Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 802

Chương 802: Thu Cá Muối (Hạ)

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 802: Thu Cá Muối (Hạ)

Sau đó, Hồng Hài nhi một tay đánh tới.

Ba~

- A a a a...

Cá muối kêu gào thảm thiết bay trở lại.

Cá muối vẽ một đường vòng cung bay vào Nhất Chỉ tự, Phương Chính tranh thủ điều chỉnh vị trí, lại đập một cái, cá muối bay ra ngoài.

- Bóng hay lắm! Xem con đây!

Hồng Hài nhi kêu to!

Cá muối bay trở về.

...

Tới tới lui lui cả chục lần, hai lần đầu, cá muối còn mắng hai câu, đến cuối cùng, nó không còn kêu gào được nữa, chỉ hô:

- Ta phục! Ta phục rồi! Đừng đánh nữa, để ta xuống đi!

Phương Chính nghe cá muối rốt cục trung thực, lúc này mới bước sang bên một bước, bịch một tiếng, cá muối như cá chết đập vào mặt đất, lăn lốc lến mấy mét xa, lúc này mới mềm oặt nằm rạp trên đất, thở hổn hển, có chút nức nở:

- Các ngươi đến cùng có phải hòa thượng không vậy? Quá bạo lực! Ô ô ô...

Phương Chính thấy vậy, chắp tay bước tới:

- A Di Đà Phật, thí chủ, đừng giả bộ, khóc thành tiếng nhưng không có nước mắt thì cũng vô dụng thôi.

Quả nhiên, cá muối liền đứng lên, gia hỏa này cũng da dày thịt béo như Hồng Hài nhi, Phương Chính cùng Hồng Hài nhi vỗ mấy cái, với nó thì cũng chỉ là dãn gân dãn cốt, tẩm quất mát sa mà thôi. Chỉ có điều hai người thay nhau đánh, nó quay vòng vòng, xoay tới muốn nôn mửa!

Cá muối đứng lên:

- Đại sư, rốt cục ngươi muốn làm gì?

Phương Chính cười nói:

- Rất đơn giản, nhập Nhất Chỉ tự, sau này tuân thủ quy củ!

- Nếu không tuân thủ thì sao?

Cá muối yếu ớt hỏi, tuyệt không còn bộ dạng phách lối trước đó nữa. Trước đó, lúc mới tới thế giới này, nó đã nhận được tin tức của Hệ thống, cho nên tương đối hiểu rõ tình hình của bản thân cũng như thế giới này. Nó biết, nó tới để làm gì, nó chính là một phần thưởng, thưởn cho tên trọc trước mắt này. Nhiệm vụ chính là nghe lời, bảo vệ Nhất Chỉ tự, tiện thể dùng năng lực của bản thân để phục vụ Nhất Chỉ tự. Có điều thân là cá muối bao năm, vừa phát hiện thế giới này không có phật, cũng không có yêu ma quỷ thần... liền tự cho bản thân là vô địch, muốn khoa trương một phen. Nó chẳng những không muốn làm công cho Phương Chính, còn muốn làm lão tổ của người ta cho đã nghiền!

Chỉ có điều, một đống suy tính của nó, cuối cùng lại phát hiện bị Hệ thống lừa! Mẹ nó, làm tổ chưa thấy, đã thấy một tên hòa thượng hung ác, trực tiếp tước đoạt phát lực của nó! Rõ ràng nói là thế giới này không có yêu quái, vậy tên Đại Yêu vương kia là cái gì? Rõ ràng nói không có tà ma, nhưng nó thấy, hòa thượng này còn hắc tâm hơn ma quỷ... nào có người nào đối xử với người cao tuổi như thế chứ!

Trước kia suy suy tính tính, giờ khắc này, cá muối mới nhận ra tình cảnh trước mắt, biết bản thân vẫn chỉ là một con cá muối, không thể quấy được sóng to, cho nên cũng trung thực lại.

Phương Chính cười nói:

- Không tuân thủ sao... vậy thử so với Tịnh Tâm xem? Tịnh Tâm còn biết điều như vậy... ngươi có muốn thử không?

Phương Chính cười tủm tỉm nhìn cá muối.

Cá muối nhìn Hồng Hài nhi nhu thuận ở một bên, bản năng khẽ rùng mình, tranh thủ hô:

- Đại sư yên tâm, ta rất là ngoan nha! Sau này sẽ an tâm làm hộ pháp cho ngài, được không?

- Được, Tịnh Tâm, tìm cho nó một cái vại muối dưa, sau này để nó ngủ ở đó.

Phương Chính nói.

Cá muối nghe xong liền gấp:

- Đại sư, ngươi thực sự không cho ta vào hồ sao?

- Ngươi một thân là muối, nếu vào trong Thiên Long trì, nước này còn có thể dùng sao? Người khác tới đây, từ xa đã bị mùi muối của ngươi đuổi thẳng rồi.

Phương Chính khẽ trợn mắt, nói.

Cá muối há hốc mồm, ủy khuất hô vang:

- Cái này có thể trách ta sao? Ta là cá muối thành tinh, không có mùi muối mới là lạ!

Phương Chính nghe xong, lập tức phát hỏa, thầm gào thét: "Hệ thống! Ngươi ra cho ta, đây là cá chép mà ngươi nói sao? Rõ ràng là một con cá muối?!"

"Ai nha, đừng nóng đừng nóng, chút công đức của ngươi đương nhiên không thu được cá chép thật, chỉ có thể rút được đầu cá muối này thôi. Ngươi chớ xem thường con cá muối này, tác dụng của nó rất lớn đó. Nếu không phải ngươi vừa hay rút trúng, ta còn không nỡ cho ngươi đâu." Hệ thống rốt cục lên tiếng.

"Ha ha, bảo bối? Ngươi nói xem, bảo bối chỗ nào? Nếu không tốt, ta muốn trả hàng!"

Phương Chính thực sự không nhìn ra điểm tốt nào của con cá muối này, ngoại trừ da dày thịt béo, đánh không đau, mắng không khóc, đi tới đâu cũng tản ra một mùi tanh mặn... gia hỏa này, vừa nhìn đã biết là phiền phức.

"Con cá muối này không phải cá muối bình thường. Năm đó, Phật Tổ du lịch chư thiên, đột nhiên mang nó về. Lúc đó, nó chỉ là một con cá muối, không có ý thức. Phật Tổ đặt nó trước Liên Hoa đài, mỗi ngày giảng kinh truyền pháp, dưới phật pháp của Phật Tổ hun đúc, con cá muối này mới có linh tính, hóa thành cá chép. Sau đó Phật Tổ để nó vào Thiên Long trì, ngươi đoán thế nào?" Hệ thống hỏi.

Phương Chính buồn bực:

"Như thế nào? Nước Thiên Long trì biến thành nước mặn, cá trong hồ chết sạch?"

Hệ thống nói: "Cá chép không chết, nhưng hiệu quả Thiên Long trì lại tăng lên nhiều, tỉ lệ cá chép hóa rồng tăng ba phần! Phật Tổ nói, con cá muối này dù không thể tự hóa rồng, nhưng nó mang năng lực kỳ lạ, có thể biến nước Thiên Long trì thành Phật quang thánh thủy, nước này trừ tà tránh hung, tẩm bổ vạn vật. Dùng nước này nuôi cá chép, tỷ lệ hóa rồng sẽ tăng cao. Dùng nước này tưới hoa màu, hoa màu bách bệnh không sinh, dinh dưỡng no đủ, chất lượng cực giai!"

"Còn có chuyện tốt như vậy? Trong này tuyệt còn có tác dụng phụ, nếu không ngươi chắc chắn không đưa ta dễ như thế!" Phương Chính sững sờ, len lén liếc qua nhìn cá muối, gia hỏa này nhìn thế nào đều giống như một đống phiền toái.

Hệ thống nói: "Đương nhiên là vậy, con cá muối này có nhiều chỗ tốt, nhưng cũng rất phiền phức. Nói dối như cuội, ngươi thực cho nó đã sống chín vạn năm? Gia hỏa này nói thiếu mất một chữ Ức!"

Phốc!

Phương Chính kém chút phun nước miếng, chín vạn ức năm? Gia hỏa này sống chín ngàn tỷ năm đều không thể hóa rồng? Chỉ thành toàn cho người khác? Phương Chính thực không biết nên hình dung con cá muối này thế nào cho phải, nói nó là Mạnh Thường Quân, hay là phế vật vô dụng?

Hệ thống tiếp tục nói: "Phật Tổ nói, thân xác nó lai lịch phi phàm, không có đại cơ duyên thì không thể hóa rồng được. Trước khi hóa rồng, vậy chỉ là một con cá mặn cặn bã... đồng thời, gia hỏa này sống quá lâu, còn lâu hơn rất nhiều Bồ tát, La Hán. Hơn nữa long tử long tôn của hắn cũng có cả một đóng lớn, ở Linh sơn hoàn toàn có thể tính là lão tổ tông. Có điều với tính cách này... Phật Tổ cũng đau đầu. Dù sao, Phật Tổ cũng không có thời gian lúc nào cũng quan tâm tới nó. Chính bởi nó đem lại chỗ tốt, lại cũng có khuyết điểm, nên mới hạ giá lợi cho ngươi. Còn muốn trả hàng? Chớ có mơ nữa!"

Nói xong, Hệ thống liền yên lặng, Phương Chính hô vài tiếng, Hệ thống cũng không đáp.

Phương Chính biết, muốn trả hàng tuyệt không được rồi, Hệ thống có thể bổ sung hướng dẫn sử dụng cá muối cho hắn đã là rất trượng nghĩa. Nếu không dựa vào tính cách của Hệ thống, coi như không để ý tới hắn, Phương Chính cũng không thể làm gì được.

Đã không thể trả hàng, Phương Chính chỉ có thể nhìn cá muối nói:

- Vị mặn trên người ngươi có thể thu lại không?

--------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay