Chương 790: Hòa Thượng Giết Người Rồi!
Còn Hà Hải Giang, cố tin tưởng hắn như vậy, nhưng kết quả lại là, hắn từng bước đưa cô tới tử vong, đến cuối cùng, hắn ngay ở phía trên, nhưng không chịu to gan hơn một chút để nhìn xuống dưới, trong nháy mắt đó, lòng cô liền trở nên lạnh giá... dưới sự bất lực, chỉ có thể nhớ tới hai người... cha, mẹ...
Hà Hải Giang ở trên ngẩn người...
Đúng lúc này, một cánh tay đập nhẹ lên vai Hà Hải Giang, Hà Hải Giang bị dọa, lập tức quay người hét lớn:
- Ai?
Chỉ thấy một hòa thượng áo trắng xuất hiện, gương mặt nở một nụ cười bình tĩnh, hai tay chắp lại:
- A Di Đà Phật, thí chủ chớ sợ.
- Cậu... cậu là hòa thượng? Cậu là người tới cứu hộ sao? Sao các người tới muộn như vậy? Các người có biết chậm một giây là sẽ có thêm một phần nguy hiểm chết người không?
Hà Hải Giang như tìm được chỗ trút, điên cuồng gầm thét:
- Các người tới sớm một chút, Mộc Khiết đã không có việc gì rồi, đều tại các người, các người phải bị...
Mặc cho Hà Hải Giang gào thét, hòa thượng vẫn giữ nụ cười ôn hòa, nhưng thực ra trong lòng đã không nhịn được mà muốn mắng: Mẹ ngươi, ngươi còn biết nguy hiểm chết người? Biết nguy hiểm mà còn chạy lên núi tìm chết? Ngoài miệng lại nhàn nhạt nói:
- Người cậu nói là ngươi đang treo ở vách núi sao? Cô ấy còn chưa chết đâu!
- Chưa chết?
Hà Hải Giang sững sờ, sau đó lập tức nắm chặt tay hòa thượng:
- Mộc Khiết không chết?
Người tới chính là Phương Chính, hắn cũng đã thấy được toàn bộ sự việc, cũng đã cực độ thất vọng đối với hai người Hà Hải Giang cùng Thành Mộc Khiết! Chính vì vậy, Phương Chính cũng không có ý định lập tức cứu người, nếu đã phạm sai, vậy nên nhận trừng phạt.
Phương Chính gật đầu, Hà Hải Giang lập tức cuồng hỉ, chỉ vào phía dưới:
- Vậy cậu còn nhìn làm gì? Mau mau cứu người!
Phương Chính nghe xong, lập tức lại nhíu mày, hay thật, mau cứu người? Lời nói ra thực đúng là nhẹ nhõm! Đã nhẹ như vậy, sao không tự cứu người đi? Còn ở trên khóc như con nít?
Nghĩ tới đây, Phương Chính chắp tay:
- A Di Đà Phật, thí chủ, bần tăng cũng không cứu người cô ấy. Muốn cứu người, còn phải dựa vào bản thân thí chủ.
- Bản thân tôi?
Hà Hải Giang ngẩn người, nhìn Phương Chính với hai tay trống trơn, lại nhìn lại bản thân, hắn chợt phát hiện, có vẻ như hòa thượng này cũng không làm được gì, không nhịn được mà oán giận:
- Đội cứu hộ các cậu sao ngay cả công cụ cũng không có? Không có công cụ, tôi cứu người thế nào được?
Phương Chính hỏi ngược lại:
- Ồ? Thí chủ muốn công cụ gì? Bần tăng có thể giúp thí chủ một chút.
Hồng Hài nhi nhìn vách núi phía sau lưng, lại nhìn hòa thượng trước mắt, ánh mắt khẽ động:
- Tôi cần dây thừng, loại chắn chắn!
Hắn thấy, Phương Chính đi tới không mang theo thứ gì, khẳng định không có thứ tương tự như vậy. Như vậy hắn cũng không cần xuống dưới mạo hiểm...
Kết quả vừa nói xong, Phương Chính cười cười, lấy một dây thừng ni lông thô to từ trong ngực ra, đuôi dây còn ở trong ngực Phương Chính, không biết dài bao nhiêu. Phương Chính nói:
- Vừa hay, bần tăng có một sợi dây thừng, thí chủ vậy đi, cậu xuống dưới cứu người.
Hà Hải Giang thấy vậy, lập tức ngẩn cả người, nhìn sợi dây to bằng hai ngón tay kia, lại nhìn lại Phương Chính, cuối cùng nhìn sang vực sâu không thấy đáy, nuốt một ngụm nước bọt, tựa như đang khó khăn quyết định.
- Thí chủ, muốn cứu người thì phải nhanh, nếu không nữ thí chủ dưới kia sẽ gặp nguy hiểm.
Phương Chính nhắc nhở.
- Tôi...
Nội tâm Hà Hải Giang cũng đang giãy dụa, hắn muốn cứu Thành Mộc Khiết, nhưng hắn càng sợ bản thân không cẩn thận sẽ té chết. Hắn không biết nên cự tuyệt Phương Chính thế nào, chỉ có thể vắt óc nghĩ cách từ chối. Không sai, hắn không suy nghĩ cứu người thế nào, mà đang nghĩ xem nên nói thế nào để Phương Chính xuống cứu người.
Đúng lúc này, Hà Hải Giang nhìn lại trên người Phương Chính, quần áo này dù rộng, nhưng cũng không trống, dây thừng lại to như thế nhất định không dài. Nghĩ tới đây, Hà Hải Giang liền nói:
- Dây thừng của cậu dài bao nhiêu? Tôi cần dây dài vài chục mét.
Phương Chính nhét một đầu dây vào trong tay Hà Hải Giang, mỉm cười nói:
- Lúc đi quá vội, cho nên bần tăng cũng không biết sợi dây này dài bao nhiêu, thí chủ thử tự đo xem.
Hà Hải Giang nghi hoặc nhìn Phương Chính, cười lạnh:
- Đầu óc hòa thượng cậu có vấn đề sao, cất dây thừng giấu trong quần áo, quần áo có thể để được bao nhiêu dây thừng?
Phương Chính cười nói:
- Thí chủ kéo ra không phải là sẽ biết sao?
Hà Hải Giang nói:
- Dây thừng không đủ dài, tôi sẽ không xuống, thực đúng là chưa từng gặp qua nhân viên cứu hộ như vậy, vậy mà không tự xuống cứu người...
Hà Hải Giang oán thầm, đồng thời kéo dây thừng, hắn thấy, dây thừng này nhất định không dài, kéo mấy cái là xong. Thế nhưng khi kéo thực, lại kinh ngạc phát hiện, dây thừng này lại vô cùng dài, mặc cho hắn kéo thế nào, đoạn dây phía sau đã chất thành dài mười mất mét mà vẫn không thấy được đầu còn lại!
"Chuyện này... sao có thể?" Hà Hải Giang thầm kinh hô, đồng thời tăng tốc kéo, nhưng càng kéo lại càng khiếp sợ, sợi dây này tựa như vô cùng vô tận, kéo thế nào cũng không hết!
- Thí chủ, dây đã dài hơn trăm mét. Nữ thí chủ kia ở ngay bên dười mười mấy mét thôi, chừng này dây thừng, hẳn là đã đủ chứ?
Phương Chính híp mắt hỏi.
Nghe Phương Chính nói, Hà Hải Giang mới lấy lại tinh thần, không tưởng tượng nổi mà nhìn Phương Chính, bản năng hỏi:
- Cậu... là người hay quỷ?
Phương Chính cười nói:
- A Di Đà Phật, bần tăng chỉ là một tăng nhân trong đội cứu viện mà thôi. Thí chủ, dây thừng đã có, mau mau xuống cứu người đi.
Hà Hải Giang nghe phải xuống dưới, hai chân liền mềm nhũn ra, linh cơ khẽ động:
- Chỉ có dây thừng cũng chưa đủ, tôi còn cần móc an toàn.
Tiếng vừa dứt, Phương Chính đã móc ra một cái móc sắt to bằng hai ngón cái:
- Thí chủ, cầm đi.
Hà Hải Giang lập tức trợn tròn mắt, hòa thượng này thực quá quỷ dị, rõ ràng tay không mà tới, nhưng lại có thể lôi ra đoạn dây dài cả trăm mét, bây giờ lại còn có cả móc kim loại. Gia hỏa này đến cùng là người hay quỷ?
Phương Chính thấy Hà Hải Giang bất động, liền một mình đi tới bên bờ vực, nhìn Thành Mộc Khiết bên dưới:
- Thí chủ, cái cây kia sắp gãy rồi. Cậu còn không xuống, nữ thí chủ kia sợ là phải chết đấy.
- Tôi...
Hà Hải Giang vẫn còn muốn tìm lý do từ chối.
Nhìn thấy cảnh này, Phương Chính khẽ lóe lên một ánh tinh quang, đột nhiên thét lớn:
- Còn tìm lý do? Người yêu của mình đang nguy cơ sớm tối, cậu lại ở đây tìm lý do? Thân là trượng phu, lại sợ chết như thế, cần cậu làm cái gì?
Hà Hải Giang bị Phương Chính thét lớn, liền giật nảy mình:
- Tôi, không có!
- Không có? Vậy mau xuống đi!
Phương Chính quát lớn, đồng thời kéo Hà Hải Giang tới bên bờ vực. Kết quả Hà Hải Giang lại sợ tới hai chân mềm nhũn, oa một tiếng, khóc lớn:
- Buông tay, buông tay, thả tôi ra! Cứu mạng... hòa thượng muốn giết người!
Thành Mộc Khiết ở dưới không nhìn rõ, nhưng một chữ cũng không nghe lầm, giờ lại thấy Hà Hải Giang như thế, đáy lòng đã triệt để lạnh xuống. Một tia huyễn tưởng sau cùng đối với Hà Hải Giang cũng tan vỡ. Tự giễu: "Đây là người ta lựa chọn để cùng sống hết một đời? Đây là người luôn miệng nói sẽ bảo vệ ta cả đời? Đây chính là người mà ta có thể vì đó mà mắng chửi người khác? Ta đúng là mù..."
-----------
Phóng tác: xonevictory