Chương 800: Lắm Miệng
Chỉ thấy Hồng Hài nhi đang cưỡi trên lưng cá muối, tay nhỏ như chày giã nghệ điên cuồng đấm xuống. Mỗi quyền đấm xuống, trên một tầng lá chắn trong suốt trên người cá muối đều bị đấm nổ. Cũng không biết là do cá muối thi triển hay là Hồng Hài nhi làm, dù Hồng Hài nhi đánh thế nào, cũng không phá hư mặt đất mảy may.
Ngược lại, đầu cá muối kia thì lại thảm rồi, cái miệng bị Hồng Hài nhi một tay túm chặt, một tay khác điên cuồng giã, mặc dù không cs mí mắt, nhưng giờ khắc này cá muối lại khiến người cảm thấy nó sắp bị đánh chết. Còn mảnh vảy trên tay con sóc, hiểu nhiên là tới từ trên người cá muối. Giờ khắc này, vảy cá trên người nó đã sớm bị đánh trụi, thực chẳng khác con cá chết là bao... còn là loại cá được làm sạch vảy, chuẩn bị bỏ vô nồi.
Phương Chính thấy vậy, khẽ lắc đầu, hắn vốn cho là thần tiên đánh nhau, ít nhiều cũng phải dời sông lấp biển, nhật nguyệt vô quang. Kết quả nhìn hai kẻ này đánh nhau, Phương Chính mới biết được, quả nhiên, Phật Đà cũng là người tu luyện. Nhìn tư thế đánh nhau này, có khác nào du côn lưu manh?!
Nhìn tình hình chiến đấu, Phương Chính cũng hiểu rõ, cá muối cùng Hồng Hài nhi cuốn lấy nhau, Hồng Hài nhi đấm từng đấm, cá muối nhổ từng ngụm nước miếng. Hiển nhiên đang chơi chiến thuật, đánh không lại ngươi thì buồn nôn chết ngươi!
Từ xa xa, Phương Chính có thể ngửi được vị nặn, quả thực khiến người buồn nôn. Có điều Phương Chính cũng nhìn ra được, nước miếng này không phải bình thường, mỗi lần phun ra, Hồng Hài nhi đều bụm mặt kêu đau.
Da Hồng Hài nhi dày tới mức này, Phương Chính từng tự thử nghiệm, coi như là sau khi hắn luyện Long Tượng luyện thể, nội ngoại kiêm tu, hai tay có sức khiêng núi, thì đánh vào trên người Hồng Hài nhi cũng chỉ là gãi ngứa cho nó. Thế mà một ngụm nước miếng của con cá muối này lại có thể làm đau Hồng Hài nhi, hiển nhiên có vấn đề, tối thiểu cũng phải trâu bò hơn cường toan hay axit sunfuric gì đó...
Cá muối thấy Hồng Hài nhi bị đau, lập tức đắc ý, có điều sau một khắc, đã lại bị Hồng Hài nhi túm lấy đấm cho một trận! Hai quyền đấm xuống, cá muối còn có thể vùng vẫy một hồi, ba quyền đấm tiếp, cá muối chỉ có thể bụm mặt, cầu tha.
Hồng Hài nhi cũng hung hãn, một tay tóm chặt miệng cá, không cho nó kêu thành tiếng, tránh cho người khác tới ngăn cản. Một tay khác điên cuồng đấm, vảy cá bay loạn...
Phương Chính nhìn cảnh này, liền biết chiến cục đã định, thế là nhảy xuống khỏi tường, trở về xem kinh.
Bên kia, Hồng Hài nhi đánh tới chán tay, lúc này mới đứng dậy, cười hắc hắc nói:
- Cá nhỏ, thế nào? Còn muốn đánh nữa không?
- Cá nhỏ? A phi, tính theo tuổi, ta có thể làm lão tổ tông nhà ngươi... ai, thế phong nhật hạ, thói đời suy bại, không còn biết kính già!
Cá muối tranh thủ kêu,
Hồng Hài nhi bĩu môi:
- Kính già? Ta đã sống ba ngàn năm rồi, ngươi lại dám xưng già với ta?
Cá muối nghe xong, kinh ngạc nói:
- Ngươi sống ba ngàn năm? Ngươi cũng không phải người thế giới này? Đến cùng ngươi là ai?
Hồng Hài nhi chắp tay sau lưng, phong vân khinh đạm nói:
- Bổn đại vương chính là Thánh Anh đại vương!
- Thánh Anh đại vương?
Cá muối hoảng sợ nói.
- Ồ? Ngươi biết ta?
Hồng Hài nhi liền đắc ý, từ khi tới Nhất Chỉ tự, nó phát hiện, ngoại trừ Phương Chính ra, không ai biết quá khứ huy hoàng của nó! Những chuyện trâu bò của nó nói ra, các sư huynh đều cho là chém gió. Không tìm được đối tượng để khoa trương, cảm giác đó, thực đúng là tịch mịch. Bây giờ rốt cục tìm được đối tượng bám đít, tự nhiên vô cùng vui vẻ. Có điều lại tuyệt không thể thể hiện ra ngoài, hắn hiểu rõ, khoa trương, nếu lộ quá rõ sẽ không vui! Muốn làm, vẫn phải có phong cách!
Cá muối tiếp tục cả kinh kêu:
- Oa! Ngươi chính là Thánh Anh đại vương?
- Ngươi thực sự biết Tứ sư đệ?
Con sóc tò mò hỏi.
Cá muối híp mắt, lòng hiếu kỳ của mọi người đều bị hắn kéo lên, đám Độc lang cùng hiếu kỳ về Hồng Hài nhi. Nhưng nếu Hồng Hài nhi nói, bọn hắn cũng không quá tin, dù sao cũng quá mơ hồ. Nhưng nếu từ trong miệng người thứ ba để biết, như vậy có thể nghe mọt chút...
Kết quả, dưới ánh mắt chờ đợi của tất cả, cá mặn chững chạc đàng hoàng:
- Không biết?
Hồng Hài nhi vốn chuẩn bị nghênh đón ánh mắt sùng bái của mọi người, lập tức sụp đổ.
"Phốc!" Con khỉ không nhịn được, kém chút bật cười thành tiếng.
Con sóc cùng Độc lang ngạc nhiên, sau đó hỏi:
- Ngươi không biết? Vậy sao vừa rồi kinh ngạc như vậy làm gì?
Cá muối đương nhiên nói:
- Không biết mới kinh ngạc, biết rồi thì kinh ngạc làm gì. Nhóc con, ngươi mới ba ngàn tuổi mà đã dám đắc ý trước mặt lão tổ ta sao? Lão nhân gia ta đã sống chín vạn năm, hiện ngươi đã hiểu rõ chênh lệch giữa chúng ta rồi chứ?
Hồng Hài nhi lấy lại tinh thần, híp mắt nhìn cá muối:
- Ta nghe nói, Long môn trên Hóa Long trì cứ ba ngàn năm mở một lần, ngươi đã sống chín vạn năm, cũng chính là đã có cơ hội nhảy ba mươi lần, ba mươi lần mà còn chưa nhảy qua? Hắc, chín vạn năm sống trên thân chó sao?
Đám người nghe xong, tập thể nhìn lại cá muối.
Kết quả, con cá muối này cũng không xấu hổ, lại hơi ngửa đầu nói:
- Tâm tư của lão nhân gia ta, trẻ nít như ngươi sao có thể hiểu. Cái này gọi là tranh chính là không tranh, không tranh chính là tranh, tranh với không tranh đều như vậy. Lão nhân gia ta có trái tim thành phật, sao có thể cam tâm làm hộ pháp thiên long?
Hồng Hài nhi nghe xong, hai mắt khẽ trợn, vừa rồi con cá chết này còn nói suýt nữa nhảy qua long môn, hiện lại nói là không thèm nhảy, da mặt đúng là đủ dày! Nghe cá muối nói bậy, có quỷ mới tin! Hồng Hài nhi lắc đầu, không thèm để ý tới nó nữa.
Nhìn Hồng Hài nhi đi, con sóc mới hiếu kỳ hỏi cá muối:
- Vảy của ngươi bị đánh sạch rồi, không lạnh sao?
Cá muối hơi ngửa đầu, ngạo nghễ nói:
- lạnh? Hừ hừ, ta là cá chép đã sống trong Thiên Long trì ở Linh sơn cả chín vạn năm! Chút lạnh ấy thì có là gì? Còn nữa, đừng cho rằng là ta thua, ta chỉ đang dỗ trẻ...
Lời còn chưa dứt, Hồng Hài nhi mới bước tới cửa liền quay đầu, nhếch miệng cười một tiếng.
Cá muối liền có cảm giác, nếu nó còn dám nói tiếp, gia hỏa này nhất định sẽ xông lại đánh cho một trận, mất mặt là nhỏ, bị đánh mới lớn a! Thế là lời đến khóe miệng liền nuốt lại. Linh cơ khẽ động:
- Đương nhiên, có một điểm mà lão tổ ta phải thừa nhận, tiểu tử này rất có thực lực. Nếu ta không dùng toàn lực, thực đúng là không đánh lại hắn.
Lời vừa nói ra, Độc lang, con khỉ cùng trợn mắt, thầm nói:
- Con hàng này tới từ Linh sơn sao? Quá vô sỉ? Chẳng lẽ Phật Đà trên Linh sơn cũng như vậy?
Hai tên gia hỏa lắc đầu, đi.
Chỉ có con sóc ngốc manh nhìn quá muối, chăm chú mười phần:
- Thế nhưng ngươi không chỉ dùng toàn lực, mà cả quần cũng cởi rồi nha!
Cá muối lập tức xấu hổ, cả giận nói:
- Con sóc nhỏ này, sao lắm miệng vậy chứ? Không nói nữa, ta muốn đi bơi!
Nói xong, cá muối tranh thủ uốn éo cái mông, chạy...
Con sóc gãi đầu, thầm nói:
- Ta nói rất nhiều sao?
------------
Phóng tác: xonevictory