Chương 805: Phương Chính Buồn Rầu
Nói xong, cá mặn muốn đi.
Phương Chính nói:
- Từ đã!
- Thế nào? Hối hận sao?
Cá mặn hỏi.
Phương Chính khẽ lắc đầu:
- Trước khi đi, xem chút đồ đã. Tịnh Tâm, dẫn nó đi xem.
Cá mặn buồn bực, muốn cho hắn xem gì đây?
Hồng Hài nhi cầm điện thoại, mở tin tức, tên bài đăng rất dài: "Phát hiện sinh vật ngoài hành tinh, trực tiếp cắt miếng nghiên cứu!"
Cá mặn nhìn thứ hình bạch tuộc trên ảnh bị cắt miếng, sau đó hoặc ngâm trong nước, hoặc bỏ vào dưới một cái kính soi soi gì đó... càng xem mà càng thấy lạnh.
Hồng Hài nhi nói:
- Người ngoài hành tinh, chính là thứ như ngươi vậy, không phải sinh vật trên trái đất.
Sau đó Hồng Hài nhi biểu diễn ngay trước mặt cá mặn, gõ chữ tìm kiếm: "Người trái đất đối xử với người ngoài hành tinh, sinh vật siêu tự nhiên thế nào?"
Kết quả vừa hay có người đã hỏi câu này, bên dưới đã có mấy trăm tin trả lời. Hồng Hài nhi ấn mở xem, kết quả bên dưới thuần một sắc thống nhất: Cắt miếng!
Cắt miếng chấm ớt, nếm thử!
Cắt miếng, làm thịt kho!
Cắt miếng, hấp!
...
Nhìn tới đây, cá mặn đổ mồ hôi như thác, bản năng nuốt nước miếng cái ực.
Thấy cảnh này, Hồng Hài nhi nói:
- Thân là đồng hương, ta không thể không nhắc nhở ngươi một chút, ngươi mà một con cá mặn biết nói chuyện, tuyệt đối còn có giá trị nghiên cứu hơn người ngoài hành tinh. Được rồi, đi đi, đi đường cẩn thận.
Nói xong, Hồng Hài nhi vỗ vỗ vai cá mặn, quay người rời đi.
Phương Chính cũng đứng dậy chuẩn bị rời đi, trong nháy mắt xoay người, đồng thời lầm bẩm:
- Ba, hai, một...
- Đại sư, chờ một chút!
Quả nhiên, nháy mắt khi Phương Chính bước vào thiền phòng, cá mặn không nhịn được mà hô.
Phương Chính nghe xong lập tức vui vẻ, quả như hắn dự đoán. Con cá mặn này dù sống lâu, nhưng nhân sinh chỉ sống ở Thiên Long trì, có lẽ biết nhiều về Phật Đà, Bồ tát hơn những người ở đây, nhưng nói tới nhân sinh muôn màu muôn vẻ, lòng người phức tạp đa đoan, con cá mặn này chỉ là một con chim non, bị Phương Chính hù một chút, quả nhiên sợ!
- Chốt vậy nhé, chuyển chính phải có cơm nha!
Cá mặn kêu.
Phương Chính quay đầu, khẽ gật đầu nói:
- Đương nhiên, trước giờ bần tăng không nói dối.
Oanh!
Một tia sét đánh tới trước mặt Phương Chính, Phương Chính có chút lúng túng, có điều da mặt đã sớm luyện tới trình độ kim cương bất hoại, mặt không đỏ, tim không đập nhanh, cảm thán:
- Sét đánh xuống rồi, xem ra lại có tuyết lớn rồi, A Di Đà Phật...
Nói xong, Phương Chính đẩy cửa thiền phòng, bước vào trong.
Vừa vào tới trong, Phương Chính liền đưa tay ôm ngực, sợ sệt thầm nói:
- Lần sau nói chuyện đúng là phải chú ý một chút, mẹ nó... đúng là dọa người mà!
Cá mặn ngửa đầu nhìn trời, bầu trời vẫn quang đãng, vạn dặm không mây, bây giờ là chập tối, lại thấy mấy ngôi sao đặc biệt sáng. Lòng thầm nói:
- Trời đẹp như vậy, sấm sét ở đâu ra?
Sau đó hỏi con khỉ bên cạnh:
- Ta mới chỉ nghe qua sấm gọi mưa xuân, chứ chưa nghe qua lôi thu tuyết lớn a?
Con khỉ cười ha ha nói:
- Sư phụ nói có, vậy cho là có đi!
Sau đó con khỉ đi, cá mặn nhìn những người khác, những người khác cũng tản.
Cá mặn lắc đầu, đem theo nghi hoặc nhảy về Thiên Long trì, tiếp tục thoải mái nhãn nhã.
Mặc dù trời đông giá rét, nhưng bản thân Thiên Long trì không đóng băng, nói cách khác, nhiệt độ Thiên Long trì quanh năm đều trên 0 độ, bởi vậy, ngâm mình trong Thiên Long trì, chẳng những không lạnh, mà còn có thể chống lanh. Cá mặn ngoại trừ có chút đói bụng, bên người không có tiểu ngư để cho nó khoa trương ra, còn lại vẫn rất tốt.
Theo tiếng chuông, tiếng chống vang lên, ban đêm kéo tới, sau khi Phương Chính trở lại chùa, cá mặn mới tò mò nhìn gác chuông lầu canh, thầm nói:
- Đúng là sơ ý nha, hai thứ này cũng tính là bảo bối! Trong tiếng chuông ẩn tiếng phật ca, trong tiếng trống lại có tiếng lôi minh! Chẳng lẽ là Vĩnh Lạc đại chung cùng Quỳ Ngưu trống trận?
Cá mặn đúng là không hiểu nhân tâm, nhưng sống nhiều năm như vậy, thấy nhiều, nghe nhiều các loại bảo bối. Có thể nói là hắn rất hiểu địa tiên giới.
Có điều, cá mặn cũng chỉ hơi hiếu kỳ mà thôi, sống ở Linh sơn, có bảo bối nào mà chưa thấy qua? Thấy nhiều, nên cũng miễn dịch với sức hấp dẫn của bảo bối.
Phương Chính trong thiện phòng, Hồng Hài nhi ngồi ngay trước mặt Phương Chính, tò mò hỏi:
- Sư phụ, con cá mặn kia đã sống lâu như vậy, giá trị hẳn rất cao a.
- Ồ? Vì sao nói vậy?
Phương Chính cười ha ha, kỳ thực hắn cũng đoán được giá trị thực sự của cá mặn là gì, chỉ có điều còn không xác định, cho nên tìm Hồng Hài nhi tâm sự.
Hồng Hài nhi nói:
- Sống chín ngàn tỷ năm, gia hỏa này tuyệt đối là lão bất tử trong lão bất tử. Hơn nữa nó vốn sinh hoạt ở Linh sơn, Phật Tổ, Bồ tát, La Hán ở Linh sơn mỗi ngày đọc kinh văn, nó tất đều được nghe. Hơn nữa người cũng đã nói, hắn còn nghe đạo của Phật Tổ, vậy còn càng lợi hại hơn. Gia hỏa này hoàn toàn có thể tính là Phật Môn bách khoa toàn thư! Nói nó là lão tổ tông cũng không giả. Nếu thực có thể khai thác được, vậy đúng là thu được bảo khố!
Phương Chính híp mắt, khẽ gật đầu nói:
- Đúng là như thế!
- Có điều gia hỏa này bị ném tới cho chúng ta, hiển nhiên cũng phải có một thân tật xấu. Sư phụ, người muốn quản nó, sợ là cũng không dễ như vậy.
Hồng Hài nhi nói.
Phương Chính cười ha ha:
- Bần tăng chưa hề có ý định quản nó. Cũng như con vậy, chỉ cần không giết người phóng hỏa, vi sư có quản thúc con bao giờ?
Hồng Hài nhi sững sờ, có vẻ như Phương Chính đúng là không thể thúc ép gì nó, ngược lại là nó tự thay đổi mà đi theo Phương Chính, bất tri bất giác từ bỏ tật xấu. Hồng Hài nhi gãi đầu, cười ngây ngô đứng lên.
Hồng Hài nhi rời đi, Phương Chính lại nhìn ảnh Nhất Chỉ thiền sư khi trước, cảm thán nói:
- Không nghĩ tới, lại có một ngày con dùng cách dạy con của người để dạy đồ đệ, ha ha... chỉ là... không biết cuối cùng sẽ dạy ra một đám người như thế nào a.
Nói xong, Phương Chính nằm trên giường, cau mày như có tâm sư, lăn qua lộn lại không ngủ được, cuối cùng đành ngồi dậy, hỏi Hệ thống: "Hệ thống, Tịnh Tâm tu hành sắp viên mãn rồi chứ?"
"Vì sao hỏi vậy?" Hệ thống hỏi.
Phương Chính thở dài nói: "Nếu Tịnh Tâm tu hành viên mãn, có phải là sắp trở về bên cạnh Quan Âm Bồ tát hay không?"
Hệ thống nói: "Đương nhiên, Hồng Hài nhi chỉ là nhiệm vụ của ngươi, không phải thực sự thuộc về Nhất Chỉ tự."
Phương Chính có chút bực bội nói: "Vậy hắn còn bao lâu mới tính là viên mãn?"
Hệ thống nói: "Ngươi rất quan tâm vấn đề này sao? Là không nỡ sao? Ngươi cũng hiểu, vạn vật thế gian chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều. Gặp nhau là duyên phận, tách ra mới là bình thường, xem như là hai vợ chồng, gặp nhau trăm năm, không phải là sau trăm năm thì cũng là ngàn vạn năm tách rời?"
"Chớ có nói mấy chuyện nhảm nhí này với ta, ta đang hỏi ngươi đây." Phương Chính thực có chút bực bội nói.
"Ha ha, vậy ngươi nói cho ta biết, vì sao ngươi hỏi như vậy?" Hệ thống nói.
Phương Chính nói: "Ngươi đột nhiên đưa một con cá mặn tới làm hộ pháp, có phải là ám chỉ gì không?"
-------------------
Phóng tác: xonevictory