Chương 794: Nhị Sư Huynh Xuất Mã (Hạ)
Nói xong, hòa thượng quay qua nói chuyện với Kính mắt, sau đó chia nhau đi tìm củi, Tầm Tử thì dẫn theo Ngụy Nhã Cầm đi tìm chỗ tránh gió, làm nơi trú chân tạm thời.
Thế nhưng đêm tối thế này, muốn tìm được chỗ tránh gió thích hợp thực quá khó khăn. Hai người hòa thượng với Kính mắt còn phải đi tìm củi khô dưới tuyết... giày vò một hồi, hai người vẫn chỉ có thể tay không mà về, Tầm Tử cũng chỉ tìm được một tảng đá lớn. Trốn ở sau tảng đám mặc dù gió nhỏ hơn chút, nhưng cũng không tăng được chút nhiệt độ nào. Bốn người run lẩy bẩy, ôm thành một đoàn.
- Không thể như vậy được, cứ như vậy thì lạnh chết mất. Phải nghĩ cách, nhất định phải ra ngoài mới được.
Ngụy Nhã Cầm nói.
- Ra ngoài? Tôi cũng muốn, thế nhưng giờ có ma mới biết chạy đi đâu!
Hòa thượng nói.
Đúng lúc này, một thanh âm đột nhiên truyền tới:
- Theo ta đi!
- Ai?!
Mấy người giật nảy mình!
Nhất là hòa thượng, vừa rồi còn nói ma, đột nhiên nghe được thanh âm non nớt, đã thế còn có chút âm trầm như thế, lập tức run lẩy bẩy, lông tơ dựng đứng!
Tầm Tử, Kính mắt cùng Ngụy Nhã Cầm cũng không kém, hoảng sợ nhìn bốn phía, tìm kiếm đầu nguồn âm thanh. Thế nhưng nhìn bốn phía, ngoại trừ cây thì cũng chỉ có đá, ngoài hai mươi mét căn bản chỉ có một mảnh trắng xóa, không nhìn rõ bất cứ thứ gì.
Kính mắt nuốt một ngụm nước bọt:
- Ảo, ảo giác sao?
Kết quả vừa nói, thanh âm bập bẹ kia lại hiện:
- Theo ta đi, ta mang các ngươi ra ngoài.
Lúc này, mọi người đều có thể nghe được rõ ràng, thanh âm truyền tới từ phía sau lưng, mà thanh âm này không giống tiếng người lớn, giống đứa nhỏ mới bi bô tập nói hơn! Thanh âm rất êm tai, rất non nớt, nếu đổi là chỗ khác, không chừng bốn người sẽ nghe mà cười vui vẻ, chạy tới tìm chủ nhân thanh âm, ôm một cái. Nhưng hiện tại...
Đây là đâu? Đây là rừng sâu núi thẳm, là rừng rậm nguyên thủy, là băng thiên tuyết địa! Mấy người trưởng thành còn lạnh muốn chết. Trong hoàn cảnh này, đâu ra trẻ nhỏ? Thanh âm này quá quỷ dị, bốn người càng cảm thấy không khí bốn phía lạnh hơn, bản năng rụt cổ lại, không dám lên tiếng. Sợ bị quỷ quái hay thứ gì đó trong rừng rậm này, ăn!
Bọn họ đang do dự, lại không phát hiện, trên một cây đại thụ cách không xa, một tiểu gia hỏa mập mạp cũng ngốc manh thầm nói: Tiếng phổ thông của ta kém như vậy sao? Sao bọn họ lại nghe không hiểu chứ? Hay là, lại gọi lại?
Thế là, con sóc lại kêu:
- Các ngươi mau tới đây, ta dẫn các ngươi ra ngoài!
- Mẹ nó! Tôi không chịu nổi nữa rồi!
Hòa thượng bị dọa tới mặt cắt không còn giọt máu, quay người liền chạy.
Tầm Tử thấy vậy, cùng Kính mắt kéo Ngụy Nhã Cầm chạy theo! Ngụy Nhã Cầm từng cứu mạng bọn họ, bọn họ đương nhiên sẽ không bỏ lại Ngụy Nhã Cầm!
Bốn người vừa chạy, con sóc liền ngẩn người, mấy người này làm gì vậy? Không hiểu được tiếng người sao? Không đúng, không hiểu tiếng sóc sao? Gọi bọn họ tới, sao lại còn chạy đi?
Thế là con sóc đuổi theo, nhảy tới nhảy lui trên tầng cây, vừa đuổi vừa hô:
- Đừng chạy, bên đó là đi vào trong, càng chạy càng xa đó! Chậm một chút, chậm một chút!
- Má ơi, nó còn đuổi theo!
Hòa thượng thực sự sợ, nhất là lúc quay đầu, vẫn không thấy được ai, thanh âm kia như vang lên ngay sau lưng. Cảm giác đó, tựa như có quỷ bám thân, dọa cho hắn oa oa kêu to, căn bản không dám dừng lại.
Ba người khác cũng không khá hơn, nếu như kẻ đuổi sau lưng là sói, bọn họ còn có thể hiểu được. Nhưng thứ này nhìn không tới, sờ không thấy, chỉ nghe được tiếng như trẻ nít, quả thực khiến cả đám run rẩy, sợ hãi từ trong đáy lòng dấy lên, tiềm lực bạo phát, dù chạy trên tuyết, nhưng tốc độ cũng không chậm!
Vừa chạy, Kính mắt vừa hỏi;
- Tôi biết thứ sau lưng là gì rồi!
- Cái gì?
Tầm Tử hỏi.
Kính mắt nói:
- Cậu đọc qua Sơn Hải kinh chưa? Trên đó viết, âm như hài nhi, quái vật thịt người! Phàm là thứ có thanh âm như trẻ nhỏ, đều là đại yêu ăn thịt người! Chạy mau, yêu quái này đuổi tới rồi!
Nghe Kính mắt nói như vậy, mấy người càng thêm sợ! Nếu là trước kia, họ sẽ tuyệt không tin trên đời này có yêu ma quỷ quái, nhưng tình cảnh trước mắt này, thực sự khiến họ không thể nào dùng khoa học giải thích nổi, không tin cũng phải tin...
Mấy người Tầm Tử chạy, con sóc ở trên cây lại tức muốn điên, lòng thầm mắng to:
- Đám ngu xuẩn này, nói bọn hắn chạy chậm lại một chút, thế mà lại còn chạy càng nhanh hơn?
Lúc này, Hồng Hài nhi mang theo Phương Chính tới, nhìn cảnh rượt đuổi bên dưới, Phương Chính, Hồng Hài nhi cùng con khỉ đưa mắt nhìn nhau, con sóc này tới cứu người, hay là tới quấy rối đây? Con nữa, từ lúc nào mà con sóc trở nên uy mãnh, dọa người như vậy? Vậy mà dọa cho mấy người kia ngao ngao chạy, không cả dám quay đầu!
Có điều nhìn một hồi, mấy người mới hiểu rõ, không khỏi bật cười.
Hồng Hài nhi nói:
- Sư phụ, xử lý thế nào bây giờ?
Phương Chính khẽ đảo mắt, cười nói:
- Vào núi sâu, sao có thể dễ ra như vậy? Đi nói với Tịnh Khoan, làm thế này...
Hồng Hài nhi nghe xong, lập tức truyền âm cho con sóc.
Con sóc nghe xong, hai mắt lập tức sáng lên, có điều cũng thấp giọng khổ sở nói:
- Sư đệ, huynh không biết dọa người a. Đệ từng là yêu vương, đệ nói cho huynh biết, nên giả như nào mới có thể thành yêu quái?
Hồng Hài nhi truyền lại lời cho Phương Chính, Phương Chính cười nói:
- Cái này còn cần giả sao? Để nó tùy tiện nmói là được. Việc còn lại, con bổ sung, cái này con là người trong nghề chứ?
Hồng Hài nhi lập tức đáp lời, nhưng lại sợ con sóc biết biết nói, liền bổ sung thêm một câu:
- Hung ác vào, nói thứ mà huynh cảm thấy đáng sợ nhất!
Con sóc cười hắc hắc: Tùy tiện sao? Cái này đơn giản! Thế là con sóc gia tốc vượt qua đám người, sau đó quát to:
- Dừng lại!
Đám hòa thượng nghe thanh âm đột nhiên xuất hiện phía trước, lập tức giật nảy mình, tranh thủ dừng lại, xoay người chạy!
Đám Tầm Tử cũng không chậm, sớm quay người chạy!
Con sóc không biết phải làm thế nào, cũng không có ai dạy nó, cho nên đành tự nghĩ! Yêu quái nhất định rất đáng sợ, nói chuyện phải hung tác, thế là hai mắt khẽ đảo, dùng khí thế hung ác nhất, hét lớn:
- Còn chạy? Còn chạy nữa, ta sẽ trộm sạch hạt thông của các ngươi, cơm tối cũng giảm một nửa!
Lời vừa nói ra, Phương Chính ôm mặt. Đứa nhỏ này... bụng dù không nhỏ, nhưng chỉ biết có ăn!
Có điều, con sóc nói một câu không đầu không đuôi như thế, đám người kia không những dừng lại, thậm chí còn càng chạy ác hơn, mặt cũng càng sợ hơn!
Phương Chính cẩn thận lắng nghe, lập tức vui vẻ...
Chỉ nghe Kính mắt lanh chanh kêu:
- Chạy mau! Yêu quái muốn ăn thịt người!
Ngụy Nhã Cầm nói:
- Sao tôi lại cảm thấy, đầu quái vật này rất dễ nói chuyện?
- Không có việc gì thì đọc thêm sách đi, lúc yêu quái muốn ăn thịt Đường Tăng, có con nào mà không hoa ngôn hảo ngữ lừa vào động? Kẻ này nhất định là cố ý giả bộ nai tơ, chỉ chờ chúng ta chạy chậm, sẽ bắt từng người lại ăn!
Kính mắt nói.
---------
Phóng tác: xonevictory