Chương 791: Sụp Đổ
Thành Mộc Khiết có thể hiểu được hành vi của Hà Hải Giang trước đó, dù sao khi không nắm chắc điều gì, làm bừa có khi chỉ góp thêm mạng vào trong. Nhưng hiện tại, đã có dây thừng, lại còn có khóa an toàn, lại còn có người ở trên chiếu ứng, thế nhưng Hà Hải Giang vẫn không dám xuống, thực sự khiến người thất vọng! Mà điều khiến Thành Mộc Khiết càng thêm triệt để hết hy vọng, chính là từ đấu tới cuối, Hà Hải Giang đều không dám ghé đầu xuống nhìn qua cô một cái, tình cảm của hắn, chẳng lẽ không chống cự được một chút xíu sợ hãi?
Phương Chính thấy Hà Hải Giang vô dụng như thế, trực tiếp ném Hà Hải Giang qua một bên, lắc đầu nói:
- Tình yêu như thế, thực sự buồn cười, A Di Đà Phật.
Nói xong, Phương Chính quay người đi khỏi, không phải hắn muốn bỏ mặc, mà là đội cứu hộ thực sự đã tới!
Phương Chính còn không muốn đối mặt với người đội cứu hộ, tránh cho thêm phiền phiwcs. Còn việc hiện thân gặp Hà Hải Giang, điều này cũng không có gì đặc biệt. Dù sao lúc gặp, hắn đã thi triển Nhất Mộng Hoàng Lương, người gặp mặt đều không thể nhớ được dung mạo cụ thể của hắn. Trừ đó ra, những việc thần kỳ khác, nói ra thì có ai tin? Chỉ sợ sẽ càng cho rằng bọn họ tuyệt vọng mà sinh ảo giác.
- Không đúng, sao sư phụ không trực tiếp cứu người?
Con khỉ buồn bực nhìn xuống dưới. Nó cùng Hồng Hài nhi đi giúp đã Tầm Tử, kết quả con sóc sung phong nhận việc, còn nó với Hồng Hài nhi thương lượng tới đây xem một chút, vừa hay thấy cảnh này.
Hồng Hài nhi cười hắc hắc:
- Đệ cảm nhận được oán khí của cẩu FA, hắc hắc. Có người không tìm được đối tượng, thế mà những kẻ cặn bã lại tìm được, ghen tỵ a.
- Sư đệ, cơm tối chia cho huynh một chút, nếu không đừng trách sư huynh cáo trạng nha.
Con khỉ cười híp mắt nói.
Hồng Hài nhi:
- Con em huynh!
Phương Chính vừa đi, Hà Hải Giang liền gấp, muốn đuổi theo, nhưng hòa thượng kia vừa bước hai ba bước đã liền biến mất, không còn thấy thân ảnh.
Hà Hải Giang muốn la lên, đã lại nghe tiếng hô hoán, còn có tiếng chó sủa.
Hà Hải Giang quay đầu nhìn lại, đã thấy ánh đèn xuất hiện từ trong rừng, Hà Hải Giang lập tức quên việc chạy theo Phương Chính, liều mạng hô:
- Bên này! Chúng tôi ở bên này!
- Đội trưởng, bên kia có người!
- Qua xem một chút!
Không bao lâu, một đám người chạy tới, những người này có cảnh sát trật tự, có cảnh sát chữa cháy, có cả cơ động... Hà Hải Giang thấy vậy, lập tức hô:
- Cứu mạng, có người bị rơi xuống, ngay bên dưới vách núi!
- Không phải các cậu có bảy, tám người sao? Sao lại chỉ còn một mình cậu?
Đội trưởng đội cứu hộ lâm thời hỏi.
- Chuyện này tôi sẽ nói sau, mau mau cứu người trước đã.
Hà Hải Giang nói.
Đội trưởng khẽ cau mày, hắn tới cứu người, thế nhưng nghe giọng điệu tên tiểu tử này, tựa như hắn là kẻ làm công cho người ta vậy? Còn hô tới quát lui? Có điều dù bất mãn, nhưng mạng người là quan trọng, đội trưởng đội cứu hộ nhanh chóng bố trí mọi người xuống cứu người.
Nhìn người của đội cứu hộ đã xuống, Hà Hải Giang mới thở nhẹ một hơi, lập tức thầm nghĩ: Lời vừa rồi nói với hòa thượng kia, hẳn là Mộc Khiết không nghe được đi...
- Ha ha, cậu nhóc, những người khác đâu?
Lúc này, một viên cảnh sát hỏi.
- Tôi nào biết những người khác ở đâu, không phải các người có máy bay sao? Có thể đưa chúng tôi ra ngoài không?
Hà Hải Giang không nhịn được mà hỏi.
Cảnh sát nghe xong, lập tức sầm mặt lại, khó chịu nói:
- Ha ha, mới vậy mà đã không kiên nhẫn rồi? Một đám người không tuân quy củ, chạy loạn lên núi, chúng tôi còn chưa được ăn cả cơm tối, chạy cả đêm trong cái núi sâu lạnh giá này, cậu còn muốn sai bảo chúng tôi?
Một viên cảnh sát khác thấy vậy, tranh thủ kéo tay cảnh sát này, thấp giọng nói:
- Lão La, thôi nào, đừng nói mấy lời này nữa.
Hà Hải Giang thấy có người nói chuyện cho bản thân, cũng can đảm hơn:
- Tôi thì sao? Non sông tươi đẹp, tôi muốn nhìn thì sao? Hơn nữa, đây là nhiệm vụ, là trách nhiệm của các người, tiền lương của các người là từ thuế của nhân dân chúng tôi mà ra, lên mặt cái gì? Hơn nữa, chúng tôi không báo cảnh, ai bảo các người vào cứu?
Lời vừa nói ra, đội viên đội cứu hộ từ bốn phía đều sầm mặt lại.
Không chỉ bọn họ, Hồng Hài nhi mới trở về cùng Phương Chính ở trên trời nghe được câu này cũng thiếu chút nhảy xuống tát cho Hà Hải Giang một cái!
Có lẽ lời Hà Hải Giang đúng về lý, nhưng thử hỏi, trong thiên hạ này có ai nguyện vì mấy đồng bạc mà đi lấy tính mạng đi mạo hiểm? Mệnh ai mà không đánh tiền? Huống chi, đây còn là do tên hỗn đản này tự chuốc lấy phiền phức. Những cảnh sát này tận trung cương vị, chạy vào cứu người, lại đổi lại một câu khiến lòng người rét lạnh như vậy. Nói một câu không dễ nghe, những cảnh sát này hoàn toàn có thể từ từ tìm kiếm, vừa tìm vừa nghỉ ngơi, đợi trời sáng rồi đi ra, một ngày tám giờ làm việc. Nếu thật như thế, đoán chừng đám Hà Hải Giang này, có mơ cũng đừng hòng sống được ra ngoài...
Cứu mạng là đại ân, không cảm ơn cũng được, nhưng còn nói, ai bảo các người vào cứu! Mẹ nó, Phương Chính thực hối hận không ném tên gia hỏa này xuống vách núi!
- Nhiệm vụ sao? Tôi cho cậu ba ngàn một tháng, để cậu liều mạng đào núi đào kênh, cậu dám thử không?
Một cảnh sát cơ động trẻ tuổi cả giận nói.
Hà Hải Giang bĩu môi, xem thường:
- Bớt hù dọa tôi, nguy hiểm? Tôi không phải trẻ nít. Bọn tôi không biết sinh tồn dã ngoại, vào đây gặp nguy hiểm. Nhưng các người đều là người trong nghề, lại có trang bị đầy đủ, đi thành đoàn như vậy, lấy đâu ra nguy hiểm?
Vị cảnh sát cơ động kia đang muốn nói gì đó, một viên cảnh sát phòng cháy đang trông dây thừng đột nhiên hô to:
- Không xong, vách núi sập, mau tránh ra!
Đám người nghe vậy, bản năng nhìn sang, sau đó hoảng sợ phát hiện, vách núi bằng phẳng mà vị đội trưởng lâm thời mới xuống cứu người lúc trước đã đột nhiên sụp xuống, dây thừng bị đá tai mèo sắc bén trên vách cắt đứt!
- Đội trưởng!
Đám người gần như cùng hô!
Nhưng tiếng nói vừa dứt, cả đám lại phát hiện, mặt đất dưới chân cũng đã nứt vỡ, gần như muốn sập!
Mấy người Lão La bản năng nhảy về sau, nhảy tới địa phương an toàn, mà Hà Hải Giang lại sợ choáng, không động! Lão La vươn tay kéo tới, kết quả không nắm được, Hà Hải Giang cùng đá lớn rớt xuống!
Trong nháy mắt đó, trong đầu Hà Hải Giang không còn suy nghĩ được gì thêm, chỉ khàn giọng hô:
- Cứu mạng!
- Cứu người!
Phương Chính hét lớn, cơ hồ phản xạ có điều kiện liền xông ra ngoài, tựa như một con đại điểu tuyết trắng, lăng không nhảy xuống!
Hồng Hài nhi tranh thủ gia trì cho Phương Chính một thần thông phi hành, Phương Chính chỉ cảm thấy toàn thân chợt nhẹ, hơi động niệm liền có thể bay lên. Có điều hắn cũng không có thời gian để hưng phấn, vị đội trưởng đội cứu hộ kia đã thành công buộc lấy Thành Mộc Khiết vào trên người, bây giờ dây thừng ở trên đã đứt, tuyết đổ xuống làm gãy cây, hai người nhanh chóng rớt xuống, bên trên còn có đá lớn chầu chực đập vào, coi như phía dưới có tàng cây nào khác đón lấy, hai người cũng chắc chắn bị đá lớn đập thành thịt vụn!
Phương Chính hơi động, tốc độ liền trở nên nhanh như thiểm điện...
...
Thành Mộc Khiết vốn cho là chết chắc, đột nhiên thấy một nam tử cương nghị từ trên trời giáng xuống, trong nháy mắt đó, Thành Mộc Khiết chỉ cảm thấy, người đàn ông trước mắt này thật đẹp trai, đẹp trai hơn bất cứ idol Kpop nào mà cô biết, hơn nữa đẹp trai còn không quan trọng, quan trọng là khiến cô cảm thấy an tâm! Lúc đội trưởng đội cứu hộ hỏi thăm cô thế nào, Thành Mộc Khiết cười...
Khi đội trưởng đội cứu hộ buộc cô vào bên người, cô dựa lên cánh tay rắn chắc của đối phương, khóc...
Cô vốn cho rằng Hà Hải Giang là người để dựa dẫm trong tương lai, nhưng hiện tại nhìn lại, hoa ngôn xảo ngữ căn bản không đỡ nổi hiện thực tàn khốc.
Đang lúc Thành Mộc Khiết thở nhẹ một hơi, dây thừng đứt gãy, đá lớn đổi sụp, nháy mắt kéo cô từ thiên đường vào tới địa ngục! Mắt thấy đá lớn rơi xuống, đội trưởng đội cứu hộ ôm chặt lấy cô, dùng thanh âm trầm thấp mà hữu lực nói:
- Ôm chặt lấy tôi, chút nữa tôi sẽ đẩy cô lên, nhớ kỹ, nhất định phải sống!
Nhìn ánh mắt của đối phương, Thành Mộc Khiết không biết nên nói gì cho phải, chỉ thầm cảm thấy ấm áp... đây mới là đàn ông!
Ngay khi hai người cho rằng đã đứng trước sinh tử, một thanh âm đột nhiên vang lên:
- A Di Đà Phật, hai vị, còn chưa tới lúc chết đâu, không ngại cười một cái xem.
--------------
Phóng tác: xonevictory