Chương 799: Quyết Đấu Giữa Yêu Quái
Con sóc nghe xong, lập tức ngẩn người, ngửa đầu nhìn Phương Chính:
- Sư phụ, cá không có mí mắt sao?
Phương Chính cười khổ, vuốt vuốt đầu con sóc:
- Cá đương nhiên không có mí mắt!
- Ách, vậy mí mắt của bọn nó đâu?
Con sóc tiếp tục hỏi.
Phương Chính bất đắc dĩ, đứa nhỏ hiếu kỳ này bắt đầu liên hoàn hỏi rồi, nếu trả lời tiếp, đoán chừng không biết năm nào mới xong. Thế là thuận miệng nói bậy:
- Hẳn là chúng ăn mất rồi.
Con sóc nhếch nhếch miệng, có chút kiêng kỵ nhìn con cá ướp muối:
- Các ngươi đúng là mạnh!
Cá muối trực tiếp cho Phương Chính một cái liếc mắt:
- Còn nói lăng nhăng hơn ta, ngươi đến cùng có phải hòa thượng không vậy?
- Ngươi đến cùng có phải cá chép không vậy?
Phương Chính cũng hỏi.
Cá muối hơi ngửa đầu, vô cùng ngạo kiều:
- Nói nhảm, lão tử là cá chép trong Thiên Long trì dưới Linh sơn! Nhớ năm đó, lão tử từng nhảy long môn, thiếu chút nữa là hóa thành Thần long rồi!
- Sau đó liền hóa thành cá ướp muối?
Phương Chính hỏi.
Cá muối lập tức nghẹn lời, nhịn nửa ngày:
- Mẹ ta sinh ta đã vậy, sao có thể trách ta? Hơn nữa, nếu ta hóa thành Chân long, ai dám nói ta là cá muối?
- Ừm, có lý, hóa thành chân long, thì ngươi đã là rồng muối rồi.
Phương Chính khẽ gật đầu.
Cá muối tức tới muốn nổ đầu...
Phương Chính không để ý tới nó nữa, lòng thầm gào thét: "Hệ thống, ngươi ra đây cho ta! Đây là cá chép mà ngươi nói sao? Có cá chép nào như vậy sao?"
Phương Chính gầm loạn, đáng tiếc Hệ thống căn bản không thèm đáp.
Phương Chính xem như triệt để hiểu, là Linh sơn cũng ghét bỏ con cá muối này, không có chỗ thả, nên mới ném cho hắn!
Nhìn cá muối trừng trừng mắt dưới đất, Phương Chính thở dài, quay đầu rời đi.
- Sư phụ, con cá muối này xử lý thế nào?
Hồng Hài nhi hỏi.
Cá muối lập tức kêu:
- Là cá chép, không phải cá muối! Ngươi còn gọi bậy, nếu không chớ trách ta cho ngươi biết cái gì là Ngư thần!
- Ta nhổ vào, Ngư thần? Sao không nói ngươi là ngư lôi luôn đi? Một đầu Ngư yêu như ngươi, đặt trên núi của ta, nhiều lắm cũng chỉ làm chân nhóm bếp! Còn dám nói thêm một câu, liền hầm ngươi lấy canh uống! Được rồi, vẫn là nghiền nát phân cho các thôn dân đi.
Hồng Hài nhi kêu.
- Ha ha, tiểu gia hỏa, chúc mừng ngươi thành công chọc giận lão tử! Ở Linh sơn, có lẽ ta chỉ là một con cá, nhưng ở chỗ này, hừ hừ... lão tử chính là thần! Hôm nay cho ngươi biết cái gì là thần!
Cá muối ngao ngao kêu.
Hồng Hài nhi nghe xong, lập tức vui vẻ, chìa tay, xoay xoay cổ, cười nói:
- Sư phụ, là nó muốn đọ sức với con, ngươi xem thế nào?
- Đánh chết thì nấu canh, không chết thì ướp dưa muối!
Phương Chính đã ngồi dưới gốc Bồ Đề, bình chân lấy phật kinh mà Tàng Kinh kệ mới chuyển tới.
Cá muối nghe xong, lập tức vui vẻ:
- Tiểu gia hỏa ngươi cũng muốn đấu với lão tử? Đi, ra ngoài, tránh cho máu tóe Phật đường!
Cá muối nói xong, vậy mà đứng thẳng người dậy, cái đuôi uốn éo, vây cá rất dài, quẫy hai cái hắt lên lưng, cái mông uốn éo, eo cũng uống theo. Hai cái râu thật dài rủ xuống... một đường đi tới, nhìn dưới có chút "Bóng", nhìn trên lại như lão đầu, rất có tư thái lão tổ tông xuất mã.
Con sóc, Độc lang, con khỉ đều hiếu kỳ, bọn hắn biết Hồng Hài nhi tới từ thế giới khác. Con cá này cũng tới từ thế giới khác, như vậy ai lợi hại hơn ai đây?
- Huynh cảm thấy tứ sư đệ lợi hại hơn.
Độc lang lẩm bẩm.
- Vì sao nói vậy?
Con sóc hỏi.
Độc lang hơi ngửa đầu:
- Bởi vì nó từng đánh nam nhân của ta!
Con sóc trực tiếp liếc một cái, quay sang hỏi con khỉ:
- Tam sư đệ, đệ thấy thế nào?
Con khỉ cười hắc hắc:
- Tối nay có thể ăn cá khô rồi...
Con sóc hỏi:
- Vì sao nói vậy? Huynh thấy con cá này rất lợi hại nha? Đệ nhìn bước đi của nó xem, cá khác nhất định không làm được.
- Nói nhảm, cá khác ra khỏi nước là chết. Gia hỏa này ra khỏi nước, không chỉ không mất nước, ngược lại mở miệng liền thấy mưa xuân đầy mặt, thực đúng là cái súng nước hình người... không hình cá! Dùng thường thức ở đây, nó là yêu quái, thế giới này không có yêu quái, cá khác đương nhiên kém nó. Nhưng nó chung quy chỉ là cá, tứ sư đệ của chúng ta là yêu vương! Khẽ so sánh, huynh cảm thấy vẫn là tứ sư đệ lợi hại hơn!
Độc lang nói.
Con sóc chẹp chẹp miệng, thầm thấy có lý.
Ba tiểu gia hỏa đi theo sau, nói nhỏ nói to, cá muối đi trước nghiêng tai lắng nghe, Hồng Hài nhi lại vung tay lên, đánh ra một cái kết giới, che lại những thanh âm này, phòng ngừa cá muối nửa đường nhận thua. Người khác không biết thủ đoạn của yêu quái, nhưng Hồng Hài nhi rất hiểu, một con cá chép mà thôi, xem như từng ở Thiên Long trì trên Linh sơn, có chút thủ đoạn, thì cũng sao có thể là đối thủ của hắn?
Mấy người đi ra ngoài, lại không phát hiện, hòa thượng nào đó cũng đã biến mất tại chỗ, gốc Bồ Đề chỉ có một cuốn kinh thư. Ngược lại, trên đầu tường lại có thêm một cái đầu trọc lấp lánh.
Bên ngoài chùa, tránh khỏi Thiên Long trì, tìm một mảnh đất trống.
Hồng Hài nhi cùng cá muối đối mặt, cá muối nói:
- Các ngươi mau lui về sau, tránh cho dính máu!
Con sóc nhìn con khỉ, lại nhìn sang Độc lang, ba người lui sau một chút.
Cá muối tiếp tục nói:
- Không đủ xa, lui thêm chút nữa.
Mấy tên lại lui lại.
Cá muối hài lòng gật đầu, lúc này mới cụ non nói:
- Xoay người qua chỗ khác đi, cảnh tiếp theo quá tàn nhẫn, ta sợ các ngươi không chịu nổi.
Ba tên tiểu gia hỏa bản năng nhìn về phía Hồng Hài nhi, Hồng Hài nhi khẽ gật đầu, ba người quay qua chỗ khác.
Sau một khắc, liền nghe cá muối hô to:
- Thằng nhóc con, ăn một...
Câu kế còn chưa xong, đã nghe tiếng phanh phanh như đánh trống, từng mảnh ẩm ướt bay tới sau lưng đám Độc lang! Cũng không biết là máu hay gì, đám Độc lang thầm nói: Đây là yêu quái đánh nhau sao? Quả nhiên hạ thủ cực ác, máu bay tung tóe...
Đang nói thầm, đã thấy mấy mảnh băng trong suốt bay tới trước mặt con sóc, đánh lên đầu Độc lang. Con sóc túm lấy xem xét, là một mảnh nhỏ trong suốt mềm mềm! Ngửi một cái liền thấy vị tanh mặn nồng đậm, khiến nó kém chút ói ra ngoài!
- Sư huynh, đây là cái gì?
Con sóc chưa thấy qua thứ này, liền đưa Độc lang xem.
Độc lang híp mắt:
- Cái này, hình như là mảnh băng. Thời tiết này, rơi mảnh băng cũng bình thường mà.
Tiếng vừa dứt, đã lại thấy từng mảnh băng nhỏ bay tới!
Con khỉ sờ tới sờ lui, ngửi ngửi, nói:
- Cái này có bẻ như không phải mảnh băng, mà là mảnh vatr!
- Vảy ở đâu ra?
Con sóc hỏi.
Con khỉ bản năng quay đầu nhìn lại, con sóc cùng Độc lang cũng ý thức được điều gì đó, vừa quay đầu lại, lập tức sững sờ tại chỗ!
------------
Phóng tác: xonevictory