Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 788

Chương 788: Hòa Thượng Và Sói

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 788: Hòa Thượng Và Sói

Ngụy Nhã Cầm vội quay đầu nhìn lại, đã thấy đàn sói đuổi ngay sát phía sau, gần như đã cắn được Kính mắt cùng Tầm Tử! Không biết sức lực từ đâu tới, Ngụy Nhã Cầm cầm đèn pin trong tay đập ra ngoài, trong lúc bối rối, vậy mà đập trúng một con sói đang chuẩn bị công kích Tầm Tử!

Con sói kia bị đau, tốc độ hơi chậm lại, Tầm Tử cùng Kính mắt thành công kéo dài khoảng cách, có điều lúc này không phải lúc để cảm ơn, chỉ có thể ra hiệu bằng ánh mắt, sau đó tiếp tục cắm đầu chạy.

Hòa thượng căn bản không có ý định quay đầu, hiện hắn chỉ có một suy nghĩ, vô luận thế nào cũng phải chạy nhanh hơn người khác, nếu không hôm nay đừng hòng còn sống mà rời núi!

Chạy được một hồi, Ngụy Nhã Cầm mới phát hiện, cô đã bị những người khác vượt qua, mà đàn sói vốn đuổi theo Tầm Tử cùng Kính mắt, giờ khắc này cũng cũng đổi phương hướng, nhào tới phía cô!

Trong nháy mắt đó, Ngụy Nhã Cầm trợn tròn hai mắt, lại nhắm nghiền lại, thầm thán: Xong!

Đúng lúc này, một cơn gió lớn thổi tới, tiếp đó chỉ nghe tiếng bịch vang lớn, tiếp đó là tiếng sói kêu thảm.

Ngụy Nhã Cầm bản năng mở to mắt nhìn, chỉ thấy một con sói lớn to như con bê xuất hiện trước mắt. Sói ở vùng này vốn đã lớn có tiếng, nhưng con sói mới xuất hiện màu bạc này vừa xuất hiện, đám sói trước đó cứ như biến thành sói con với sói mẹ, hoàn toàn không thể so sánh!

Ngụy Nhã Cầm trợn tròn mắt, trên thế giới này sao lại có sói lớn như thế? Điều càng khiến cô kinh ngạc, lại là con sói lúc trước định công kích cô, hiện đã xuất hiện ở đống tuyết ngoài mười mấy mét, nhìn dấu vết để lại, hẳn là bị đụng bay!

Đang lúc Ngụy Nhã Cầm muốn nói gì đó, Tầm Tử đã hoảng sợ:

- Ngụy tỷ, chạy mau!

Tầm Tử phát hiện Ngụy Nhã Cầm bị rớt lại phía sau, cho nên quay lại tìm người. Phát hiện cảnh này cũng giận mình không nhẹ, có điều đã lập tức lấy tinh thần, nhắc nhở.

Ngụy Nhã Cầm cũng lấy lại được tinh thần, mặc kệ con sói lớn này từ đâu tới, mặc kệ nó cố ý hay trùng hợp cứu được cô, đối mặt với gia hỏa nguy hiểm như thế, cô cũng không có gan bước lên chào hỏi: Ăn không?

Ngụy Nhã Cầm nhát gan lập tức chạy theo Tầm Tử.

Chờ đám Ngụy Nhã Cầm chạy xa, Độc lang mới bĩu môi:

- Không biết lễ phép, ngay cả cảm ơn cũng không nói.

Nói xong lại quay người nhìn đàn sói, nhếch miệng cười:

- Ai nha, các tiểu tử, đói tới thảm nha!

Trên trời, con sóc tò mò nhìn xuống:

- Sư phụ, hình như Đại sư huynh biết đám sói này nha...

Phương Chính khẽ gật đầu, hắn biết Độc lang là một đầu Lang vương chiến bại, bị ép rời đàn sói. Ban đầu gia hỏa này còn muốn ra ngoài dưỡng thương, kiếm đồ ăn, lấy lại sức rồi tái chiến một trận, đoạt lại vị trí Lang vương, tiếp tục tiêu diêu tự tại. Đáng tiếc, vào Nhất Chỉ tự rồi, so việc trở về làm Lang vương với việc ăn ngon ngủ kỹ, Độc lang lựa chọn ăn...

Có điều gia hỏa này vẫn nung náu ý định trở về lấy lại danh dự, nở mày nở mặt một phen. Chỉ có điều từ đó đến nay vẫn chưa có cơ hội, hôm nay lại gặp phải...

Đúng lúc này, Hồng Hài nhi nói:

- Sư phụ, đôi tình nhân sinh viên kia có vẻ gặp chuyện rồi.

Phương Chính nói:

- Đưa vi sư đi qua, sau đó trở lại giúp Tịnh Pháp, đừng để xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Hồng Hài nhi gật gật, đám mây khẽ động, liền bay về phía Hà Hải Giang cùng Thành Mộc Khiết. Thả Phương Chính xuống, Hồng Hài nhi liền đuổi theo đám người Tầm Tử...

Mà dưới Thiên Trụ phong, Độc lang một sói canh cửa, hơn hai mươi con sói đều bị cản lại.

- Là ngươi? Lão Lang vương?

Một con sói trẻ trong bầy sói, nhưng lại có vẻ to hơn các con sói khác bước ra, ngờ vực nhìn Độc lang.

Độc lang nghe vậy, cao ngạo ngẩng đầu dạo bước tới trước mặt tân Lang vương, sau đó cúi cúi đầu, nhìn xuống đầu Lang vương chỉ cao tới ngực nó, có chút đắc ý nói:

- Tiểu gia hỏa, nhận ra ta sao?

- Sao có thể? Sao ngươi có thể lớn như thế?

Tân Lang vương giật nảy mình.

Độc lang cũng không nói chuyện, chỉ nâng móng sờ sờ đầu Tân Lang vương. Trước kia Độc lang từng cho là bản thân sẽ hận kẻ đánh bại mình, chiếm lĩnh địa bàn của mình. Nhưng sau khi thực sự gặp mặt, Độc lang phát hiện, nó lại hoàn toàn không có cảm giác thù hận, chỉ có cảm giác như trưởng bối nhìn hậu bối, ánh mắt vừa thân thiết, lại vừa có chút kì diệu.

Kết quả, Tân Lang vương thấy vuốt của Độc lang đưa tới, cho rằng Độc lang muốn công kích, dọa tới lập tức lui vọt lại sau! Đồng thời dự định hạ lệnh cho đám sói khác phát động thế công! Thầm nhủ: To con thì sao? Có to cũng có thể to hơn gấu sao? Gấu chúng ta còn không sợ, sợ một con sói sao?

Nhưng Tân Lang vương vừa nhảy dựng lên, hàn quang trong mắt Độc lang cũng hiện, móng vuốt vỗ xuống! Tân Lang vương như hóa thành quả bóng rổ, bị một vuốt của Độc lang đập trở lại mặt đất. Tân Lang vương hoảng sợ phát hiện, nó dùng hết toàn lực, cũng không thể thoát được một trảo của Độc lang, chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân bị Độc lang dùng một chân đè xuống, không thể động đậy!

Tân Lang vương chớp chớp mắt, híp mắt lại, cúi đầu, tựa như nhận thua.

Độc lang thấy vậy, bĩu môi:

- Thằng nhãi con nhà ngươi, còn định chơi mưu trí với ta? Cái này là ta dạy ngươi, gặp cường địch thì giả yếu đuối, tùy thời mà động, một kích trí mạng! Xem ra ngươi học cũng không tệ lắm, có điều năng lực giả bộ này còn kém tiểu sư đệ của ta nhiều lắm. Có cơ hội ngươi nên đi Hollywood tôi luyện thêm nhé.

Tân Lang vương sững sờ, Hollywood? Là cái gì? Chẳng lẽ lão Lang vương vì tới đó nên mới mạnh như vậy? Có cơ hội nhất định phải tới xem.

Không đợi Tân Lang vương nghi vấn, Độc lang đã vuốt nhẹ đầu nó, tựa như một vị trưởng giả trí tuệ nói:

- Tiểu gia hỏa, yên tâm đi, lão tử không có hứng với vị trí Lang vương.

- Không có hứng thú? Thậm chí ngay cả vị trí Lang vương cũng không hứng thú?

Tân Lang vương không dám tin.

Độc lang cười ha ha:

- Chim sẻ sao biết chí chim hồng!

- Ách, có ý gì?

Tân Lang vương ngơ ngác phát hiện, Lão Lang vương biến mất một năm, khi về lại như kẻ tâm thần, nói năng khó hiểu.

Độc lang sững sờ, lúc này mới nhớ tới, đám sói này không tiếp xúc với con người, ngôn ngữ của loài sói không phức tạp như của nhân loại, có nhiều thứ căn bản không thể hiểu được... nhìn ánh mắt ngu ngơ của đối phương, Độc lang khẽ chớp chớp, không nhịn được mà cười đắc ý. Giờ khắc này, nó rốt cục hiểu vì sao Phương Chính lại thích dạy bọn nó như thế, cảm giác làm tài trí hơn người này, thật con mẹ nó thoải mái!

Thế là Độc lang liếm liếm môi, quyết định lên lớp một phen, trải nghiệm cảm giác làm nhà giáo vinh quang!

Thế là Độc lang thu lại móng vuốt, buông Tân Lang vương ra, sau đó bản thân nhảy lên tảng đá lớn:

- Các ngươi đã hỏi, vậy lão... khụ khụ, A Di Đà Phật, vậy bần tăng liền nói cho các vị một chút!

Hai chữ bần tăng vừa ra khỏi miệng, Độc lang càng thêm hớn hở, cảm giác này, thật tuyệt!

- Lão đại, chúng ta làm sao giờ? Lão Lang vương hình như điên rồi?

Một con sói thấp giọng hỏi Tân Lang vương,

Tân Lang vương híp mắt nhìn Độc lang, liếm liếm môi, cười lạnh:

- Hắn dám thả ta ra, đó chính là sai lầm lớn nhất của hắn. Một mình ta không đánh lại hắn, nhưng chúng ta là đàn sói. Lên, giết hắn, hôm nay ta muốn ăn lưỡi sói!

Đàn sói đồng thời tru lên, sát khí ngút trời!

Độc lang đang chuẩn bị giảng bài, đột nhiên thấy cảnh trước mắt... khẽ sững lại, sau đó nhếch miệng cười nói:

- Quả nhiên đúng như sư phụ nói, muốn dạy đám gấu con, trước phải thi triển chút thủ đoạn mới được!

- Lên!

Tân Lang vương rống một tiếng, đàn sói gào thét xông lên, vây công từ bốn phương tám hướng!

---------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay