Chương 801: Thu Cá Muối (Thượng)
Dưới gốc Bồ Đề, Phương Chính cũng không có tâm tư đọc kinh, trong chùa vốn đã nhiều tinh quá, hiện lại thêm một con cá muối biết nói chuyện, hắn thực có chút phát sầu. Dù sao, con cá này không phải là đèn dầu cạn, nhất định phải nghĩ biện pháp chế tài, để nó tuân theo quy củ mới được. Nếu không nó cứ gặp người liền nhảy lên, bắt người ta gọi là lão tổ tông, như vậy sao chịu được?
Thế nhưng, Phương Chính đứng dậy ra khỏi chùa, nhìn cá muối tạo hình muốn nhảy vào Thiên Long trì!
Phương Chính vội ho một tiếng:
- Chậm đã!
Nhưng Phương Chính còn đánh giá thấp độ dày da mặt của con cá muối này, gia hỏa này rõ là nghe được, nhưng căn bản không có ý dừng lại, quẫy đuôi, đằng không bay lên, bay tới giữa không trung còn xoay bảy trămhai mươi độ, lăng không đâm xuống Thiên Long trì!
Mắt thấy Thiên Long trì gần trong gang tấc, một cái tay lớn đột nhiên xuất hiện, một tay tóm lấy nó!
Cá mặn giận dữ:
- Ai?
Vừa nghiêng đầu, đã thấy con khỉ rũ mắt, đạm mạc nói:
- Sư phụ nói ngươi chậm lại, ngươi còn dám nhảy? Xem ra không muốn ăn cơm tối nữa!
Con khỉ vốn linh hoạt, năm đó vì trộm đồ ở Bạch Vân tự mà luyện thành một thân công phu. Huống chi con khỉ hiện tại đã không phải con khỉ trước kia. Linh mễ, tịnh thủy... các loại thần vật thay nhau tẩy lễ, hiện tại con khỉ ngoại trừ không có hóa hình, các mặt khác đều không phải đồng loại có thể so. Muốn bắt cá muối không chuẩn bị gì, tự nhiên là có thể bắt chuẩn.
Cá muối xem thường nói:
- Ta là một con cá, không vào nước chẳng lẽ còn muốn sinh hoạt trên đất bằng như các ngươi?
Kết quả vừa nói xong, Phương Chính mở miệng nói:
- A Di Đà Phật, bần tăng thấy ngươi không có nước sống cũng rất tốt. Đã như vậy, sau này ngươi sinh hoạt trên đất bằng này đi.
- Cái gì?!
Cá muối nghe xong, lập tức gấp, tranh thủ kêu:
- Không được, tuyệt không được! Ta là cá, sao có thể sống trên đất bằng? Như vậy ta sẽ chết đó, ngươi làm vậy là mưu sát, sát sinh là đại tội a!
- Sư phụ, đừng nghe nó nói bậy, nó đã thành tinh, là cá muối sống chín vạn năm, sét có đánh xuống cũng không chết được đâu!
Hồng Hài nhi nói.
Kết quả lời này vừa nói ra, cá muối đột nhiên ôm cổ, a a kêu:
- A a... không, không được rồi, ta không thể thở nổi, ta chết mất! Ta chết, xong, xong, xong... a, a...
Con khỉ bất đắc dĩ nhìn Phương Chính, Phương Chính sờ sờ cằm:
- Tịnh Pháp, đào hố đi, nếu đã tắt thở, vậy trực tiếp chôn luôn.
Lời vừa nói ra.
Cá muối liền trợn trắng mắt, lách khỏi tay con khỉ, nhảy lại mặt đất, cũng không biết lấy được cây gậy từ đâu, chống gậy khom lưng, một đường ho khan đi tới trước mặt Phương Chính, bộ dáng như lão giả. Cá muối tội nghiệp nhìn Phương Chính:
- Đại sư, ta tuổi đã cao, muốn lá rụng về vội, ngươi bỏ ra vào trong hồ được không?
Phương Chính có chút im lặng nhìn tên gia hỏa dở hơi này, yên lặng lấy ra một cái khăn tay trắng.
Cá muối tò mò hỏi:
- Đại sư, ngươi muốn làm gì?
Phương Chính thở dài:
- Bần tăng sợ chút nữa ra tay quá ác, máu dính lên tay...
Cá muối lập tức đơ người:
- Ngươi muốn đánh ai?
Phương Chính nói:
- Ngươi đoán xem?
Sau đó giơ cao tay phải, Long Tượng luyện thể triển khai toàn lực, chỉ cảm thấy một cỗ vĩ lực truyền vào trong tay, cả cánh tay to lên một vòng, bàn tay phát ra ánh sáng long lanh như bạch ngọc! Mặc cho ai thấy, đều cảm thấy tay này đánh xuống sẽ chết người!
Cá muối đương nhiên không sợ, dù nó là thứ cặn bã ở Linh sơn, nhưng dù sao cũng sống hơn chín vạn năm, coi như là cá muối thì cũng đã thành tinh. Không phải loại gà mờ như Phương Chính có thể đánh chết, thế nhưng hắn liếc mắt liền có thể thấy con gấu con kia cũng giơ tay theo, bản năng sờ sờ thân thể không còn mảnh vảy, tranh thủ hô:
- Chậm đã!
- Ngươi muốn nói gì?
Phương Chính hỏi.
Hai mắt cá muối đảo một vòng, phù phù quỳ xuống trước mặt Phương Chính, gào khóc nói:
- Đại sư a, số ta thực khổ... ô ô ô... ta đã mấy vạn tuổi rồi, ngươi thương xót ta đi.
Phương Chính triệt để hiểu, còn hàng này hoàn toàn không có mặt mũi, khoa trương không được thì kêu già, kêu già không được thì hô thảm! Từ góc độ nào đó mà nói, gia hỏa này đúng là nhân tài, không đúng, là cá tài! Đáng tiếc sinh nhầm chỗ, nếu sinh đúng thời, đi tham gia Showbit, thì đoán chừng nổi tiếng rồi.
Nếu là ở chỗ khác, Phương Chính cũng động vào rắc rối, nhưng đây không phải Linh sơn. Mỗi thế giới đều có quy tắc riêng, Phương Chính cũng không muốn để con cá muối này phá vỡ yên tĩnh của bản thân. Cho nên, con cá muối này nhất định phải bị trấn áp, phải hiểu rõ ai mới là chủ nhân nơi này!
Nghĩ tới đây, Phương Chính liền khẽ động, nghĩ tới Hồng Hài nhi. Hắn có thể tùy thời phong cấm pháp lực của Hồng Hài nhi, vậy có thể phong cấm pháp lực của con cá muối này không? Nghĩ tới đây, Phương Chính liền thử...
- Ai nha! Pháp lực của lão tử đâu?
Cá muối đột nhiên nhảy dựng lên, hoảng sợ nói.
Phương Chính, Hồng Hài nhi thấy vậy, đều cười.
Nhất là Hồng Hài nhi, cho tới nay, hắn đều thấy việc này thực biệt khuất, bây giờ rốt cục có người cùng chịu cảnh ngộ, cảm giác này, đúng là thoải mái! Quả nhiên, một người chịu tội, không đã nghiền bằng có thêm người chịu tội cùng!
Phương Chính thấy cá muối đã không còn pháp lực, cười hắc hắc nói:
- Cá muối, nếu ngươi muốn lấy lại pháp lực, vậy biểu hiện chio tốt. Nếu bần tăng vui vẻ, có thể trả pháp lực cho người, nếu tâm tình không tốt, hừ hừ...
- Ngươi lấy pháp lực của ta? Ta liều mạng với ngươi!
Cá muối nghe xong, lập tức vén tay, ngao một tiếng liền phóng tới!
Phương Chính khẽ nhướn mày, nắm chặt nắm đấm, đấm ra một cú Thăng Long quyền với cá muối.
Sau một khắc, con sóc, Độc lang, Hồng Hài nhi, con khỉ cùng ngửa đầu nhìn trời.
Cá muối như hóa thành pháo hoa, mang theo âm thanh a a không ngừng bay lên cao!
- Oa, cá biết bay!
Con sóc cảm thán nói.
Vừa dứt lời, cá muối đã rớt xuống, đồng thời mắng to:
- Tặc ngốc, tiếp một ngụm nước miếng của lão tử!
Vừa nói, cá muối liền mở miệng, muốn nhỏ nước miếng! Phương Chính đã xoay người, co tay lại đấm tới.
Bành!
Cá muối lại bay lên!
Hồng Hài nhi ở bên lập tức vui vẻ:
- Sư phụ, con chờ người ở ngoài!
Sau đó Hồng Hài nhi liền chạy ra ngoài.
Con sóc, Độc lang, con khỉ có chút ngơ ngác, thầy trò nhà này làm gì đây?
Đợi tới khi cá muối a a bay xuống, Phương Chính đổi góc tay, vỗ tới.
Ba~
Cá muối bay qua tường, vượt qua Thiên Long trì mà ra!
Bên ngoài, Hồng Hài nhi thấy vậy, quát to:
- Đánh hay lắm, tiếp một chiêu chia nửa vầng trăng, cắt nửa củ hành của ta đây!
---------------
Phóng tác: xonevictory