Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 798

Chương 798: Thứ Kỳ Lạ

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 798: Thứ Kỳ Lạ

"Tinh! Chúc mừng ngươi, tùy cơ đạt được một đầu cá chép!" Hệ thống nói.

Phương Chính nghe xong, lập tức ngẩn người, cá chép? Ba bốn lần công đức của hắn, chỉ đổi được một con cá chép? Lòng khẽ khó chịu, có điều có kinh nghiệm nhiều lần, Phương Chính cũng học được khôn. Tạm không oán giận, xem hàng trước rồi nói!

"Nhận không?" Hệ thống có chút cổ quái hỏi.

Phương Chính nghe vậy, có chút cảm thấy lần này Hệ thống hơi ngoan ngoãn, bản năng hỏi ngược lại: "Có thể không nhận sao?"

"Rút xong rồi, không nhận cũng phải nhận!" Hệ thống cười hắc hắc.

Phương Chính thầm có dự cảm bất tường, có điều vẫn gật đầu: "Nhận!"

Sau một khắc, Phương Chính chỉ nghe một tiếng hét thảm từ trên truyền xuống:

- Ai nha! Tránh ra, mau tránh ra!

Phương Chính nghe xong, bản năng bước sang trái một bước, sau đó liền nghe "Ba~" một tiếng, thứ gì đó sền sệt, mềm nhũn vỗ thẳng vào cái đầu trọc! Tiếp đó, thứ mềm nhũn kia bắn lên, rơi xuống đất!

Phương Chính cúi đầu nhìn xuống, thầm muốn mắng mẹ, cái này là cá chép sao?! Mẹ nó, này mà là cá chép, vậy hắn là Phật Tổ rồi!

Chỉ thấy trên mặt đất xuất hiện một con cá trắng, thân hiện lam quang, con cá này có chút quen mắt! Phương Chính liền lấy điện thoại, lên mạng tra một chút, tìm được mấy bức ảnh, so sánh một phen, thần sắc liền sầm lại!

Đám Hồng Hài nhi ở bên nghe động tĩnh, tất cả đều chạy tới, nhìn thấy Phương Chính ngẩn người với một con cá, sắc mặt còn có chút khó coi. Mấy tên đệ tử nhìn nhau, thầm nghĩ:

- Chẳng lẽ sư phụ thèm cá? Muốn ăn cá?

Hồng Hài nhi lại gần, cẩn thận nhìn một hồi, lại chọc chọc vào con cá trên mặt đất, con cá kia vẫn không nhúc nhích, hai mắt trợn thật lớn, miệng cũng hé ra, tựa như đã chết. Hồng Hài nhi ngửa đầu nhìn Phương Chính:

- Sư phụ, người mua cá ướp muối làm gì?

Không sai, con cá này căn bản không giống cá chép, cũng không có màu sắc đẹp, nhìn vẻ ngoài cứ như con cá ướp muối!

Phương Chính khẽ nhếch miệng, ngửa đầu nhìn trời, không nói. Lại nhảy lên đầu tường, nhìn quanh bốn phía, thầm tự nhủ: Bốn phía không có ai, con cá ướp muối này là ai ném tới?

Phương Chính quay sang thọt thọt con cá, chẹp chẹp miệng:

- Đây không phải là cá chép chứ?

"Phốc!"

Nghe Phương Chính nói, Hồng Hài nhi không nhịn được liền bụm miệng cười, chỉ con cá khô trên mặt đất:

- Ha ha... sư phụ, người chọc cười bọn con sao? Đây là cá chép? Cá chép nhà người ta không sặc sỡ thì cũng thôi, người nhìn xem, gia hỏa này không những chỉ có một màu, lại còn xấu như vậy nữa! Xấu thì cũng thôi, người nhìn xem, nhìn bộ dạng này, vẻ mặt này, tròng mắt này, cuối cùng ngửi mùi vị này, đây rõ ràng là một con cá ướp muối!

- Muối mẹ mày!

Ngay lúc này, Phương Chính còn chưa mở miệng, một âm thanh từ dưới truyền tới!

Mấy người Phương Chính sững sờ, cúi đầu nhìn lại, con cá kia vẫn giữ một dạng đó. Thế nhưng, không phải nó nói, thì là ai nói?

Con sóc đi qua, sờ lên đầu cá:

- Có vẻ chết rồi a, sư phụ, có phải nó bị ngã chết không?

Phương Chính trầm mặt, ngã chết? Con cá này từ trên trời giáng xuống, lấy cái đầu hắn làm đệm thịt. Cho dù có chết thì cũng là hắn chết, mà không phải con cá này chết chứ?!

- Ngươi mới chết!

Thanh âm lão khí hoàng thu, tựa như lão cổ động sống qua vạn năm, thanh âm lưu manh lại vang lên, lần này mọi người đều nhìn rõ, là con cá ướp muối này nói!

Con sóc hoảng sợ, chạy tới trên đầu Độc lang, kéo lông dài giấu mình xuống...

Độc lang cũng không sợ, trong viện này có một hòa thượng chém gió phá trời, còn có một siêu cấp Đại Yêu vương! Yêu ma quỷ quái gì đến đây thì cũng phải nằm xuống. Cho nên liền bước tới, ghé tai nghe, nói:

- Ngươi đã bị ướp thành như vậy, còn chưa chết sao?

- Chưa thấy qua cá tắm muối sao? Đúng là nghèo kiết hủ lậu!

Cá ướp muối ba ba trở mình, một mùi mặt bay tới, Phương Chính bản năng nhíu mày.

Phương Chính nói:

- Cái này mà là tắm sao, rõ ràng là ngâm trong hồ muốn, mười năm không lên chứ?

Phương Chính vừa nói, mọi người vốn còn cho rằng con cá ướp muối này sẽ mắng lại, kết quả lại nghe:

- Sao ngươi biết?

Mọi người liền bó tay... cái này cũng được sao?

Phương Chính liếc mắt:

- Vừa rồi là ngươi nói bần tăng di chuyển sao?

Cá ướp muối sững sờ, nhìn chằm chằm vào Phương Chính hỏi:

- Ở đây ai là lão đại?

Mọi người tập thể nhìn về phía Phương Chính, cá ướp muối nhìn ánh mắt đám người, con mắt vốn nâng nâng lên, đột nhiên lạch cạch một cái, đầu rơi xuống đất, không còn động, tròng mắt trừng lớn vô cùng, trực tiếp giả chết tại chỗ!

Phương Chính khẽ nhíu mày, xem ra là gia hỏa này không sai! Nhưng cá giả chết? Chiêu này vô ích với hắn!

Hồng Hài nhi thấy cá ướp muối không lên tiếng, khẽ chọc mấy cái, cá ướp muối vẫn không lên tiếng.

Con sóc tương đối đơn thuần, tiến tới nói:

- Sư phụ, có phải người dọa nó chết rồi không?

- Dọa chết? Chết thì tốt, đem xuống núi đi, để các thôn dân cải thiện bữa ăn một chút. Bất kể thế nào, nó cũng là cá ướp muối đến từ Linh sơn.

Phương Chính cười lạnh một tiếng, híp mắt nhìn cá ướp muối. Giả chết với hắn? Nếu là hòa thượng khác, có lẽ còn có tác dụng. Nhưng với tên hòa thượng không đứng đắn như Phương Chính? Đừng mơ!

Cá ướp muối nghe xong, lập tức đơ người.

Đám Hồng Hài nhi nghe xong, lập tức vui vẻ, Hồng Hài nhi túm lấy đuôi cá muối, cầm ra ngoài, vừa đi vừa hỏi:

- Sư phụ, cá lớn như vậy, toàn thân đều là bảo bối, nếu đem hầm cách thủy với Linh sâm của người, tiến độ tu luyện của người sẽ nhanh hơn nhiều.

Phương Chính cười híp mắt:

- Khó mà làm được, dù sao bần tăng cũng là người xuất gia, sao có thể ăn thịt chứ? Đem xuống núi đi... đúng rồi, cá tốt như vậy, nên chia cho mỗi người một ít.

- A? Sư phụ, người không nhầm chứ? Dưới núi có nhiều người như vậy, sao có thể chia?

Hồng Hài nhi có chút buồn.

Con khỉ chậm rãi đi qua:

- Đơn giản, đệ xuống cổng thôn, sau đó nghiền nát nó, mỗi nhà chia một ít là được rồi.

Lời vừa nói ra, cá ướp muối vốn giả chết, đột nhiên bắt đầu động, hét lớn:

- Các người là hòa thượng sao? Các người còn có... lương tâm hay không? Người chết là lớn nhất, tiên thi là tội ác có biết không? Các người không đọc qua kinh thư sao?

Cá ướp muối mở miệng, cả đám đều nở nụ cười, giả bộ nữa đi?

Chỉ có con sóc ngốc manh kéo đuôi:

- Trá thi! Không phải ngươi chết rồi sao?

- Ngươi mới chết, lão tử đi ngủ không được sao?

Cá ướp muối phách lối kêu.

Con sóc cũng không để bụng:

- Ngủ sao? Nhưng rõ ràng không nhắm mắt nha?

Cá ướp muối cố gắng lật mí mắt:

- Ngươi tìm hộ ta một con cá có mí mắt với! Ngươi nói kẻ đó nhắm mắt cho lão tử xem!

-----------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay