Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 808

Chương 808: Gây Chuyện?

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 808: Gây Chuyện?

Phương Chính cười nói:

- Chính là bần tăng, thí chủ tìm bần tăng?

- Đại sư, chào ngài, tôi là Tào Diệp, lòng có chút u uất, mãi mà không giải được. Tôi nghe nói ngài là cao nhân, cho nên... muốn tìm người giải hoặc.

Tào Diệp có chút ngượng ngùng hỏi.

Người tìm Phương Chính giải hoặc không ít, có điều đại đa số là hỏi cát hung họa phúc, đối với việc này, Phương Chính luôn ngậm miệng không nói, hắn không phải thầy bói. Huống cho, người không có công đức gia thân, Phương Chính sẽ không tùy tiện mở tuệ nhãn chỉ đường cho đối phương. Cho nên Tào Diệp nói như vậy, hắn cũng không thấy kỳ quái, chỉ chỉ cái ghế dưới gốc Bồ Đề, hai người cùng đi qua ngồi xuống.

Sau khi ngồi xuống, Phương Chính nói:

- Thí chủ có nghi hoặc gì cứ hỏi, nếu bần tăng biết, có thể nói tự sẽ nói. Nếu trí tuệ bần tăng không đủ, không giải được khúc mắc trong lòng thí chủ, cũng mong thí chủ chớ trách!

Muốn giải khúc mắc, không đơn giản là thần thông, mà càng quan trọng hơn là cảm ngộ với nhân sinh, với phật pháp. Về mặt này, Phương Chính không dám tự biên tự diễn, cho nên trước khi nói chuyện, nói rõ trước cho tốt. Ta biết, ta nói. Ta không biết, thật có lỗi, ta không giúp được ngươi. Miễn cho chém gió nửa ngày, bản thân lại không chỉ rõ được cho người ta. Nếu như vậy, không chừng còn gặp nhân quả báo ứng, nếu bị vạch trần, liền mất sạch uy tín.

Tào Diệp nghe Phương Chính nói như vậy, ngược lại yên tâm. Hắn từng gặp nhiều tên lừa đảo, mở miệng ngậm miệng đều nói chắc như đinh đóng cột. Hòa thượng giản dị như vậy, đúng là lần đầu gặp.

Có điều Tào Diệp cũng lộ ra chút bối rối, ngồi xoa xoa tay, tựa như có chút ngượng ngùng.

Phương Chính cũng không thúc giục, cứ vậy lặng lặng chờ, hắn cũng không tin, trời lạnh như vậy, tiểu tử này có thể dựa vào xoa tay mà có thể ấm được! Thực sự cho rằng bản thân cũng có Nguyệt Bạch tăng y hộ thể sao?

Quả nhiên, sau khi Tào Diệp ngồi xuống, lập tức cảm thấy gió bấc thổi cho run người, ghế trúc dưới mông cũng lạnh toát, cảm giác như ngồi trên băng. Thế là lại dịch dịch cái mông, tựa như ma sát sưởi ấm, sau đó không nhịn được, nói:

- Đại sư, tôi đang... theo đuổi một cô gái.

Phương Chính nghe xong, lập tức bó tay, tìm một hòa thượng để hỏi về chuyện yêu đương?

Con khỉ ngửa đầu nhìn trời, lại nhìn về phía Thông Thiên sơn mạch phía xa... người đến hỏi vấn đề tương tự trước đó, có vẻ như bị đề nghị đi xây chùa a?

Tào Diệp thấy Phương Chính không nói, cho là Phương Chính đang nge, liền nói tiếp. Không mở miệng thì còn ngại, mở miệng lại tốt hơn nhiều, lời cũng lưu loát hơn:

- Tôi... tôi còn đang học đại học, nhưng tôi thực sự thích cô ấy. Cô ấy là một cô gái rất đáng yêu, thích ăn đồ ăn vặt, thích nói chuyện, nhất cử nhất động đều đáng yêu...

Phương Chính càng nghe mà càng không thoải mái, đã qua lễ tình nhân rồi, hắn cũng ẩn cư trên núi tuyết, sao còn lại bị cho ăn cẩu lương a?

Tào Diệp nói cô gái kia tốt thế nào cả mười phút chưa hết...

Phương Chính không nghe nổi nữa, rốt cục ngắt lời:

- Thí chủ, nữ thí chủ kia thích thí chủ sao?

Tào Diệp lập tức sững người tại chỗ, sau đó tựa như dưa héo, ỉu xìu chua xót nói:

- Nếu cô ấy thích tôi, vậy tôi tới đây làm gì?

Phương Chính trợn tròn mắt, cảm giác không thoải mái vừa rồi, lập tức trở nên tốt hơn nhiều.

Con khỉ lắc đầu, đi ra ngoài, thầm nói:

- Cùng là cẩu FA lưu lạc thiên nhai, cần gì vừa gặp đã tống thức ăn cho chó cho nhau? Ai... có vẻ như ta cũng độc thân a, A Di Đà Phật.

Tào Diệp tiếp tục nói:

- Kỳ thực, tôi cũng không biết cô ấy có thích tôi hay không...

Phương Chính nghĩ một chút, điều này cũng không biết, vậy còn tới hỏi cái gì? Phương Chính dù không biết theo đuổi một cô gái thế nào, nhưng hắn hiểu, mọi thứ đều cần làm rõ rồi mới nói được! Nếu không lén lút thích thầm đối phương, ngươi có yêu tới điên dại, thì cũng có ai biết sao? Lúc xưa đi học, bạn cùng bàn với Phương Chính hắn cũng thích đơn phunơg một người khác, lén mua đồ ăn cho con gái nhà người ta, nhưng đều không nói ra. Mỗi lần bị người hỏi là ai mua, hắn đều đỏ mặt chỉ vào bạn học khác. Kết quả, nửa năm sau, nữ thần của hắn lại đi thích tiểu tử kia, tiểu tử kia cũng không đính chính, thừa nhận! Trong một lần nói chuyện, tiểu tử kia còn cười ngây ngô, bạn gái từ trên trời rơi xuống, thực sự là kiếm lời!

Vì thế, bạn cùng bàn của Phương Chính mới thu được biệt danh... tống nữ tiểu trạng nguyên!

Có kinh lịch đó, Phương Chính liền hiểu một việc, bất luận người ta có thích mình hay không, phải nói rõ rồi mới theo đuổi, chí ít có thể đảm bảo bản thân không làm việc vô ích.

Phương Chính nghĩ tới đây, đang muốn nói hai câu, kết quả Tào Diệp lại nói:

- Có một số người không hiểu, chỉ loạn cho tôi, nói tôi phải làm rõ rồi mới theo đuổi.

Lời vừa nói ra, Phương Chính liền câm lặng, lời chuẩn bị nói lập tức nuốt ngược vào trong, chỉ có thể hỏi:

- Sau đó thì sao?

Tào Diệp nói:

- Sau đó tôi đi nói.

- Sau đó thì sao?

Phương Chính lại hỏi, hắn cũng tò mò, sau đó sẽ thế nào?

Tào Diệp nhún vai:

- Sao đó cô ấy hỏi tôi, hai chúng ta đều đang đi học, trong tay không có gì cả, học phí cũng là cha mẹ cho. Tôi theo đuổi cô ấy, có thể cho cô ấy được cái gì? Đại sư, ngài nói xem, chúng tôi đều đang đi học, tôi có thể cho cô ấy được gì?

Phương Chính khẽ nhíu mày, vấn đề này thực có chút khó, nhíu mày khổ tư một hồi, Phương Chính mới thầm dự định, lúc này nên tỏ thái độ của bản thân. Yêu đương đương nhiên cần tình cảm.

Kết quả Phương Chính chưa nói, Tào Diệp đã mở miệng:

- Vấn đề này thực sự làm khó tôi, sau đó với EQ cận 0 của bản thân, tên bạn cùng giường nói cho tôi biết, lúc này nên nói: Anh có một trái tim chân thành, mặc dù hiện tại không có gì trong tay, nhưng anh có thể cố gắng cho em hết thảy!

Phương Chính nghe xong, mặt lập tức đen lại, hắn có chút cảm giác, tiểu tử này tới đây gây chuyện, có điều vẫn hỏi:

- Sau đó thì sao?

Tào Diệp nói:

- Sau đó sao, sau đó tôi cứ nói như lời hắn dạy.

- Sau đó thì sao?

Phương Chính càng tò mò, nếu nói như vậy, nhà gái sẽ phản ứng thế nào?

Tào Diệp thở dài nmói:

- Nữ thần dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc để nhìn tôi, cười ha ha, không nói gì thêm mà quay người đi. Đại sư, ngài nói xem, cô ấy có ý gì?

Phương Chính nghe xong, trán lập tức đổ mồ hôi lạnh, hỏi hắn chuyện này? Hắn nào biết được? Lòng nữ nhân còn khó dò hơn kim dưới đáy biển, ai có thể hiểu cho nổi? Có điều người ta đã hỏi, cũng không thể không trả lời? Thế là Phương Chính quyết định dùng câu nói này trả lời, cũng côi như là biểu thị lòng tôn trọng.

Kết quả Tào Diệp lại nói:

- Ai, tôi hỏi mấy tên ngu ngốc trong phòng, kết quả bọn hắn cũng không hiểu, còn nói cái gì mà lòng nữ nhân như kim đáy biển, tôi nhổ vào, không có đầu óc thì cứ nói, còn tìm cái cớ này, ngu xuẩn!

Phương Chính nghe xong, lập tức xạm mặt! Hắn thực muốn bổ đầu tên tiểu tử này ra, xem con hàng này có phải là cá mặn biến thành, chuyên môn tới gây chuyện hay không?!

------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay