Chương 804: Cá Muối Xuống Núi
Nghĩ tới đây, cá muối thầm hừ lạnh, hắn cũng không tin, trên đời còn có người có thể đọ độ mặt dày vô sỉ với hắn! Thế là cá muối cười to:
- Ai nha, mọi người đều ở đây sao? Đang ăn sao?
Nói xong, cá muối liền tự coi bản thân như người nhà, một bước vào trong hậu viện.
Giọng lớn như thế, đám Phương Chính tự nhiên không thể giả không biết, có điều Phương Chính cũng không có ý định buông bát bắt chuyện, vừa ăn vừa nói:
- Cá muối, ngươi tới làm gì?
- Cái gì mà cá muối? Ta là cá chép! Cá chép! Nhớ đó, là cá chép!
Cá muối khó chịu uốn nắn Phương Chính, sau đó lại nhìn qua nồi cơm, lòng thầm tê dại, đồng thời mắng to: Đám hỗn đản này là thùng cơm cả sao? Nồi lớn như thế mà đã ăn gần hết rồi!
- Gọi cá chép không tự nhiên, gọi là cá mặn đi. Cá mặn, ngươi tới làm gì? Không phải ngươi đang bơi lội trong Thiên Long trì sao?
Trong lúc nói, Phương Chính vẫn không quên ăn cơm.
Cá mặn ngửi mùi thơm, nước nuốt bọt cái ực, nghiêng mắt nhìn cơm trong nồi:
- Ta... à.... Ta...
Cá mặn thực không biết nói sao, có điều mắt thấy cơm dần hết, lòng cũng gấp hơn! Nhất là nhìn con sóc kia, ăn đã no rồi mà vẫn còn hung hăng nhét vào miệng, rõ ràng là muốn ăn cho sạch, không để lại cho nó cái gì!
Cá mặn giật mình, mắng to một tiếng: Hắc, đám tiểu gia hỏa này còn vô sỉ hơn ta! Ta mặt dày muốn ăn, bọn nó lại mặt dày giả vờ không biết? Được, xem ai hung ác hơn ai!
Nghĩ tới đây, cá mặn nhếch miệng cười một tiếng, đi tới nhảy lên bàn, tựa như người, khoác vây cá lên nồi cơm. Động tác vô cùng tự nhiên, tựa như người bình thường tựa lên hàng rào, tựa như không có ý đồ gì, chỉ dựa để dựa mà thôi. Cá mặn thầm nói: Ta đã ám chỉ rõ ràng như thế, các ngươi còn giả không hiểu với ta?
Nhưng, cá mặn còn đánh giá thấp độ dày da mặt của mấy kẻ trong Nhất Chỉ tự này, Phương Chính mỉm cười nói:
- Ồ? Ngươi có việc gì sao?
Cá mặn nuốt một ngụm nước miếng:
- Không phải tới giờ cơm tối rồi sao, ta tới xem...
- A, đúng là đang giờ cơm tối. Chúng ta đều đang ăn cơm đây, ngươi không về nhà ăn cơm sao?
Con sóc hơi ngửa đầu, bản năng ợ một cái.
Cá mặn trợn tròn mắt, thầm nói: Ăn cơm? Ta đi đâu ăn?
- Con chưa no lắm, cho con thêm một bát.
Lúc này, Hồng Hài nhi lại bắt đầu xới cơm.
Cá mặn liền gấp, tranh thủ chặn lại nồi cơm:
- Ngươi ăn nhiều rồi, nghỉ ngơi chút đi.
- Ta còn có thể ăn, ngươi cứ yên tâm!
Hồng Hài nhi đẩy cá mặn ra, tiếp tục xới cơm.
Cá mặn nhìn về phía Phương Chính, Phương Chính vẫn bình chân như vại ăn cơm. Cá mặn kêu lên:
- Đại sư, ta tới làm hộ pháp cho chùa các ngươi, ngươi không cho ta ăn cơm sao?
Lừa vừa nói ra, Phương Chính rốt cục phản ứng, nhấc mí mắt:
- Hộ pháp?
- Đúng a!
Cá mặn gật đầu.
Phương Chính lắc đầu nói:
- Hình như bần tăng chưa đồng ý thì phải!
- Ách, ngươi có ý gì? Không phải trước đó đã đáp ứng sao?
Cá mặn có một chút dự cảm xấu.
Phương Chính nói:
- Hiện tại, bần tăng là trụ trì Nhất Chỉ tự này, ai làm gì hay không làm gì, bần tăng nói mới tính. Ngươi tới làm hộ pháp, đó là được người khác đề cử, bần tăng có cần ngươi hay không, vậy cần xem tâm tình.
- Không... không phải... cái kia... ai, không đúng! Ngươi không cần hộ pháp, vậy lấy ta tới làm gì?
Cá mặn có chút mộng, sau đó lập tức phản ứng.
Phương Chính buông tay nói:
- Bần tăng muốn nhận ngươi, nhưng dùng ai còn chưa định đâu. Còn ngươi, để vào ở trong Thiên Long trì, đã là ngã phật từ bi, cho ngươi mượn chỗ ở tạm thời. Còn ăn cơm... ngươi tự giải quyết. Chùa này của bần tăng là chùa nhỏ, không nhận ở lại cùng ăn cơm. Được rồi, nơi này là nơi sinh hoạt thường này của tăng nhân, mời thí chủ ra ngoài.
Hồng Hài nhi cười hắc hắc:
- Nếu ngươi thực sự đói, có thể đứng ở góc Tây Bắc, miệng há lớn một chút, gió Tây Bắc bao no.
Cá mặn nghe xong tức tới nhảy dựng, vỗ bàn hô:
- Không cho ăn còn muốn đuổi ta đi? Không có cửa đâu! Hôm nay không cho ta ăn, ta quyết không đi! Không đúng, ta ăn chắc rồi!
Nói xong, cá mặn trực tiếp nhảy vào trong thau cơm, chuẩn bị bất chấp mà ăn, ăn vào trong miệng, đó là kiếm lời rồi!
Cá mặn biết nơi này không ít người tài, lần này động thủ cực đột ngột, gọn gàng mà linh hoạt, không chút động tác dư thừa. Hơn nữa, nhảy vào chậu cơm liền há sẵn miệng, chỉ cần đáp xuống là có cơm vào miệng!
Kết quả...
Đang!
- Ai nha...
Cá mặn ôm miệng, nhìn chằm chằm vào đáy nồi gang sạch như đã rửa, phẫn nộ gầm thét:
- Các ngươi thật quá đáng, vừa rồi vẫn còn thấy cơm, mới nói hai câu mà đã chỉ còn mỗi chậu rồi? Các ngươi sinh năm chó sao? Liếm sạch như vậy, giờ soi gương cũng được rồi này!
Vừa nói xong, cá mặn nhìn sang liền thấy Độc lang ngu ngơ đứng một bên, ôm mặt, thầm nói:
- Ta... mẹ nó! Đúng là có chó luôn!
Độc lang khẽ đỏ mặt, con cá chết này, nó là sói, không phải là chó a! Có điều nhìn vẻ mặt cực khổ của cá mặn, nó cũng không nói gì.
Giờ khắc này, thanh âm của cá mặn đầy rung động, thậm chí có chút nức nở! Lúc nó mới tới, đầu tiêu là bị đánh, sau đó là bị đói, đúng là bắt nạt cá mà! Có ai đối xử với cá già như thế sao?
Nhìn bộ dạng bi phẫn của cá mặn, Phương Chính cũng có chút đau lòng, hối hận. Có điều Phương Chính nhanh chóng phát hiện, trong mắt cá mặn lại khẽ ánh lên hào quang giảo hoạt, hiển nhiên, con cá chết này đang diễn!
Thế là Phương Chính lập tức bỏ suy nghĩ cho cá mặn ăn cơm, gõ bàn nói:
- Đây không phải việc quan trọng, quan trọng là ngươi không phải người của chùa, không thể ăn đồ của chùa.
- Ta muốn gia nhập chùa!
Cá mặn lập tức hô.
Phương Chính gật đầu nói:
- Đây không phải việc ngươi nói gia nhập liền gia nhập, muốn gia nhập Nhất Chỉ tự, còn phải tính duyên phận, tính công đức. Ngươi làm tốt, tự nhiên thu ngươi, ngươi không làm được, bần tăng thực sự sẽ không thể thu.
Cá mặn nhếc miệng cười:
- Quy củ Linh sơn nhiều hơn ở đây nhiều, bên kia ta còn có thể nhập môn, huống chi cái chùa nhỏ này của ngươi?
Phương Chính hài lòng, hắn vốn là chờ câu nói này, liền nói:
- Bần tăng có thể thuê ngươi, có điều ngươi tạm không phải đệ tử của bẩn tăng, không phải thành viên chính thức. Trước làm cộng tác viên đi, biểu hiện tốt sẽ thăng chức thụ phong sau. Làm cộng tác viên, tạm thời có cơm giới hạn, chờ chính thức làm việc, xem biểu hiện rồi sẽ thăng chức thêm cơm.
- Ách, còn có thể làm như vậy?
Cá mặn là kẻ già đời, đầu óc cũng linh hoạt, nghe ra huyền cơ trong lời nói liền kêu vang.
Phương Chính cười hắc hắc:
- Đúng vậy, có làm hay không thì tùy ngươi.
- Nếu ta không làm, có thể xuống núi sao?
Cá mặn hỏi.
Phương Chính cười ha ha:
- Tùy ý!
Cá mặn lập tức đại hỷ, cười nói:
- Lão tổ ta một thân bản lãnh, còn có thể bị chết đói sao? Ta xuống núi!
---------------
Phóng tác: xonevictory