Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 803

Chương 803: Vô Sỉ

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 803: Vô Sỉ

Cá muối tranh thủ hô:

- Yên tâm, ta có thể khống chế vị mặn này, trừ phi ta đồng ý, nếu không sẽ không dính vào các vật khác! Ta nghe Phật Tổ nói, vị mặn này rất đặc thù, năng lực của ta đều tới từ vị mặn này, nếu nhiễm cho thứ khác, chẳng phải ta sẽ thất nghiệp sao?

Lúc này Phương Chính mới yên tâm, phất phất tay nói:

- Ngươi có thể vào Thiên Long trì, nhưng không được phép biến nước Thiên Long trì thành nước mặn. Tịnh Chân, con phụ trách giải quy củ cho nó, nếu không tuân quy củ, tùy thời báo lại vi sư! Chùa chúng ta tuy nghèo, nhưng vẫn có mấy cái vạc muối dưa!

Cá muối nghe xong, lập tức cuồng hỉ, liên tục nói cảm ơn.

Chờ Phương Chính đi, cá muối mới tỉnh lại, không đúng! Nó vào Thiên Long trì, đó chính là tạo phúc cho chùa a! Nước ao biến thành Phật quang thánh thủy, tuyệt đối là chỗ tốt! Mà nó là cá, ở trong nước không phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa sao? Làm sao tới đây, lại còn phải cảm ơn? Cái này mẹ nó... có gì đó sai sai!

Mặc kệ cá muối nghĩ thế nào, con khi đi tới xách nó đi, tìm chỗ không người, một khỉ một cá hàn huyên.

Kỳ thực Nhất Chỉ tự cũng không nhiều quy củ, chủ yếu là phải nghe lời, không khiến sư phụ tức giận, biết văn minh lễ phép, quan trọng là không thể phá giới hạn cuối cùng của đạo đức, giới luật của phật môn, còn lại tùy tiện.

Nghe quy củ nơi này, cá muối liền đại hỷ, quy củ này rộng rãi hơn ở Linh sơn nhiều!

Có điều cá muối cũng lập tức phát hiện điểm không hợp lý, hỏi con khỉ:

- Sao các ngươi đều là đệ tử của chùa, mà ta lại không có danh phận?

- Muốn nhập môn hạ của sư phụ chúng ta, không phải việc đơn giản như vậy. Ngươi vẫn nên an tĩnh tu hành đi...

Lúc này tới phiên con khỉ khoa trương, hơi ngửa đầu, phất ống tay áo rời đi.

Cá muối vuốt vuốt sợi râu, chẹp chẹp miệng, nhìn lại chùa, lại nhìn Thiên Long trì, cười hắc hắc:

- Không làm đệ tử càng tốt, ta là cá đã sống chín ngàn tỷ năm, chẳng lẽ đi bái một tên tiểu hòa thượng làm thầy? Như đó mới là mất mặt a!

Nghĩ tới đây, cá muối liền phi thân vào Thiên Long trì, vui vẻ bơi lội.

Có điều nó mới vui vẻ không lâu, rất nhanh đã hiểu, đệ tử cùng không danh phận khác nhau thế nào...

Mắt thấy trời đã tối, gió càng lúc càng mạnh. Mặc dù không có tuyết rơi, nhưng gió lớn thổi tuyết bay lên không trung, cảnh này cũng không kém hơn tuyết rơi là bao.

Có điều cá muối cũng không quan tâm lắm, nằm trong Thiên Long trì, thoải mái thổi bọt nước, thầm nhủ: Thời tiết đáng ghét, ngọn núi chết tiệt, chùa miếu rách nát, cái ao ngu ngốc...

Đang thầm mắng, cá muối liền thấy cái bụng kêu ọc ọc, lập tức ngẩn cả người, sờ sờ cái bụng, thầm nói:

- Đây là cảm giác gì vậy?

Sống chín ngàn tỷ năm, cá muối sống trên Linh sơn, mỗi ngày hấp thu thiên địa linh khí, tự nhiên không cần ăn. Nhưng nơi này không phải Linh sơn, linh khí gần như không tồn tại. Nói cách khác, nó sống ở Linh sơn thì chỉ cần hít một hơi là đủ sức cho ngày dài, bình thường hô hấp là có thể dẫn linh khí nuôi thân, vĩnh viễn không có cảm giác đói bụng. Nhưng tới nơi này, linh khí trong không khí quá ít, căn bản không bù được tiêu hao, thế là, cá muối rốt cục cũng cảm nhận được cảm giác đói bụng, còn đói tới lả cả người!

Sờ sờ cái bụng, hai mắt đăm đăm, chờ nửa ngày mới đột nhiên nhảy dựng lên, cười nói:

- Ai nha, là đói bụng! Hắc, bao năm không cảm thụ qua cảm giác này rồi, chậc chậc... đúng là mới mẻ.

Cá muối cười ha ha, cười mấy cái, cái bụng lại vang lên.

Cá muối lắc lắc đầu:

- Thôi, trước lấp đầy bụng rồi lại nói.

Thế là cá muối mở miệng, hít!

Cùng lúc đó, một cơn gió lạnh từ tây bắc thổi tới, một bên hít, một bên thổi, gió lạnh trực tiếp thổi đầy phế phủ cá muối! Cá muối vừa thấy gió vào miệng, đã trực tiếp lạnh tới dạ dày, kèm theo đó là một cái rùng mình! Còn linh khí? Hoàn toàn không cảm giác được! Thân bất do kỷ run lên, lúc này mới chợt nhớ tới, thế giới này không có linh khí, mà thân thông của nó cũng đã bị phong!

Cá muối lập tức luống cuống, không có thần thông, không có linh khí, giờ đói bụng thì phải biết làm sao? Ăn cơm? Cá muối nhìn qua bốn phía, xác định không có bất cứ thứ gì có thể ăn! Chui vào trong nước tìm tôm tép? Kết quả trong lòng Thiên Long trì, ngoại trừ bùn đất, một gốc rong cũng không có. Mà dù có thì cá muối cũng không ăn nổi. Cá muối trợn tròn mắt, cái bụng ùng ục kêu, nhưng lại vẫn không tìm được đồ ăn, trong lúc nhất thời không biết làm gì cho phải.

Đúng lúc này, lại một cơn gió thổi tới, cơn gió này khác với gió trước, đây là một cơn gió từ trong chùa thổi ra, cá muối khẽ ngửi, ánh mắt lập tức híp lại, thầm nói: Đây là mùi Linh mễ, nấu bằng nước ao, nhầm, Vô Căn tịnh thủy... a, còn có hương vị hàn trúc! Không đúng, còn có những vật khác! Thơm quá nha...

Ngửi mùi kia, cá muối bò lên bờ, hai vây chắp sau như tay, đi dạo, tản bộ vào trong chùa. Bất tri bất giác đã tới trước cửa hậu viện...

Giờ khắc này, đám Phương Chính đã vây quanh cái bạn trong hậu viện, trên bàn để một nồi cơm lớn, trên đó còn có hai cái bát đồ ăn, một bát là măng nướng, một bát là rau xào. Kiểu dáng không nhiều, nhưng nhìn thôi cũng muốn ăn.

Độc lang cắm đầu ăn chậu cơm trên đất, bẹp bẹp không thèm ngẩng đầu.

Trên bàn, con sóc nhét đầy cả miệng, vừa ăn vừa hô thoải mái.

Con khỉ dù ăn từ tốn, nhưng thực tế tốc độ lại không chậm, vừa ăn vừa lẩm bẩm:

- Ngon!

Hồng Hài nhi cũng ăn không ít, trái một miếng, phải một miếng, vừa ăn vừa nói;

- Sư phụ, trời đông lạnh thế này, nên ăn nhiều một chút! Ăn nhiều mới ấm áp!

Một câu vừa nói ra, cá muối liền cảm thấy hít thở cũng kéo theo vụn băng vào miệng, lạnh tới hoảng...

Cá muối đến, Phương Chính liếc mắt liền thấy được, có điều cũng không lên tiếng, coi như không nhìn thấy.

Đám Hồng Hài nhi tự nhiên cũng thấy, thế nhưng không nói, bọn nó tự nhiên cũng không hỏi, đều coi như không thấy, đồng thời còn tần suất và cơm...

Cá muối giậm chân, ngửa đầu nhìn tới mặt bàn, mắt thấy nồi cơm đã gần hết, rốt cục gấp, thầm nói:

- Không ai thấy ta? Không thể nào?

- Khục khục...

Cá muối ho khan một cái, muốn kéo sự chú ý. Đang ăn cơm, thấy có khách tới thì cũng phải mời người ta ở lại ăn một miếng chứ? Chí ít, cá muối có thể dùng chiêu này, mặt dày kiếm mấy bữa cơm.

Nhưng, mấy tên trước mắt này lại không ai phản ứng! Trừ tăng tốc độ ăn ra, tựa như không thấy bất cứ thứ gì!

Cá muối có dự cảm xấu, thầm nghĩ: Không phải là gặp đám người vô sỉ chứ?

----------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay