Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 796

Chương 796: Bí Mật

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 796: Bí Mật

Phương Chính bó tay, thầm nói: Làm một con sóc đã nói chuyện rồi, ngươi còn muốn làm gì nữa? Muốn lật trời sao?

Mặc dù đội cứu hộ đã tới, nhưng Phương Chính còn chưa yên lòng, mang theo các đệ tử từ trên trông coi, mãi cho tới khi đội cứu hộ đi ra khỏi phạm vi Thông Thiên sơn mạch, sau đó mới cùng các đệ tử trở về Nhất Chỉ sơn. Ngẩng đầu nhìn ánh bạc hiện lên từ phía đông, bất tri bất giác trời đã sáng.

Phương Chính ngáp một cái, duỗi lưng:

- Tịnh Chân, đi, chúng ta đi gõ chuông đánh trống, sau đó trở về ngủ!

Phương Chính ngủ dễ dàng, nhưng có ít người lại không ngủ được.

Nghe tiếng chuông tiếng trống trên núi, Diêu Chân mê mẩn trừng trừng ngồi dậy. Cô là người được đội cứu hộ tìm thấy từ sớm nhất, đồng thời được đưa ra ngoài. Nghỉ ngơi hơn nửa buổi, tinh thần cũng đã lấy lại nhiều. Nghe tiếng chuông tiếng trống an tĩnh này, cô liền tỉnh ngủ. Hiếu kỳ ghé vào bên cửa sổ, ngẩng đầu nhìn hướng tiếng chuông.

- Tỉnh rồi sao? Có muốn uống chút nước không?

Một cô gái đi tới, ôn hòa hỏi.

Diêu Chân bản năng lắc đầu, cô chưa bao giờ là một người giao tiếp tốt. Lúc làm việc bình thường cũng đều chỉ một mình đâm đầu vào chồng văn án, sau đó tựa như cô lập với thế giới. Đối với người khác, bình thường cũng đều có chút băng lãnh. Nhưng trải qua một đêm sinh tử như vậy, cô chợt phát hiện, thế giới này tốt đẹp, người bên cạnh hiền lành như thế.

Nhìn người trước mặt, dù lạ lẫm, nhưng đây là lần đầu Diêu Chân tươi cười với người lạ:

- Không cần, cảm ơn... vất vả cho chị rồi.

- Không có gì... cô đang nghe tiếng chuông, tiếng trống sao?

Cô gái ngồi xuống cạnh Diêu Chân, hai người cùng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tuyết lớn vẫn đang rơi, cây cối lại rất cao, che mất tầm mắt, cho nên không thể nhìn thấy được gì.

Diêu Chân gật đầy nói:

- Trải qua một hồi sinh tử, nghĩ thông suốt được nhiều thứ. Tiếng chuông tiếng trống này, tựa như có vận vị đặc biệt nào đó, khiến tôi cảm thấy an lòng hơn không ít.

- Ha ha, chắc cô không phải người Tùng Vũ huyện? Nếu như phải, chắc chắn sẽ không thấy lạ với tiếng chuông, tiếng trống này. Đây là tiếng chuông, tiếng trống của Nhất Chỉ tự, tảng sáng hoặc trời tối thì đều sẽ vang lên.

Cô gái kia nói.

- Mấy chị cũng tin phật sao?

Diêu Chân sững sờ.

Cô gái cười nói:

- Chúng tôi? Tôi cũng chỉ là người bình thường mà thôi, sao không thể tin phật? Nơi này vốn từng là một lâm trường, sau đó nhà nước đã cấm tùy tiện phá rừng. Cho nên nơi này cũng trở thành chỗ bỏ hoang, vì không để lãng phí, cho nên cải tạo thành chỗ ở cho Kiểm Lâm chúng tôi. Tôi từng lên núi kia nhiều lần, cảnh trên núi rất đẹp, Đại sư trên núi cũng rất thú vị, rất cơ trí, hắn thường nói ra mấy lời khiến người tỉnh ngộ. Nghe người dân quanh đây nói, Phương Chính trụ trì còn rất thần kỳ nữa.

Diêu Chân nghe Phương Chính trụ trì rất thần kỳ, nếu bình thường, Diêu Chân nhất định không tin. Nhưng nhớ lại chuyện tối hôm qua, cô đột nhiên nhớ tới trước khi tới, từng đọc xem qua tin tức, hòa thượng trên Nhất Chỉ sơn hình như:

- Hòa thượng trên núi mặc tăng y màu trắng sao?

- Đúng vậy, có chuyện gì sao?

Cô gái kiểm lâm hỏi.

Diêu Chân lắc đầu, không nói, chỉ là trong mắt xuất hiện thêm vẻ nghi hoặc, thực chẳng lẽ đúng là người này? Thế nhưng, vì sao cô không thể nhớ nổi bộ dạng cụ thể kia?

Việc gặp hòa thượng áo trắng hôm qua, Diêu Chân cũng không nói với ai. Một là lúc đó quá lạnh, không có tâm tư nghĩ chuyện khác, nhìn thấy người là đã kiệt sức ngất đi rồi. Thứ hai, bây giờ đầu óc thanh tỉnh, nói thật, cô cũng không xác định bản thân có nhìn phải ảo giác hay không, hay là tiềm lực tự cứu tạo thành ảo giác. Thứ ba, chính cô cũng hiểu, vấn đề này quá huyền ảo, nói cũng chưa chắc có người tin

Nhưng hiện tại, xác định hòa thượng trên Nhất Chỉ sơn mặc tăng y màu trắng, cô có một dự cảm, người cứu cô đêm qua, khẳng định là hắn! Có điều không bằng không cớ, cho nên chỉ có thể chọn trầm mặc.

Chờ cô gái kiểm lâm kia đi, những người khác cũng lần lượt tỉnh. Chỉ có điều họ ra muộn, ai nấy đều lạnh tới co vòi, hận không thể nhét bản thân vào trong giường sưởi.

- Chị cũng thấy hòa thượng áo trắng sao?

Người hỏi chính là Hà Hải Giang, Hà Hải Giang dù ngã rất thảm, xương cốt còn gãy mấy cái, nhưng tổng thể vẫn không trở ngại tới việc ăn cơm nói chuyện.

Diêu Chân kinh ngạc nhìn Hà Hải Giang, nhưng cũng không nói gì. Cô nhỡ kỹ, tối qua là tên hỗn đản này bỏ cô một mình trong núi hoang, nếu không phải phúc lớn mạng lớn, đoàn chừng hiện đã biến thành tượng băng rồi.

Hà Hải Giang thấy Diêu Chân không nói, nhưng nhìn biểu lộ thì cũng hiểu, chua xót nói:

- Tôi cũng gặp phải.

Diêu Chân vẫn không lên tiếng, Hà Hải Giang nằm một bên, nhìn trần nhà, lòng đầy đắng chát. Trước đó hắn còn tưởng hòa thượng kia là thành viên đội cứu hộ, sau đó hắn có hỏi lại, đám lão La nói trong đội không có người này. Có điều, vị đội trưởng Mạnh Khánh Thụy lại không nói gì, Hà Hải Giang cảm thấy, vị đội trưởng này biết điều gì đó.

Về phần hắn bị Phương Chính vỗ một cái, giữ được tính mạng, lúc ấy hắn đang điên cuồng rơi xuống, không thấy bất luận thứ gì, mà đột nhiên có gì đó vỗ vào lưng một cái, sau đó liền úp sấp trên vách đá, lúc rơi xuống thì cũng đau chết đi sống lại, căn bản không rõ là ai vỗ, cho nên cũng không biết Phương Chính từng hiện thân dưới đáy cốc.

Nhưng việc này cũng không ảnh hưởng tới sự hiếu kỳ của hắn đối với hòa thượng áo trắng, có thể không ngừng lấy đồ từ trong áo, đây hiển nhiên không phải thủ đoạn bình thường.

Đợi một hồi, Diêu Chân mới nói:

- Gặp!

Hà Hải Giang sững sờ, sau đó hỏi dò:

- Hòa thượng kia rất thần kỳ?!

Diêu Chân gật đầu, sau đó liền mặc kệ Hà Hải Giang. Trên thực tế, hai người đều vốn cho là ảo giác, nhưng bây giờ kiểm chứng với nhau, lập tức cảm thấy như có ngàn đợt sóng, kinh hãi đầy đầu, đâu có tâm tư nói chuyện phiếm?

Kỳ thưc không chỉ bọn hắn, Thành Mộc Khiết cũng đã sớm tỉnh, chỉ là cô lười nói chuyện với Hà Hải Giang, cho nên chỉ có thể giả vờ ngủ. Nghe được lời của hai người, lại nhớ tới vị hòa thượng như thần đêm qua, lòng cũng cảm thấy sóng lớn ngập trời, không biết nên nói cái gì cho phải.

Mà ở ngoài cửa, cũng có một người, là đội trưởng đội cứu hộ Mạnh Khánh Thụy, Mạnh Khánh Thụy đứng ở cửa gần mười phút, nghe được mọi người bên trong đều đã tỉnh lại, lúc này mới rời đi.

Lúc này, trên giường sưởi, tất cả cùng tỉnh lại, chỉ có điều đối mặt hơi xấu hổ. Lúc trước chia rẽ, ai nấy đều cửu tử nhất sinh. Nếu không phải có mấy chuyện kỳ lạ xảy ra, đoán chừng đều chết trong núi rồi.

Nhất là Tầm Tử, Kính mắt, thân là người đề xuất cuộc đi này, càng không có mặt mũi nhìn mọi người.

Mà hòa thượng ba phen mấy bận, bỏ mọi người mà chạy trước, cho nên cũng không có ý lên tiếng.

Ngụy Nhã Cầm thấy mọi người không nói gì, không nhịn được hỏi:

- Lần này là con sói lớn cùng yêu quái kia đã cứu chúng ta?

--------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay