Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 807

Chương 807: Tố Chất Tố Chất

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 807: Tố Chất Tố Chất

Cá muối kinh hoảng quay đầu, chạy về? Không kịp rồi, bay lên? Không có pháp lực! Nhảy xuống? Đau a!

Cá muối nghĩ một hồi, đã thấy có bóng người ẩn hiện chỗ khúc cua. Cá muối khẽ động, ném chổi sang một bên, nằm dài trên mặt đất, trợn tròn mắt, bất động!

- Ôi mẹ ơi, cuối cùng cũng không có tuyết nữa.

Một thanh niên mặc áo lông thở phù phù đi tới. Nhìn con đường phía trước đã sạch tuyết, lập tức có cảm giác lệ nóng doanh tròng.

Người không leo núi không biết leo núi mệt như nào, không đi bộ trong tuyết không biết đi khổ ra sao, hai thứ này cùng hợp lại, lập tức biến thành... khó như lên trời!

Tào Diệp sớm đã chạy tới đây, cũng không vào thôn mà trực tiếp vọt lên. Kết quả là mới đi một đoạn, hắn liền có xúc động muốn chết. Con đường này, quá khó đi!

Tới hiện tại, rốt cục thấy được đoạn đường không tuyết, Tào Diệp mới thở nhẹ một hơi, bước đi không có ràng buộc, cảm giác sảng khoái này thực đúng là khó mà diễn tả thành lời.

- Ai? Không sai, nhìn mặt tình trạng này hẳn là mới quét qua, là ai quét đây? Sao mới quét có một nửa vậy? Nhân phẩm người này đúng là kém mà, mới sáng sớm đã bỏ bê công việc rồi?

Tào Diệp thì thầm hai câu, đi về phía trước liền nhìn thấy cây chổi, thầm nói:

- Chổi ở đây, người đâu rồi?

Tiếng nói vừa dứt, Tào Diệp liền nhìn thấy một con cá nằm trên đất, đi qua cẩn thận xem, lập tức kinh ngạc:

- Trên núi còn có cá sao? Lại còn là cá ướp muối? Chẳng lẽ trụ trì trên núi cũng ăn thịt? Có điều con cá này đúng là lớn, không biết là giống gì.

Vừa nói, Tào Diệp tiện chân đá một cái, tiếng cá chạm chân vang bang bang

Tào Diệp nói:

- Chậc chậc, đã đông cứng rồi, thật đáng thương nha.

Nói xong, Tào Diệp nhạt cá vác lên lưng:

- Vứt ở đây thì lãng phi, mang lên núi cho các Đại sư xem vật, nếu thực là đồ của trên núi, coi như là ta làm được chuyện tốt. Còn nếu không phải đồ trên núi, bọn họ cũng không cần, vậy ta lấy về ăn. Chậc chậc, người khác ra ngoài nhặt được tiền, ta ra ngoài lại nhặt được cá, ha ha... chụp một cái.

Vừa nói, Tào Diệp lấy điện thoại chuẩn bị chụp một cái.

Nghe Tào Diệp muốn tự chụp, cá muối sững sờ, nổi lòng hiếu kỳ, thầm nghĩ:

- Ta ở sau lén nhìn một cái, hắn hẳn sẽ không phát hiện chứ?

Vì vậy cá muối lặng lẽ ngẩng đầu, thân thể vặn vẹo bất quy tắc, nửa người dưới bất động, nửa trên đã vểnh lên, vừa hay xuất hiện sau đầu Tào Diệp, tò mò nhìn thứ đồ chơi hình lập phương trong tay Tào Diệp.

Tào Diệp cũng không nghĩ nhiều, chuẩn bị tư thế, mỉm cười, chụp ảnh! Nhưng sau một khắc, hắn lập tức trợn tròn mắt, chỉ thấy sau lưng xuất hiện một cái đầu cá! Tuy rằng không nhìn rõ biểu lộ, nhưng ánh mắt kia, rõ ràng là đang tò mò!

Dọa cho Tào Diệp lập tức ném cá muối xuống đất, điện thoại cũng vứt qua một bên! Tranh thủ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy con cá kia nằm thẳng trên đất, Tào Diệp đá một cước, toàn thân chắc như gỗ, hiển nhiên đông tới không thể đông hơn. Tào Diệp nuốt một ngụm nước miếng, sợ hãi nhặt điện thoại lên, nhìn tấm ảnh trên điện thoại, lập tức đổ mồ hôi lạnh!

Nhìn vách núi bên cạnh, thầm nghĩ: Chẳng lẽ là yêu quái? Tăng nhân quét rác bị con cá này ăn, hoặc là bị ném xuống vách núi?

Nghĩ tới đây, Tào Diệp thầm sợ hãi, hai tay chắp lại, lẩm bẩm:

- Ngư gia gia, chúng ta không oán không cừu, ngươi có oán khí gì thì cũng đừng có tìm ta. Ta cho ngươi...

Nói tới đây, Tào Diệp nhấc chân đã một cước:

- Cút con mẹ ngươi đi!

Sau một khắc, cá muối bị Tào Diệp đá bay ra ngoài, từ trên vách núi rớt xuống.

Tào Diệp bám lan can nhìn xuống dưới, chỉ thấy cá muối nhanh chóng biến mất trong biển sương mù, không rõ sống chết. Thấy cảnh này, Tào Diệp mới thở nhẹ một hơi, lau mồ hôi trên ót, nhanh chân chạy lên núi, vừa chạy vừa lẩm bẩm:

- Trên núi có chùa chiền, yêu quái có ngạo mạn đi nữa, hẳn cũng không dám tới chùa chiền làm loạn a...

Hắn lại không biết, không phải yêu quái không dám làm loạn, mà chẳng qua là làm không được thôi!

- Ta... ta đã giả chết mà còn bị đá xuống! Tiểu tử ngươi đừng để bị lão tổ ta nắm được, nếu không nhất quyết lột da ngươi!

Dưới chân núi, cá muối bò ra khỏi đống tuyết, ngồi dưới đất, tức giận la mắng. Hắn rất muốn phi lên đánh chết tên tiểu tử hỗn đản kia, nhưng lại vô phương, không có pháp lực, không thể bay lên, chỉ có thể gào khan ở dưới chân núi.

- Thói đời ở đâu vậy chứ? Ta chỉ hiếu kỳ liếc mắt một cái, cũng không nhìn cái gì không nên nhìn, thế nào mà đã bị đá xuống núi?

Nói tới đây, cá muối cố vuốt vuốt ngực, cố không để bản thân bị tức chết:

- Bảo trì tâm tình, không thể mắng người, không thể mắng người, ta tới từ Linh sơn, có tố chất, ta từng nghe Phật Tổ giảng kinh, ta không thể mắng người... con mẹ nó! Ta không chịu nổi, ông nội nó chứ, ta chọc ngươi sao? Còn đá lão tử xuống núi, cái eo của ta! Không biết tôn trọng người già sao? A?! Có biết hay không!!!

Cá muối gầm thét nửa ngày, không thu lại nửa điểm động tĩnh, nó cũng biết gào thét vô dụng. Ngay lúc này, lại nghe tiếng bước chân truyền tới, vừa quay người, đã thấy một con chó vàng vung vẩy cái đuôi chạy tới, khẽ hửi hửi hắn, tựa như phát hiện đồ ăn ngon.

Cá muối lập tức nổi trận lôi đình, nhảy dựng lên quất đuôi vào miệng chó vàng, chó vàng bị đau, đoán chừng là chưa từng thấy cá muối nào hung ác như thế, dọa cho nhanh chân chạy. Cá muố đuổi theo sau, một đường vừa đuổi vừa mắng:

- Ngay cả một con chó cũng dám bắt nạt lão tổ ta? Tiếp một nắm tuyết đây!

Đuổi tới tận gần cổng thôn, cá muối mới phiêu nhiên đổi hướng, chạy lên núi. Tuyết trên đường lên núi còn chưa quét xong đâu, không quét xong sẽ không có cơm ăn. Vì miếng cơm, cá muối tạm thời buông bỏ suy nghĩ trả thù, tranh thủ lên núi quét tuyết.

Tào Diệp một đường chạy chậm lên núi, lên tới đỉnh, từ xa xa nhìn thấy một ngôi chùa trắng như tuyết, phản chiếu vào trong Thiên Long trì, tựa như nhân gian tiên cảnh. Tâm tình hoảng loạn vừa rồi cũng lập tức trở nên bình tĩnh. Hít sâu một hơi, Tào Diệp chậm rãi đi qua cầu Nại Hà, bước vào trong viện.

Bước qua cảnh cửa, lập tức thấy một thân hình đầy lông đang quét tuyết! Lòng thầm hồi hộp: đây không phải là yêu quái chứ?

Có điều nhìn kỹ lại, lập tức thở nhẹ ra, hóa ra là một con khỉ. Năng lực mô phỏng của con khỉ rất mạnh, quét tuyết rất ra dáng.

Bước vào trong chùa, Tào Diệp đi thắp hương bái phật, lại công đức hai trăm đồng hương hỏa, lúc này mới đi ra, thấp giọng nói:

- Có ai ở đây không?

- A Di Đà Phật, thí chủ, có việc gì thế?

Phương Chính nghe động tĩnh, liền đi ra xem tình huống.

Tào Diệp nhìn tới, người tới là người, lập tức thở nhẹ một hơi. Trước kia hắn chưa từng tới Nhất Chỉ tự, đây là lần đầu tới, nhưng trước khi tới đã tìm hiểu qua, biết rõ trụ trì Nhất Chỉ tự là một hòa thượng trẻ tuổi, hơn nữa rất nổi tiếng. Cho nên không dám thờ ơ, tôn kính nói:

- Ngài là Phương Chính trụ trì?

------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay