Trận cười này khiến Cá mặn bỗng nhiên phục hồi lại tinh thần, một tay đoạt lại nắm cơm con sóc sắp nhét vào trong miệng, sau đó há to miệng hết cỡ nhét vào miệng mình! Ăn xong, nó nhảy xuống ghế, xoay người đi luôn! Xem như nó đã hiểu, trong chùa này, không có kẻ nào đường hoàng cả!