Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 797

Chương 797: Bồi Thường Đi

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 797: Bồi Thường Đi

Tầm Tử, Kính mắt, hòa thượng dù không quá tin tưởng, nhưng cũng bản năng gật gật đầu.

Diêu Chân kinh ngạc hỏi:

- Sói lớn màu bạc?

Cô nhớ kỹ, bên cạnh hòa thượng kia xác thực có một con sói lớn.

Ngụy Nhã Cầm gật đầu nói:

- Ừm, chúng tôi bị đàn sói tập kích. Trong lúc mấu chốt, là con sói lớn kia xuất hiện, chặn đàn sói lại. Không biết là cố ý hay trùng hợp.

Diêu Chân híp mắt lại, thấp giọng nói:

- Khẳng định...

Hai chữ chắc chắn phía sau không nói ra, bởi cô sợ nói ra rồi, lại không dễ giải thích.

- Khẳng định cái gì?

Kính mắt hỏi.

Diêu Chân lại lắc đầu, không nói thêm nữa.

Sau đó, đám Tầm Tử lại nói tới yêu quái, trước đó lúc ở trong rừng vẫn sợ hãi, giờ nghĩ lại, có vẻ như bọn họ chạy tới đó, là nhờ đầu yêu quái kia đuổi. Nói cách khác, yêu quái kia đang giúp bọn hắn! Còn thân phận yêu quái, tất cả đều duy trì nhất trí với suy nghĩ này, dù sao thanh âm trẻ con kia, nghe gần trong gang tấc nhưng lại không thấy người, người bình thường tuyệt không làm được.

Nghe chuyện ly kỳ, không khí nói chuyện giữa mấy người mới hơi chuyển tốt một chút.

Mấy người đang nói chuyện sôi nổi, một hồi nói tới hòa thượng áo trắng, một hồi nói tới sói lớn.

Đúng lúc này, cửa lớn mở ra, nữ kiểm lâm lúc trước bưng một bát canh nóng tới. Để canh lên bàn, cười nói:

- Mấy vị đang nói tới Phương Chính trụ trì cùng đệ tử Tịnh Pháp của trụ trì sao?

- Không!

Hà Hải Giang bản năng nói.

Nữ kiểm lâm sững sờ, sau đó cười nói:

- Tôi nghe mấy vị nhắc tới hòa thượng áo trắng, lại còn sói lớn lông bạc. Cho nên còn tưởn rằng mấy vị nhắc tới Phương Chính trụ trì cùng đệ tử bạch lang Tịnh Pháp ở Nhất Chỉ sơn a.

Lời vừa nói ra, đám Tầm Tử lập tức ngây người, lúc này mới nhớ tới, có vẻ như trên Nhất Chỉ sơn đúng là có nuôi một con sói lớn! Việc này lưu truyền rất phổ biến trên mạng, lúc trước cả đám còn cho là chuyện bịa, cho nên cũng không để ý tới việc này. Giờ nghĩ lại, tất cả cùng đưa mắt nhìn nhau, đều thấy được vẻ sửng sốt cùng khát vọng tìm tòi thực hư trong mắt đối phương.

- Đại tỷ, giờ còn có thể lên núi không?

Tầm Tử không kịp được thêm, nâng bát mì, vừa ăn vừa hỏi.

Nữ kiểm lâm gật đầu:

- Lên thì vẫn lên được, nhưng giờ gió lớn tuyết đại, lên núi khá nguy hiểm.

Nghe hai chữ nguy hiểm, mấy người bản năng rụt lại, trước đó bọn họ không coi thiên nhiên ra gì, lỗ mãng vọt vào Thông Thiên sơn mạch, kém chút mất mạng, chuyện này còn chưa qua được nửa ngày a. Giờ lòng lo sợ còn, cho nên cũng có chút không dám lên núi. Nhất là Hà Hải Giang, người khác thì gặp lạnh, gặp sói. Còn hắn là bị ngã xuống vách núi, bây giờ về không chừng còn mắc thêm chứng sợ độ cao. Huống chi thân thể hắn đã ngã thành như vậy rồi, đi đường còn không nổi, nữa là leo núi.

Nữ kiểm lâm tiếp tục nói:

- Nếu thực sự muốn lên núi, vậy nên chờ trời quang hơn, lúc đó tầm mắt rộng, cũng an toàn hơn.

Đám người bản năng gật gật đầu, tỏ ra đã hiểu.

Đúng lúc này, cửa phòng lại mở ra, đội trưởng đội cứu hộ Mạnh Khánh Thụy cùng hai đồng chí cảnh sát khác đi tới.

- Mấy vị, có thấy khỏe hơn không?

Mạnh Khánh Thụy cười ha hả hỏi.

Mấy người bản năng gật đầu.

Một vị cảnh sát bên cạnh Mạnh Khánh Thụy nghiêm túc nói:

- Nếu đã khỏe rồi, vậy đi theo chúng tôi một chút đi. Căn cứ quy định mới nhất, tất cả phí tổn cứu hộ lần này đều do các vị chi trả.

- Cái gì?

Hà Hải Giang nghe xong liền giật mình, tự chịu? Vậy phải đóng bao nhiêu tiền? Lòng có chút luống cuống, đồng thời hô:

- Không phải đội cứu hộ đều là cứu hộ miễn phí sao? Không phải là nhà nước trả tiền sao? Các người muốn đút túi riêng đúng không?! Ở nước ngoài mấy cái này đều là miễn phí cả!

Nghe Hà Hải Giang nói, sắc mặt Mạnh Khánh Thụy liền trầm xuống, mấy lời mà Hà Hải Giang nói hôm qua bọn họ đều nhớ, cho nên sớm đã chát ghét kẻ này tới cực độ. Có điều nể tình tên gia hỏa này không biết đối nhân xử thế, cho nên cũng không chấp.

Vị cảnh sát còn lại lắc đầu:

- Về nhà nhớ nghiêm túc đọc lại luật, bất luận là nước ngoài hay trong nước. Nếu như các vị làm đúng quy trình, vậy tất cả phí tổn đều miễn phí. Những nếu các vị không theo quy trình, không xin phép thám hiểm, tự tiện xông loạn vào nơi nguy hiểm. Như vậy hết thảy hậu quả đều tự chịu, có chết trong đó thì cũng không trách ai được, chứ đừng có nói là tổn thất kinh tế không thôi. Lần này vì vào tìm kiếm, chúng tôi phải điều động cả trăm cảnh sát, cơ động từ trên huyện xuống, còn phải xuất động một chiếc trực thăng. Lúc cứu hộ còn kém chút bị rớt, suýt chút nữa là chết người...

Nghe được suýt chút có người chết, cả đám bản năng nhìn về phía Hà Hải Giang cùng Thành Mộc Khiết, hai người này cũng không dám đối mặt với mọi người, ngoài sợ hãi thì cũng chỉ biết hối hận.

Nhất là Hà Hải Giang, hắn còn nhớ rõ, ngay sau khi Hà Hải Giang nói đội cứu hộ sẽ không gặp nguy hiểm, vách núi liền sụp, ông trời dùng thực tế để vả vào mặt hắn, đội cứu hộ đang dùng mệnh để cứu bọn họ! Cảm giác rung động lúc đó, thực sự khắc sâu vào trong xương tủy, không thể nào tản đi... nghĩ tới việc này, Hà Hải Giang vốn còn định nói thêm mấy câu, lập tức ngậm miệng, thấp giọng nói:

- Tổng cộng hết bao nhiêu? Chúng tôi trả!

Thành Mộc Khiết vốn còn định răn dạy Hà Hải Giang hai câu, đột nhiên thấy gia hỏa này cúi đầu nhận lỗi, cho nên cũng không nói nữa.

Đám Tầm Tử, Kính mắt, Ngụy Nhã Cầm, hòa thượng, Diêu Chân trực tiếp gật đầu nhận phạt, mệnh còn là do người ta cứu, trả tiền là việc đương nhiên. Thứ nhất, mọi người cũng không thiếu tiền, thứ hai, sau khi trải qua cửu tử nhất sinh, cũng không có ai quá coi trọng tiền nữa rồi.

Có điều sau chuyện này, mấy người cũng hiểu được một điều, bất luận việc gì cũng phải làm theo quy củ, phá quy củ tìm tự do, đó không phải tự do, mà là tìm chết! Mọi việc đều có giới hạn, tự do đều là tương đối, không có tuyệt đối.

Mấy người bị hai đồng chí cảnh sát giáo dục một phen, sau đó mới chuyển tới bệnh viện huyện kiểm tra.

Những việc này, Phương Chính cũng nghe được từ chỗ Vương Hữu Quý, sau khi nghe xong, cũng chỉ cười ha ha, không nói gì thêm.

Tắt điện thoại, Phương Chính ngồi trước cửa chính, tuyết lông ngỗng đầu mùa đã hóa thành tuyết trắng đầy trời, gió cũng đã ngừng. Bông tuyết nhẹ nhàng múa trên mặt nước Thiên Long trì, tựa như tinh linh bay múa, hết sức đẹp đẽ.

Nhất Chỉ sơn cũng thay một bộ trang phục, sắc thái tươi sáng ban đầu đã triệt để phủ lên một tầng áo trắng, dung nhập trong thiên địa tuyết trắng.

Từ đằng xa, toàn bộ Nhất Chỉ sơn đều đã biến thành màu trắng, lần này không phải mây, mà là sương mù, chỉnh thể trắng noãn, sạch sẽ như thế ngoại chi địa, không giống đứng giữa nhân gian.

Phương Chính bình chân híp mắt, thầm nói: "Hệ thống huynh, ta muốn rút thưởng!"

"Đinh! Rốt cục cũng nỡ rồi sao? Có điều lần này đúng là tích không ít công đức, có thể rút được đồ tốt đó nah." Hệ thống cười ha hả.

Phương Chính cười cười: "Vậy thì rút đi!"

"Được!" Hệ thống nói.

--------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay