Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 793

Chương 793: Nhị Sư Huynh Xuất Mã (Thượng)

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 793: Nhị Sư Huynh Xuất Mã (Thượng)

- Cái này sao? Thôi, tranh thủ cứu người đã.

Mạnh Khánh Thụy thấy rõ hòa thượng kia có thể cứu Hà Hải Giang, thế nhưng chỉ đập một chưởng, mặc dù vẫn có thể bảo vệ tính mệnh của hắn, nhưng lại gãy một tay một chân, cộng thêm ba cái xương sờn! Hiển nhiên, hòa thượng kia cũng không thích tiểu tử này. Mạnh Khánh Thụy cũng không thích Hà Hải Giang, cho nên đối với việc kia, hắn cũng coi như không thấy, cũng không có ý định nói.

Đám lão La cho rằng Hà Hải Giang bị ngã thành thế, cười ha ha tiến tới:

- Ai u, ngã từ cao như vậy mà không chết, mệnh đúng là lớn!

Lời này vào trong tai Hà Hải Giang, Hà Hải Giang liền cảm thấy được sự vui vẻ trên nỗi đau của hắn. Lòng thầm biệt khuất, nhưng cũng không dám nói gì, tránh cho người ta tức giận, lại vứt hắn ở đây, vậy hắn mới thực thảm. Chật vật nhích đầu, nhìn thấy Thành Mộc Khiết từ phía xa, Thành Mộc Khiết cũng đang đưa mắt nhìn tới, chỉ có điều ánh mắt kia như đã biến thành người xa lạ! Hà Hải Giang nhìn liền cảm thấy tuyệt vọng, tự hiểu, giữa hai người, hết rồi.

Lên vách núi, Thành Mộc Khiết nói lại việc của Diêu Chân, đám người nghe xong hai người lại bỏ một cô gái khác một mình trong núi, lập tức tức giận lắc đầu, đám người này thực đúng là không biết "Chết" là cái gì mà!

Lúc này, Mạnh Khánh Thụy nhận được tin, một đội cứu hộ đã gặp được cô gái tên Diêu Chân. Sau khi xác nhận thân phận, mới nhẹ nhàng thở ra, cũng không đi tìm Diêu Chân nữa, mà đi thẳng tới Thiên Trụ phong.

Mà Hà Hải Giang thì buồn bực đưa mắt nhìn khắp đội cứu hộ, hòa thượng kia đâu? Hắn không phải người đội cứu hộ sao? Vốn muốn hỏi một chút, nhưng người của đội cứu hộ căn bản không thèm để ý tới hắn, cho nên chỉ có thể giữ buồn bực trong lòng.

Trên bầu trời, Hồng Hài nhi nhìn Phương Chính mới trở về, lập tức giơ ngón cái:

- Sư phụ, làm quá đẹp! Tên hỗn đản kia nên chịu chút đau khổ.

Phương Chính liếc một cái, chững chạc đàng hoàng nói:

- Sao lại nói vậy được? Người xuất gia lòng dạ từ bi, vừa rồi vi sư đã tận lực, chỉ là trong lúc vội vã, dùng lực hơi mạnh một chút mà thôi.

Ầm ầm!

Một đạo thiểm điện xẹt qua, kém chút bổ lên đám mây, dọa cho mấy người sợ run người.

Hồng Hài nhi nói:

- Sư phụ, người chớ có nói nữa, con sợ bị sét đánh chết a!

Phương Chính: "..."

- A? Tịnh Khoan đâu?

Lúc này Phương Chính mới phát hiện, trong tầng mây lại thiếu mất con sóc.

Hồng Hài nhi nói:

- Đám Tầm Tử lạc đường, sư huynh đi hỗ trợ rồi a. Con lo cho người gặp rắc rối, cho nên về xem một chút.

- Nó đi hỗ trợ?

Phương Chính kinh ngạc hỏi, có chút không thể tin được.

Con sóc kia ngoại trừ ăn ra, còn có thể cứu người sao? Cứu thế nào? Không kịp trách Hồng Hài nhi cùng con khỉ, Phương Chính vội giục Hồng Hài nhi đi xem tình huống...

Đám người Tầm Tử một đường phi nước đại, không cả dám quay đầu nhìn! Bọn hắn luôn cảm thấy, trong tiếng gió rít gào, còn pha lẫn hơi thở của đàn sói, tựa như chỉ cần dừng lại một chút, liền sẽ bị sói đói cắn cổ. Cũng không biết đã chạy bao lâu, mãi cho tới khi không còn sức nữa, mới kinh hoảng quay đầu nhìn lại, thế nhưng lại ngạc nhiên phát hiện, sau lưng rỗng tuếch!

- Sói... sói đâu?

Kính mắt thở hồng hộc hỏi.

Hòa thượng ghé vào một cái cây:

- Hỏi... hỏi... Ngụy Nhã Cầm!

Ngụy Nhã Cầm không chút hình tượng nằm bệt xuống tuyết:

- Không... hô hô... không biết a...

- Mẹ nó... không chạy. Chạy không nổi nữa rồi, chết thì chết... dù sao cũng tốt hơn chạy kiệt sức mà chết.

Tầm Tử cũng mệt tới khổ, toàn thân cao thấp như đã không còn là cơ thể của mình nữa, hoàn toàn không nghe sai khiến. Loại hiện tượng như vậy cũng khá phổ biến, khi lao động tay chân cường độ cao, tinh thần căng thẳng nên không thấy mệt mỏi. Nhưng một khi nằm xuống, nghỉ ngơi, lúc đó mà còn muốn đứng lên, vậy sẽ khó hơn nhiều. Hiện tại, đám Tầm Tử đang trong trạng thái này.

Hòa thượng, Kính mắt, Ngụy Nhã Cầm nghe vậy cũng không lên tiếng nữa, hiển nhiên đồng ý với lời Tầm Tử nói, muốn chết thì chết, dù sao cũng không chạy nổi nữa rồi.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, một phút, năm phút, mười phút, một tiếng đồng hô... đàn sói vẫn không đến.

Thể lực của bốn người đã khôi phục không ít, rối rít bò lên. Cũng không phải là bọn họ thực muốn đứng lên, mà là sau khi vận động, nhiệt lượng sinh ra đã tản đi gần hết, nếu còn không đứng lên, không cần sói cắn, đoán chừng bọn họ trực tiếp chết rét.

Bốn người nhảy nhảy, thổi thổi hai tay, mượn nhiệt khí trong miệng sưởi ấm, sau đó lại đưa mắt nhìn nhau...

Cuối cùng, hòa thượng nói:

- Đúng là con mẹ nó trâu bò mà, chúng ta lại còn chạy nhanh hơn cả sói nữa.

Kính mắt nói:

- Nếu có thể còn sống ra ngoài, chuyện này đủ để tôi khoác lác cả đời.

Nghe lời này, Tầm Tử cùng Ngụy Nhã Cầm bản năng đưa mắt nhìn nhau, bọn họ thực chạy nhanh hơn đàn sói sao? Hiển nhiên là không thể, cả hai đều nhìn thấy con ngân lang to như bê con kia, nhìn thấy nó chặn đường đi của đàn sói. Trước đó không có tâm tư nghĩ tới, nhưng giờ nghĩ lại, đàn sói kia hẳn bị con sói lớn kia chặn lại. Thế nhưng con sói lớn kia vì sao lại ngăn đàn sói? Chẳng lẽ trong đàn sói cũng có con gặp chuyện bất bình dương vuốt tương trợ? Thế nhưng, có vẻ con sói này giúp nhầm bên a?

Càng nghĩ, cuối cùng Tầm Tử thấp giọng nói:

- May mắn!

Ngụy Nhã Cầm cũng gật đầu theo, cũng cảm thấy đúng là may mắn. Cả hai đều thầm cho rằng, nhất định là con sói lớn kia có thù với đàn sói, kẻ thù gặp mặt liền xông vào đánh nhau, cho nên họ mới có cơ hội chạy trốn. Còn việc con sói lớn kia đến vì bọn họ? Nói thực, cả hai đều không dám tin.

- Giờ không phải lúc quan tâm có phải may mắn hay không, mấy người có biết đây là đâu không?

Kính mắt lắc đầu, đổi chủ đề, hỏi một vấn đề then chốt.

Mấy người sững sờ, đưa mắt nhìn bốn phía, nơi này hoàn toàn xa lạ! Tầm Tử móc bản đồ nhìn xem, cũng không thể nhìn ra điều gì.

Hòa thượng nói:

- Được rồi, đừng xem nữa! Vừa rồi bị đàn sói đuổi, chúng ta đều chạy loạn, nào biết nơi này là đâu? Bản đồ của cậu cũng vô ích thôi.

Tầm Tử không cam lòng nhìn lại, quả như hòa thượng nói, bản đồ cũng chỉ ghi chép lại mấy cái tiêu chí đơn giản, sau đó kẻ nối với nhau. Ngoài con đường đi săn kia ra, căn bản không có thêm thông tin gì hết. Chỗ bọn họ đang đứng hiện tại, càng không rõ là nơi nào...

- Mẹ nó, ra khỏi miệng sói, lại chuẩn bị chết cóng sao?

Kính mắt phàn nàn nói.

- Bất kể thế nào cũng không thể ngồi chờ chết được, mấy cậu nghĩ cách đi.

Ngụy Nhã Cầm gấp.

Tầm Tử cười khổ:

- Cách? Tôi cũng muốn nghĩ, nhưng giờ thực không có cách nào tốt lắm. Giờ cố thử tìm chỗ khuất gió, sau đó nhóm lửa. Chỉ cần vượt qua được đêm nay, chuyện khác đều dễ nói...

- Chúng ta vượt qua được, đám Diêu Chân thì sao bây giờ?

Ngụy Nhã Cầm nghĩ tới ba người không có chút kinh nghiệm nào kia, có chút lo lắng.

Hòa thượng cười nhạo:

- Lúc này có thánh mẫu cũng vô dụng, chúng ta có thể sống thì cũng phải cảm ơn thần phật rồi. Sống chết của bọn hắn? Phó thác cho trời đi...

-------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay