Chương 792: Cúi Chào
- Ai?
Hai người sững sờ, giữa không trung còn có người sao? Sao có thể?
Đúng lúc này, một tảng đá lớn từ trên đỉnh đầu lật quay lại, chỉ thấy một hòa thượng ngồi xếp bằng trên đó! Hòa thượng chắp hai tay, mặt mỉm cười, thần sắc tường hòa an tĩnh, hai người vừa nhìn liền có cảm giác an tâm trở lại.
- Cậu là?
Đội trưởng bản năng hỏi.
Phương Chính khẽ lắc, hai tay đưa ra bắt lấy dây thừng buộc hai người, sau đó nhẹ nhàng dùng sức kéo lên, lại không ngừng hóa giải lực trùng kích cho hai người. Đợi tới khi lên tới mặt đất, toàn bộ lực kéo đã bị hóa giải, hai người chỉ cảm thấy bản thân bình bình ổn ổn tiếp đất... nhưng lòng hai người còn chưa an tâm được, ngược lại càng thêm căng thẳng hơn, bởi hòa thượng kia, còn đang cùng tảng đá lớn kia rơi xuống!
- Coi chừng!
Đội trưởng bản năng đẩy Thành Mộc Khiết ra, muốn đẩy Thành Mộc Khiết ra khỏi phạm vi đá rơi.
Thế nhưng đá lớn rơi quá nhanh, không còn kịp rồi! Trong nháy mắt đó, Thành Mộc Khiết cùng đội trưởng đều tuyệt vọng, phải chết sao!
Nhưng sau một khắc, hòa thượng vốn đang rơi xuống đột nhiên xuất hiện, hai chân tiếp đất, hai tay chống lên, tựa như bàn cổ chống trời, tiếp lấy đá lớn đang rơi!
Chỉ nghe oanh một tiếng, đá lớn lại bị hòa thượng này cản lại!
- Trời đất quỷ thần, đây... còn là người sao?
Thành Mộc Khiết nghẹn họng nhìn trân trối.
Đội trưởn bản năng hỏi:
- Ngài là Phật Tổ?
Phương Chính hơi vung tay, ném đá lớn qua một bên, lại tiện tay đập bay đám đá vụn. Sau đó mới vỗ tay, vừa vặn đập vào trên lưng một người khác nữa đang rơi xuống, cơ hồ không chút tá lực, đẩy ngang!
Hà Hải Giang như hóa thành đạn pháo bay ra ngoài, sau đó dính chặt lên vách đá như bùn nhão, thuận theo vách đá mà trượt xuống. Sau khi trượt xuống, một hồi lâu mới phát ra tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa:
- Ai, chân của tôi, xương sườn tôi, cánh tay tôi... cứu mạng!!!
Phương Chính thấy vậy, lắc lắc đầu, không để ý tới đối phương, chắp tay với hai người còn lại khẽ lắc, tựa như đang trả lời nghi vấn trong lòng hai người, lại cũng như đang cảm thán chuyện gì đó. Sau đó tuyên một câu phật hiệu, quay người rời đi.
Nhìn bóng lưng hòa thượng rời đi, đội trưởng cùng Thành Mộc Khiết đều ngẩn người, đây là mơ, hay là thực?
Cùng lúc đó, đám lão La từ trên đỉnh núi nhìn xuống lỗ hổng bị sụp kia, mặt đầy hối hận:
- Tôi vừa thả cậu ta...
- Lão La, anh tận lực rồi.
Một cảnh sát trẻ khuyên nhủ.
Lão La lắc đầu:
- Tôi đã túm được cậu ta, chỉ cần dùng thêm chút sức nữa là có thể kéo trở lại. Ô ô...
Nói tới đây, lão La bụm mặt khóc, khóc như mưa. Một người sống sờ sờ, lại chết trong tay hắn, lòng hắn đương nhiên đầy tự trách.
- Lão La, đi thôi, chuyện này không thể tránh anh được.
Những người khác nói.
Lão La nức nở:
- Tôi thực sự đã nắm được ... tôi thực sự muốn cứu cậu ta.
Đối phương tới ôm bờ vai lão La:
- Tối biết, tôi biết... anh đã làm rất tốt rồi.
- Lão La, đừng khóc nữa, chúng ta xuống xem tình huống đã.
Lúc này, một viên cảnh sát chữa cháy, Đinh Toàn nói.
- Còn xuống dưới? Cậu không sợ chết sao?
Một tiểu cảnh sát trẻ tuổi khẩn trương hỏi, hắn là sinh viên mới ra trường, tên là Lý Xán, đây là lần đầu tham gia cứu viện. Trong tất cả mọi người, Lý Xán là người khẩn trương nhất. Vừa rồi trải qua việc đứt dây thừng, vách núi sụp, Lý Xán thực sự có chút sợ. Đinh Toàn là nhóm trưởng của Lý Xán, là trụ cột tinh thần khi làm nhiệm vụ của hắn, tự nhiên là người mà hắn quan tâm nhất.
Đinh Toàn cười nói:
- Tiểu tử kia nói rất đúng, đây là công việc, là trách nhiệm của chúng ta. Nhưng có mấy lời mà hắn chưa nói, người có thể làm tốt trách nhiệm của bản thân, mới là cảnh sát nhân dân tốt. Hiện tại bọn họ cần chúng ta, chúng ta đương nhiên phải xuống.
- Thế nhưng bên dưới rất nguy hiểm.
Lý Xán nhìn nụ cười trêu trọc trên mặt Đinh Toàn, lòng cũng hơi thả nhẹ.
Đinh Toàn lắc đầu nói:
- Chuyến này của chúng ta không phải là lấy mạng của mình, đổi mạng của người khác sao? Nếu cậu không có giác ngộ này, vậy sớm xin ra khỏi ngành đi!
Nói xong, Đinh Toàn đi xuống.
Lý Xán đứng ở phía trên, hai mắt đăm đăm, trong đầu chỉ còn câu vừa rồi Đinh Toàn nói. Những lời như vậy, bình thường Đinh Toàn cũng hay nói, nhưng hắn đều không quá coi trọng. Nhưng hôm nay tự mình trải qua, thấy được hành động của Đinh Toàn, hắn bỗng có chút hiểu ra, bất tri bất giác, sống lưng càng thêm thẳng tắp, gương mặt non nớt cũng trở nên cương nghị.
Đinh Toàn đi xuống, lão La lập tức bò dậy, mặt kệ những người khác nói thế nào, hắn nhất định cũng đòi đi xuống. Đám người bất đắc dĩ, chỉ có thể đồng ý.
Nhìn lão La, Lý Xán hỏi:
- Anh không phải cảnh sát cứu hộ, không sợ chết sao?
Lão La thắt chắc đai an toàn, sau đó xoa nước mắt:
- Người sống, dù sao cũng phải làm được việc gì đó giá trị cho đời, nếu không, có sống cũng không bằng chết. Hơn nữa, tôi ăn cơm nhà nước, dù sao cũng phải làm việc cho sứng với đồng lương chứ?
Nói xong, lão La miễn cưỡng cười, sau đó đi xuống.
Người thứ ba là một chiến sĩ cơ động trẻ tuổi, lúc đi ngang qua đám Lý Xán, Lý Xán mới phát hiện, vị chiến sĩ nghĩa vụ này còn nhỏ hơn cả hắn! Trên mặt vẫn còn sự non nớt. Bản năng hỏi:
- Cậu không sợ sao?
Chiến sĩ cơ động ngẩng đầu, kiêu ngạo nói:
- Tôi là cảnh sát, cứu người là sứ mệnh! Còn sợ, kỳ thực tôi cũng rất sợ... có điều, phòng cháy cùng trật tự đều đã đi xuống, bên này chỉ có mình tôi là cơ động, tôi cũng không thể để lực lượng của mình mất mặt được?
Nói tới phần sau, chiến sĩ cơ động cười hắc hắc, có điều vẫn nhanh chóng buộc dây an toàn, đi xuống.
Lý Xán nhìn nụ cười của thanh niên tuổi đời lẫn tuổi ngành đều nhỏ hơn mình kia, bản năng giơ tay, chào!
Sau đó, Lý Xán lập tức chạy tới xin, cũng muốn đi xuống, đáng tiếc lại bị cự tuyệt. Bởi ba người xuống là đủ rồi, xuống nhiều lại sẽ thành phiền phức.
Đã có người đi xuống, thế nhưng mọi người đều thầm hiểu, vách núi cao như vậy, còn có đất đá rơi theo, người bên dưới khả năng là không sống nổi rồi. Có điều mọi người vẫn muốn ôm một tia hy vọng, xuống dưới xem tình huống cụ thể, kết quả...
- Đội trưởng, anh là người ngay quỷ vậy?
Lão La kinh ngạc nhìn đội trưởng trước mắt, Mạnh Khánh Thụy.
Mạnh Khánh Thụy cười nói:
- Cậu đoán xem?
- Tôi là đảng viên, không tin quỷ thần, anh không chết, ha ha...
Lão La cười lớn bổ nhào qua, ôm chặt lấy Mạnh Khánh Thụy, cười cười lại khóc.
Sau đó, hai người còn lại cũng xuống tới, thấy Mạnh Khánh Thụy không chết, lúc này mới tươi cười, hỏi Mạnh Khánh Thụy sao sống được. Mạnh Khánh Thụy sờ sờ đầu, không biết nên giải thích thế nào cho tốt, đành phải nói tránh đi:
- Được rồi, đừng nói nhảm nữa, mau lên thôi. Còn có người cần cứu đây! Những người còn lại đã tới Thiên Trụ phong rồi, mau đi qua xem đã. Thời tiết càng lúc càng lạnh rồi, đừng để lạnh chết người.
Lão La còn muốn hỏi thêm, nhưng đột nhiên thấy Hà Hải Giang còn đang gào thét cách không xa, vừa vui vừa buồn bực:
- Gia hỏa này cũng không chết?
-------------
Phóng tác: xonevictory