Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 789

Chương 789: Vách Núi

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 789: Vách Núi

Độc lang nhếch miệng cười một tiếng, ánh mắt lóe hàn mang, sau đó lập tức biến mất trên tảng đá lớn!

Ngay sau đó, mặt đất liền xuất hiện một cơn lốc bạc, cuồng phong kéo theo tuyết quét ngang đàn sói...

Mấy phút sau...

- Ngồi xuống

Hét lớn một tiếng!

Hai mươi sáu con sói xám, sưng mặt sưng mũi ngồi dưới đất, dáng ngồi thẳng tắp, tựa như học sinh tiểu học đang nghênh đón hiệu trưởng. Chỉ có điều đám sói này lại khác học sinh tiểu học, bởi mặt mũi chúng nó đều đang trong trạng thái bầm dập, miệng nghiêng mắt lệch... có điều khi nhìn thấy mặt mũi Tân Lang vương hiện tại, cả đám đều khẽ hiện ý cười, khó chịu trong lòng cũng trở nên cân bằng hơn nhiều.

Lúc này, hai con lợn rừng một lớn một nhỏ đi ngang qua, lợn rừng nhỏ thấy cảnh này, lập tức ụt ịt:

- Mẹ, mẹ, mau nhìn xem! Một con lợn rừng gầy đứng trước cả đàn sói! Nó muốn đơn đấu với đàn sói sao? Đúng là trâu bò!

Lợn rừng lớn nhìn kỹ, lập tức ủi lợn rừng nhỏ:

- Đứa nhỏ ngốc, chạy mau! Đây không phải lợn rừng, nó là một con sói biến dị!

Cũng may đàn sói không hiểu tiếng lợn rừng, nếu không sợ là Tân Lang vương đã có tâm tự sát.

Nhìn ánh mắt kính sợ, tư thế ngồi thẳng tắp của đàn sói, Độc lang càng thêm đắc ý, lần nữa nhảy lên đá lớn, mặt mày hớn hở nói:

- Chư vị thí chủ đã muốn nghe bần tăng nói chuyện như vậy, vậy bần tăng cũng chỉ đành cố gắng mà làm...

Độc lang há miệng, nước miếng bắn tung tóe, lại thêm việc nó ở đầu gió, Tân Lang vương cùng đám sói ở cuối gió lập tức cảm thấy mưa hòa với tuyết...

Đàn sói cùng trợn mắt, gia hỏa này nói cái chó gì vậy? Còn nữa, nước bọt thật là nhiều, không phải là bị dại rồi chứ? Ai nấy đều thầm mắng: nếu không phải không thể chạy được, có chó mới ở lại nghe ngươi lải nhải... con mẹ nó, bản lang ra ngoài săn, lại gặp kẻ lắm mồm như đám chó! Khổ, số ta khổ quá mà... ngoài miệng lại trái lương tâm hô:

- Hay! Hay! Nói quá hay!

Độc lang thoải mái thuyết giáo, đám Hà Hải Giang, Thành Mộc Khiết đã gần như muốn khóc.

Sau khi hai người rời đi, vốn cho là đi tới hướng Thiên Trụ phong, kết quả càng đi lại càng thấy sai sai, khi nhìn tới vách đá vạn trượng trước mắt, hai người mới ý thức được, họ lạc đường!

Hàn phong lạnh thấu xương, thổi cho hai người run lập cập, nhìn quanh bốn phía, lại phát hiện phía nào cũng trông như phía nào, căn bản không biết tiếp theo nên đi đâu.

- Hải Giang, chúng ta sẽ không chết ở đây chứ?

Thành Mộc Khiết khóc.

- Không... sẽ không, chắc chắn sẽ không. Cùng lắm thì, cùng lắm thì chúng ta quay lại. Huống chi, đội cứu hộ nhất định đang trên đường tới rồi, chúng ta cố gắng kiên trì thêm một chút, như vậy là không sao rồi.

Bản thân Hà Hải Giang nói ra, nhưng chính hắn cũng không tin. Trở về? Trở về thế nào, đứng trên đỉnh núi, bốn phía đều giống nhau, căn bản không biết hướng nào là hướng về.

- Đội cứu viện?

Nghĩ tới đội cứu hộ, Thành Mộc Khiết như tìm được cọng cỏ cứu mạng cuối cùng:

- Sao họ còn chưa tới? Chúng ta đã tới nước này rồi, sao họ còn chưa tới?

Thành Mộc Khiết gần như phát cuồng, cảm giác vui sướng khi mới bước vào rừng sâu núi thẳm đã biến mất, hiện tại ngoại trừ bất lực cũng chỉ còn cảm giác sợ hãi, cảm giác khó chịu trong lòng không biết phải phát tiết ra sao, cuối cùng chỉ có thể phát tiết lên người đội cứu hộ không biết.

Hà Hải Giang nhìn Thành Mộc Khiết như vậy, biết tuyệt không thể chờ thêm được nữa, nhất định phải động, bất luận là đi đâu, chỉ cần đi, là sẽ có hy vọng. Nhưng không nghĩ tới, rừng sâu núi thẳm, tuyết lớn phủ mặt đất, dưới tình huống không biết thứ gì, một khi động, chính là bước gần tới tử vong!

Nghĩ tới đây, Hà Hải Giang tùy tiện chọn một hướng, kéo theo Thành Mộc Khiết đi qua, kết quả mới đi không được xa, Thành Mộc Khiết bỗng kinh hô, thân bất do kỷ ngã xuống. Hà Hải Giang bản năng nắm chặt, kết quả bản thân cũng không đứng vững, đặt mông ngồi bệt xuống, không kéo được Thành Mộc Khiết. Thành Mộc Khiết thuận theo dốc núi mà lăn xuống, tiếng kêu thảm không ngớt...

Hà Hải Giang bị dọa tới tranh thủ đứng lên đuổi theo, nhưng tiếng kêu thảm của Thành Mộc Khiết đã dần đoạn!

Hà Hải Giang lần theo vết lăn của Thành Mộc Khiết mà xuống tìm, chờ tới khi đến giữa sườn núi, chỉ thấy phía trước là một sườn đồi, tiếp đó là một mảnh đen kịt, không nhìn rõ bất cứ thứ gì, cũng không nghe được thanh âm của Thành Mộc Khiết. Giờ khắc này, Hà Hải Giang sợ, sợ Thành Mộc Khiết cứ vậy mà ngã chết! Hắn muốn tiếp tục tìm tòi thực hư, nhưng kia là dốc đá dựng đứng, tựa như vực sâu không thấy đáy, khiến hắn không dám bước thêm nửa bước! Thậm chí còn không dám áp quá gần bờ vực, sợ gió lớn thổi trượt chân, ngã xuống theo.

Còn việc ghé người nhìn xuống, thậm chí xuống dưới tìm người? Hắn lại càng không dám, hắn sợ một khi đi xuống, bản thân hắn cũng không lên được nữa, thậm chí là té chết theo! Thế nhưng nếu cứ rời đi như vậy, lương tâm hắn không cho phép. Thế là chạy quanh bốn phía tìm dây, dây thừng hay dây leo gì cũng được, nhưng hắn lại cực khổ phát hiện, những hướng dẫn sinh tồn dã ngoại mà hắn học được trên mạng, khi đối mặt với thiên nhiên tàn khóc, lại không phát huy được bất cứ tác dụng gì! Nơi này là núi lớn, lại đang giữa băng thiên tuyết địa, lấy đâu ra dây leo? Công cụ... lại càng không có, Hà Hải Giang hết cách, chỉ có thể thử hô to:

- Mộc Khiết! Mộc Khiết! Em có ở đó không? Mộc Khiết!

Tiếng hô vang lên, chỉ có tiếng vọng đáp lại, ngoài ra cũng chỉ có tiếng gió bấc rít gào.

- Xin lỗi! Anh xin lỗi! Anh không thể làm gì được, ô ô...

Hà Hải Giang ôm đầu gào khóc, giờ khắc này hắn phát hiện, đống suy nghĩ trước đó của hắn hoang đường buồn cười cỡ nào, hắn cho rằng với tri thức mà hắn sưu tầm được trên mạng cùng với cảm giác ưu việt của người hiện đại là có thể khiêu chiến thiên nhiên. Tới hiện tại, hắn mới biết, chút tri thức mà hắn biết được, cái suy nghĩ tự cho là đúng của hắn, đứng trước thiên nhiên, còn không bằng một cơn gió!

Hà Hải Giang ở phía trên kêu khóc, lại không biết, ngay dưới vách núi chừng mười mấy mét, có một cái cây xiêu vẹo vừa vặn đỡ được Thành Mộc Khiết, Thành Mộc Khiết cũng chưa chết. Thậm chí Thành Mộc Khiết vẫn nghe được tiếng hô hoán của Hà Hải Giang. Nhưng dù không chết, nhưng cũng choáng không nhẹ, một đường rớt xuống cũng khiến người đầy vết thương, toàn thân đau buốt, tựa như lúc nào cũng có thể rã ra. Đối mặt với tiếng hô hoán của Hà Hải Giang, cô chỉ có thể nghe mà không có sức đáp, chỉ có thể rên rỉ kêu cứu. Thế nhưng, thanh âm nhỏ bé vừa ra khỏi miệng, lập tức bị gió thổi tan.

Nghe tiếng kêu khóc bất lực của Hà Hải Giang, Thành Mộc Khiết cũng tuyệt vọng, nằm mê mang trên tàng cây, nhìn vách đá không quá cao kia, Thành Mộc Khiết thực sự khát vọng nhìn thấy thân ảnh quen thuộc kia vì cô mà liều mạng xuống, dù là thử xuống, hay nhìn xuống cũng được! Nhưng Thành Mộc Khiết đắng chát phát hiện, Hà Hải Giang căn bản không dám đừng từ bên bờ vực nhìn xuống, mà chỉ đứng ở mãi phía trên kêu gào... nhưng dù kêu có tình cảm, có kích động thì có tác dụng gì đâu? Sự thực chứng minh, Hà Hải Giang chỉ hô hô thôi...

Trước khi tới đây, đã có nhiều người ngăn cản cô, nói cho cô biết chuyến này nguy hiểm, nhưng cô căn bản không thèm nghe. Trong mắt cô, thiên nhiên chỉ nguy hiểm với những người cổ đại, người hiện đại với trang bị đầy đủ, thực sự không được thì còn có thể gọi điện ra ngoài cầu cứu, căn bản không có nguy hiểm gì. Nhưng sự thực chứng minh, suy nghĩ này của cô, quá ngây thơ!

------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay