Chương 809: Thành Tâm? Không!
- Đại sư, sao ngài không nói gì vậy? Đại sư, ngài rất nóng sao? Sắc mặt ngài có vẻ không được tốt lắm...
Tào Diệp nhanh miệng, ánh mắt cũng rất dễ dùng.
Liên tiếp bị chặn miệng mấy lần, Phương Chính có thể có sắc mặt tốt thì mới lạ, có điều Phương Chính cũng không tức giận, ngược lại muốn tiếp tục nghe tiểu tử này nói, hắn không tin, hắn ngày đêm tụng kinh niệm phật, ngộ tính cũng không thấp, vậy mà ngay chút chuyện nhỏ này cũng không giải quyết được!
Thế là Phương Chính không vội kết luận, lại hỏi:
- Thí chủ, năm nay bao nhiêu tuổi?
Tào Diệp nói:
- Năm thứ tư đại học.
- A, việc học của thí chủ thế nào?
Phương Chính hỏi.
Tào Diệp khẽ đỏ mặt:
- Ách, tạm ổn...
Phương Chính nghiêm mặt:
- Thí chủ, anh phải nói thật, thành khẩn trả lời câu hỏi của bần tăng, như vậy bần tăng mới có thể giúp thí chủ tìm được căn nguyên vấn đề.
Tào Diệp càng đỏ mặt hơi:
- Cơ bản là năm nào cũng có thi lại. Có điều tôi nghĩ vậy cũng tốt, mục tiêu tương lai của tôi cũng không phải làm luật sư hay gì, cho nên thành tích đại học không quan trọng, chỉ cần có thể kiếm được bằng tốt nghiệp là được rồi, sau này tôi muốn buôn bán! Hiện tôi còn đang có kế hoạch riêng đây!
Phương Chính thầm hứng khởi, cười nói:
- Như vậy sao? Sau này thí chủ định làm gì đây?
Tào Diệp nói:
- Tôi dự định tự mở một công ty Game, từ nhỏ tôi đã thích chơi game, đại đa số trò chơi trên thị trường thì tôi đều đã từng chơi. Trong đầu tôi có rất nhiều ý tưởng, chỉ cần một cái đòn bẩy hất lên, tuyệt đối có thể làm to!
Tào Diệp thể hiện lòng tin tuyệt đối.
Phương Chính lại cười, mỉm cười nói:
- Thí chủ, thí chủ có biết đăng ký công ty như thế nào không?
Tào Diệp ngạc nhiên, liếm liếm môi:
- Cái này... tôi còn chưa bắt đầu, chờ tới lúc đó, hỏi một chút chẳng phải là được sao? Hơn nữa, hiện tại có rất nhiều công ty hỗ trợ làm cái này, rất đơn giản!
Phương Chính tiếp tục hỏi:
- Thí chủ, vậy thí chủ có biết lập trình? Biết làm đồ họa? Biết điều tra thị trường? Chọn địa chỉ công ty?
Phương Chính liên thanh hỏi, trực tiếp hỏi cho Tào Diệp sững người tại chỗ, trán đổ mồ hôi lạnh, trực câu câu nhìn lại Phương Chính, sau đó nhìn xung quanh, tựa như đang xác định xem có phải bản thân đi nhầm chỗ hay không, người trước mắt rõ không phải hòa thượng, mà là nhân viên đang thông báo tuyển dụng mới đúng. Xác định lại người trước mắt là hòa thượng, lúc này mới hỏi:
- Đại sư, có phải chúng ta lạc đề rồi không?
Phương Chính cười nói:
- Thí chủ, không lạc đề, thí chủ vẫn nên trả lời câu hỏi của bần tăng đi!
Tào Diệp xoa xoa mồ hôi, mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng tới lúc thực sự phải trả lời, vẫn thành thật:
- Không biết...
Phương Chính tiếp tục hỏi:
- Nhưng người bạn học của thí chủ rất giỏi phải không?
Tào Diệp cười một cách tự nhiên:
- Đúng vậy! Lớp trưởng của lớp tôi năm ba đã đi làm, nghe nói công ty kia đã xác định tuyển chính thức rồi. Người bạn giường trên của tôi cũng đã nhận được thông báo, đúng là rùa mà...
Tào Diệp thuộc lòng nói ra thành tựu của mười người bạn, có người tìm được công việc, có người thử lập nghiệp, có người đang đàm phán với công ty. Còn lại cũng đều đang tìm việc, hoặc tích cực chuẩn bị thi cao học...
Nghe tới đó, Phương Chính đã hiểu hai tiếng a a của nữ thần kia là ý gì.
Nói tới đây, Tào Diệp hỏi:
- Đại sư, ngài cảm thấy vấn đề của tôi ở đâu? Tôi cảm thấy về mọi mặt tôi đều tốt a, vì sao người ta không chào đón tôi vậy?
Phương Chính lắc đầu nói:
- Thí chủ, mỗi người đều có tiêu chuẩn của mình, nếu đối phương đã không gật đầu đồng ý, vậy có nghĩa là thí chủ không phù hợp với tiêu chuẩn của đối phương. Bần tăng cảm thấy, thí chủ nên tới hỏi thẳng, hỏi rõ điều kiện cần được, có lẽ còn có cơ hội.
- Ách, Đại sư, tôi nói hối lâu như vậy, ngài nói mà cứ như không nói vậy?
Tào Diệp yên lặng.
Phương Chính cười nói:
- Đúng vậy, bần tăng đúng là không nói gì cả. Nhưng thí chủ thử tự ngẫm lại, vì nữ thí chủ kia, thí chủ đã từng làm gì?
Lời vừa nói, Tào Diệp vốn muốn tranh luận hai câu.
Phương Chính đã đứng lên:
- Thí chủ, không nỗ lực cố gắng, lại muốn trông chờ vào thành ý để đi tỏ tình, thí chủ cảm thấy đó là chân tình sao?
Nói xong, Phương Chính lắc đầu rời đi, chuyện này dừng ở đây, nói nữa Phương Chính cũng không hiểu.
Tào Diệp đang muốn gọi Phương Chính lại, thế nhưng nghĩ tới câu hỏi của Phương Chính, mặt mo lập tức đỏ ửng. Chính như Phương Chính nói, hắn động tâm với con gái nhà người ta, cũng thành tâm theo đuổi. Nhưng hắn có từng cố gắng vì người ta? Đại đa số các bạn học đều đã tìm được công việc, phấn đấu vì tương lai, hắn lại trốn học đi chơi, bây giờ cũng là trốn học lên núi hỏi hòa thượng... hắn tự nhủ, đi chơi là vì giải tỏa áp lực, lên núi là tìm kiếm phương pháp, nhưng thực như thế sao?
Tào Diệp hiểu rõ, hắn làm như vậy là vì chơi! Nếu quả thực vì tốt cho con gái người ta, hiện hắn nên phấn đấu vì tương lai hai người, tìm công việc, tìm mục tiêu cuộc sống, chí ít tạo cho tình yêu một cơ sở vật chất đảm bảo. Dùng sự cố gắng, thành tựu cùng tình cảm kiên trì để thổ lộ.
Tào Diệp nghĩ thông suốt, cắn răng một cái, thầm nói:
- Ta không tin ta không làm được!
Thế là, gia hỏa này xuống núi.
Chỉ có điều xuống núi không lâu, hắn lại kinh hãi phát hiện... tuyết lúc trước mới quét được một nửa, giờ đã quét gần xong! Hắn mới nhớ tới, hắn quên nói với Phương Chính, hòa thượng quét núi bị yêu quái hại. Nhưng giờ nghĩ lại, có vẻ như Nhất Chỉ sơn chỉ có một hòa thượng a! Vậy tuyết này là ai quét? Chẳng lẽ đứa bé kia? Một đứa bé không thể có hiệu suất như vậy được! Thế là lòng lại run lên, càng nghĩ càng kinh khủng, đi hai bước, bỗng cảm thấy có gì trên đầu đang nhìn bản thân, bản năng ngẩng đầu nhìn lại, lập tức giật cả mình!
Hắn lại nhìn thấy con cá muối kia, có điều gia hỏa này không nằm trên đất, mà là treo ngược trên vách núi! Tào Diệp ngửa đầu nhìn, thử thử độ cao, hắn với thế nào cũng không tới.
Tào Diệp nuốt một ngụm nước bọt, thầm nói:
- Cá muối đại thần, vừa rồi tôi lỡ chân... ối má ơi, chớp mắt! Yêu quái!!!
Tào Diệp chợt thấy cá muối nháy mắt, dọa cho xoay người chạy, lộn nhào khỏi Nhất Chỉ thôn...
- Tiểu hỗn đản, không phải ngươi biết đá sao, có bản lĩnh lại đá đi?
Cá mặn treo ngược trên cao ba mét, hừ hừ nói:
- Dám đá lão tổ tông ta? Dọa chết ngươi!
Nói xong, con hàng này mới nhảy xuống, tiếp tục cầm chổi quét tuyết...
Cùng lúc đó, trên núi.
Con khỉ tìm tới Phương Chính:
- Sư phụ, thí chủ vừa rồi, có vẻ đã nghĩ thông suốt!
Phương Chính cười nói:
- Hắn vẫn luôn hiểu vấn đề, chỉ là không nguyện ý đối mặt thôi!
-----------
Phóng tác: xonevictory