Chương 795: Người Sống Nha
Tầm Tử gật đầu, hòa thượng cũng nói:
- Tôi cảm thấy Kính mắt nói đúng, an toàn là số một, chạy mau!
Thế là bốn người tăng tốc chạy.
Phương Chính hơi nghĩ, cũng có thể hiểu được. Ở cái nơi quỷ quái này, đột nhiên có một thanh âm non nớt như vậy xuất hiện. Hơn nữa chỉ nghe âm mà không thấy bóng người, dù là ai cũng đều phải sợ! Bất luận con sóc nói gì, chỉ riêng thanh âm này, đã đủ đáng sợ hơn tiếng sói tru kia!
Con sóc cũng không hiểu đám người suy diễn, tiếp tục chạy theo hung ác nói:
- Nếu còn chạy nữa, ta sẽ bắt các ngươi ăn cải trắng, ăn liên tục một tuần, không đúng, một tháng!
- Còn chạy? Bổn đại vương bắt các ngươi nấu nước, còn phải vào núi tìm hạt thông!
...
Những những câu hung ác này, Phương Chính thở dài, đứa nhỏ này... không cứu nổi.
Con sóc gọi một hồi, đồng thời không ngừng thay đổi phương hướng, tựa như chó chăn cừu, đuổi cho đám Tầm Tử chạy loạn!
Mấy người Tầm Tử cũng thực sự sợ, tiềm lực từ lúc bú mẹ đều bị vận ra, thực đúng là bền bỉ!
Chạy một hồi, bỗng nhiên nhìn thấy một mảnh bóng đen, tựa như từng bức tượng đá! Mấy người thầm xiết chặt, muốn khóc, kia là cái gì?
Chạy thêm một hồi, mấy người lập tức cảm thấy da đầu tê dại, trên mặt tuyết trắng phau, xuất hiện từng con sói xám! Con nào con nấy ngẩng cao đầu, nhìn về sói sóng trắng đang ngồi trên tảng đá lnứ! Con sói kia, lớn như con trâu, ngồi nơi đó không biết làm gì.
Đợi tới khi bọn họ chạy tới gần, cả đám sói đều nghiêng đầu nhìn lại!
Hòa thượng chạy nhanh nhất, khoảng cách với đàn sói cũng gần nhất, cho nên cũng nhìn rõ nhất! Hắn có thể thấy rõ ràng, trong nháy mắt đàn sói xoay đầu nhìn lại, con nào con nấy đều nhỏ dãi! Hòa thượng sợ tới kém chút đứng hình, quay người chạy lại.
Những người khác cũng không khá hơn, hồn vía lên mây! Phía sau là yêu quái, phía trước là đàn sói, vô luận tiến hay lùi, đều là một đường chết a!
- Xong đời, đi lên sẽ bị xé thành muôn mảnh, đi xuống thì thành mồi cho yêu quái ăn.
Kính mắt nuốt một ngụm nước bọt, chua xót nói.
- Đừng lui, chạy về phía trước!
Trong lúc đám người do dự, Ngụy Nhã Cầm đột nhiên kêu.
- Cái gì, chạy về sau có khi còn toàn thây, chạy về trước, phân nửa là phân thây trong bụng sói a.
Hòa thượng kêu lên.
Ngụy Nhã Cầm nói:
- Trước đó là con sói lớn kia cứu tôi, còn giúp chúng ta cản lại đàn sói. Tôi cảm thấy, chúng ta có thể đánh cược một lần.
- Cược? Cược cái gì?
Hòa thượng kêu lên.
- Không cược cũng chết, cược thì còn hy vọng sống! Tôi nghe Ngụy tỷ, chạy về phía trước.
Lúc trước, Tầm Tử cũng thấy sói lớn cứu Ngụy Nhã Cầm. Huống chi sự thực chứng minh, đàn sói không đuổi theo bọn họ là vì sói lớn cản lại. Hiện tại, chỉ có thể đem hy vọng ký thác lên người con sói lớn kia.
Kính mắt thấy trước sau đều là tử cục, chạy về trước còn có hy vọng sống. Thế là cắn răng nói:
- Tôi đồng ý chạy tiếp!
Hòa thượng đang muốn nói thêm, chợt nghe thanh âm non nớt phía sau:
- Ai nha, Đại sư huynh cũng tới!
Lời vừa nói ra, đại não hòa thượng như muốn căng nứt, một yêu quái còn chưa đủ, còn thêm một Đại sư huynh sao?! Nghĩ tới cảnh hai con yêu quái chia nhau ăn hắn, có vẻ như không thể toàn thây được rồi...
Tầm Tử, Kính mắt, Ngụy Nhã Cầm bị dọa tới không dám dừng lại, kiên trì chạy về trước. Hòa thượng thấy vậy cũng chỉ có thể chạy theo.
Thế là bốn người cúi đầu, cắn răng căng thẳng chạy chậm qua đàn sói. Không sai, chạy lâu như vậy, thể lực của họ đã sớm cạnh, không thể chạy nhanh được nữa. Nói là chạy, kỳ thực không nhanh hơn người thường đi là bao nhiêu, chỉ là không dừng lại mà thôi. Hiện tại, bọn họ hoàn toàn nhờ một hơi chống lấy, một khi dừng lại, tuyệt đối không thể bước thêm được bước thứ hai.
Hòa thượng len lén nhìn về phía đàn sói, kết quả hoảng sợ phát hiện, ánh mắt đàn sói đều đang tập trung lên người bọn hắn, ánh mắt như camera giám sát, bọn hắn đi đâu, ánh mắt kia chuyển theo đó!
Vượt qua đàn sói, xác định đàn sói không đuổi theo, mấy người mới thở nhẹ một hơi.
- Các ngươi không chạy nổi rồi sao? Có cần nghỉ ngơi một chút không?
Con sóc chạy theo nửa ngày, thấy đám người càng chạy càng chậm, tựa như tùy thời đều có thể ngã quỵ. Trong lúc nhất thời quên bản thân đang giả vờ là Đại yêu vương, quan tâm hỏi.
Bốn người vốn đã gần ngã, kết quả nghe lời con sóc nói, cảm giác sợ hãi lập tức kích thích chút sức lực sau cùng, ngao ngao chạy về phía trước.
Con sóc ngạc nhiên, sờ sờ cái bụng: Đám gia hỏa này đúng là tinh lực tràn đầy nha...
Độc lang thấy đám Tầm Tử chạy xa, lúc này mới nhướn mày nói:
- Nhìn cái gì? Tiếp tục nghe giảng, vừa rồi ta mới nói tới hàn lộ, bây giờ nói tới lập đông! Lập đông cũng gần như hàn lộ, bần tăng kiểm tra các ngươi một chút...
Đàn sói quay đầu lại, thu lại nước miếng bên miệng, khổ cực trừng mắt, ai con mẹ nó quan tâm ngươi nói gì? Lúc nào mới xong đây?
Phương Chính nhìn cảnh này, khẽ lắc đầu, thầm nói: Tên chó chết này, đem lời bần tăng nói nói lại chính xác như vậy...
Bên kia, đám Tầm Tử còn đang chạy, có điều chạy một hồi, mấy người mệt muốn chết, rốt cục cũng nhìn thấy ánh đèn pin, còn có tiếng người nói chuyện!
Trong nháy mắt đó, Tầm Tử, Kính mắt, Hòa thượng, Ngụy Nhã Cầm đồng thời bật khóc, rốt cục nhìn thấy người!
Đợi đội cứu hộ đi tới, còn chưa kịp mở miệng, đã bị Tầm Tử áp sát, sờ sờ mấy cái, sau đó liền hô:
- Có nhiệt độ!
Kính mắt nói:
- Có bóng!
Hòa thượng có chút nức nở:
- Mẹ nó, rốt cục có người sống!
Ngụy Nhã Cầm thì oa một tiếng, khóc...
Mấy người lão La nhìn thấy, ngẩn người. Đinh Toàn thấp giọng:
- Mấy người này sao vậy? Không phải điên rồi chứ?
Lão La chẹp chẹp miệng:
- Hẳn là thế...
Bốn người xác định thân phận đội cứu hộ, lập tức vui vẻ hô vang, có điều vừa hô vui vẻ, tinh thần thả lỏng, hôn mê. Đội cứu hộ kiểm tra một chút, xác định là kiệt sức nên ngất. Ai nấy đều đưa mắt nhìn nhau, buồn bực, đám người này sao to gan như vậy chứ? Đêm hôm khuya khoắt, hơn nữa cuồng phong tuyết lớn thổi loạn, thế mà còn dám chạy... không hiểu đầu óc nghĩ cái gì cơ chứ?
Con sóc ở trên cây thấy cảnh này, vừa muốn há miệng, đã thấy một cánh tay từ trên trời giáng xuống bịt miệng, sau đó kéo vào trong tầng mây.
- Ai nha, sư đệ, đệ bịt miệng huynh làm gì? Huynh giúp bọn họ tìm được đội cứu hộ, họ còn chưa cảm ơn huynh đâu.
Con sóc oán giận nói.
Phương Chính trực tiếp cốc cho nó một cái
- Tên ngốc, con cho rằng con là người sao? Nếu con mở miệng, vậy chút nữa không chỉ là bốn người chạy đâu!
Con sóc ngạc nhiên, sau đó mới phản ứng kịp, cười hắc hắc:
- Đám người này quá nhát gan, con còn chưa có làm gì đâu...
-----------
Phóng tác: xonevictory