Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 787

Chương 787: Đại Sư Xuất Mã

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 787: Đại Sư Xuất Mã

Trong nháy mắt đó, Diêu Chân khẽ hy vọng, có người?

Không biết lấy sức ở đâu ra, Diêu Chân cố gắng ngẩng đầu, ý thức gần như đã tùy thời ma diệt cũng thanh tỉnh lại, nhưng lại vẫn không nhìn rõ lắm, trong mơ hồ chỉ có thể thấy một người toàn thân áo trắng đi tới, người này thực cổ quái, giữa thiên địa này lại trở nên vô cùng nổi bật, bên cạnh còn có một đám quái vật gì đó càng lớn hơn! Diêu Chân thầm hoảng sợ, chẳng lẽ là Bạch vô thường?

Vừa bị dọa sợ, Diêu Chân lại lấy thêm được chút tinh thần, nhìn kỹ lại liền có thể thấy được một hòa thượng áo trắng, khuôn mặt kia không được rõ ràng, nhưng Diêu Chân lại kinh ngạc phát hiện, hòa thượng này như đang phát sáng, mà thứ bên cạnh rõ không phải là quái vật, mà là một đầu cự lang thần tuấn!

- Ngài là Phật Tổ sao?

Diêu Chân lên tiếng nghi vấn.

Đối phương chắp hai tay lại, lắc đầu, dùng một gióng nói đầy từ tính, ôn hòa nói:

- A Di Đà Phật, bần tăng không phải Phật Tổ, nhưng thí chủ lại đã ngộ nhập lạc lối, thí chủ biết sai rồi chứ?

- Biết, biết, cầu ngài cứu tôi...

Diêu Chân phát hiện, thanh âm của hòa thượng này cứ như có ma lực, thanh âm rơi vào tai mà thân thể cũng cảm thấy ấm theo, sức cũng lấy được mấy phần, lập tức năn nỉ nói.

Lại hồn nhiên không phát hiện, một tiểu hòa thượng ngồi trên tàng cây, dùng pháp lực làm ấm cơ thể cho mình. Đồng thời còn thấp giọng oán trách:

"Đúng là gặp quỷ, công việc ta làm, danh tiếng thì sư phụ nhận, ai..."

Người tới chính là mấy người Phương Chính.

- Nếu biết sai rồi, vậy trở về đi, đi thẳng theo con đường này, thí chủ sẽ về được nhà.

Phương Chính thấp giọng nói, vung tay lên. Diêu Chân ngửa đầu nhìn lại, trong đêm đen xuất hiện một con đường sáng, con đường này tản ra ngân sắc quang huy, vô cùng trang nghiêm thần thánh!

Diêu Chân đang muốn nói bản thân không còn sức nữa, lại phát hiện ánh mắt ôn hòa của hòa thượng kia tựa như mang tới lực lượng vô tận. Diêu Chân khẽ dùng lực, vậy mà có thể chậm rãi bò lên, sau đó lảo đảo bước, kết quả càng đi càng thuận, càng chạy càng ấm áp, càng chạy càng nhanh... thoát khỏi cảm giác sinh tử, chạy một hồi Diêu Chân mới sực nhớ, có vẻ như còn chưa nói cảm ơn!

Diêu Chân bỗng quay đầu lại, chỗ vừa rồi đã không còn thấy ai, tựa như hòa thượng kia chưa hề xuất hiện.

Lại quay đầu, con đường sáng phía trước vẫn còn tồn tại, chứng minh hết thảy không phải là mộng!

Nghĩ tới đây, Diêu Chân bật khóc, sinh tử một hồi, như mộng như ảo, nhưng hết thảy đã đều không quan trọng. Quan trọng là, cô rốt cục hiểu một đạo lý, trong trời đất này, bản thân cô không phải nhân vật chính, cô có thể sẽ chết! Nhất là khi đối mặt với thiên nhiên, cô căn bản không phải công chúa, chỉ là một con kiến lúc nào cũng có thể chết đi! Chính vì vậy, so với việc đi tìm kích thích mà đem sinh mạng đẩy vào chỗ nguy, còn không bằng đi làm những việc có ý nghĩa hơn...

- Mộng không phải mộng, thật không phải thật, như mộng như ảo, như ảo như thực, A Di Đà Phật...

Phương Chính từ xa nhìn theo Diêu Chân, thấp giọng nói. Đây là lần đầu hắn đem mộng cảnh đưa vào trong lòng của đối phương, tạo ra một con đường sáng cho đối phương trở về. Đương nhiên, con đường này không phải là của Phương Chính cho Diêu Chân, mà là con đường trong ký ức khi tới của Diêu Chân, chẳng qua Phương Chính chỉ cho đối phương một ám chỉ, ám chỉ con đường chính xác mà thôi.

Còn việc ấm áp, Hồng Hài nhi vẩy tay một cái là có thể giải quyết...

Hồng Hài nhi nói:

- Chúc mừng sư phụ, thần thông lại có đột phá, sau này có thể lừa đời lấy tiếng rồi.

Cốc! Phương Chính đưa tay cốc cho Hồng Hài nhi một cái, sau đó niệm:

- Khiêm tốn! Khiêm tốn!

Hồng Hài nhi im lặng, khiêm tốn? Sư phụ ngài còn biết khiêm tốn? Khiêm tốn mà còn cần phủ thêm một tầng thần quang? Còn làm ra một con đường sáng? Thực sự không biết xấu hổ a, có điều, lời này Hồng Hài nhi không dám nói, chỉ có thể lén lén nói trong lòng!

Phương Chính cũng mặc kệ, lại để Hồng Hài nhi tìm những người còn lại...

Cùng lúc đó, cách Thiên Trụ phong không xa.

- Đây là Thiên Trụ phong?

Kính Mắt ngửa đầu nhìn ngọn núi như cây cột, xuyên tới thẳng mây đen, có chút hưng phấn nói.

- Chúng ta làm được rồi.

Tầm Tử cười.

Hòa thượng chẹp chẹp miệng:

- Tôi cảm thấy, chúng ta vẫn nên tính xem qua đêm nay thế nào đi, thời tiết càng lúc càng lạnh rồi...

Ngụy Nhã Cầm cũng nói:

- Đúng vậy, Tầm Tử, giờ phải làm sao?

Tầm Tử đang muốn nói, sắc mặt đột nhiên biến đổi!

- Tầm Tử, nhìn cái gì vậy?

Kính mắt vừa hỏi, vừa thuận theo ánh mắt Tầm Tử nhìn qua, sau đó sắc mặt cũng cứng lại.

Hòa thượng cùng Ngụy Nhã Cầm thấy biểu lộ của hai người, cũng tò mò nhìn sang, sau đó cùng dựng tóc gáy!

Chỉ thấy từ xa, từng điểm sáng xanh lục lấp lóe, tựa như đom đóm, hai cái thành một đôi, sáng tối chập chờn. Chỉ có điều, ánh sáng của đom đom thì rất đẹp, còn ánh sáng này, lại khiến người phát lạnh, nhìn thôi cũng rợn cả tóc gáy!

- Đó là cái gì vậy?

Ngụy Nhã Cầm bản năng hỏi.

Hòa thượng nghe xong, một tay bịt miệng Ngụy Nhã Cầm, hạ giọng hoảng sợ nói:

- Yên lặng, đừng kích thích bọn nó!

- Bọn nó?

Ngụy Nhã Cầm sững sờ, chẳng lẽ không phải đom đóm? Sau đó Ngụy Nhã Cầm đột nhiên lấy lại tinh thần, trong cái thời tiết giá rét như này, lấy đâu ra đom đóm, đầu óc bản thân bị đông tới không hoạt động được rồi nữa sao? Vậy mà lại có cái suy nghĩ hoang đường kia chứ?

Điểm sáng lục càng lúc càng gần, thời gian dần trôi qua, Ngụy Nhã Cầm mượn tuyết trắng để phản xạ sắc trời, lờ mờ nhìn được quanh cái thứ đang phát sáng kia. Những điểm sáng kia không phải lơ lửng trong không khí, mà là bám trên một đoàn bóng đen! Cái bóng càng lúc càng tới gần, hai mắt Ngụy Nhã Cầm cũng phóng đại theo, cô rốt cục đã thấy rõ được cái bóng kia, rõ ràng là từng con sói hoang đang bước tới!

Những con sói hoang này đang cúi thấp đầu, chậm rãi đi trên tuyết, răng nanh đã lộ ra, phát ra từng tiếng gầm gừ nhẹ, hiển nhiên không phải cảnh cáo, mà là đang báo hiệu bữa ăn tới.

Ngụy Nhã Cầm nhìn về phía Tầm Tử, Tầm Tử cũng đã sớm bị dọa tới run lên, nói không ra lời.

Kính mắt ở bên cạnh, cũng không biết làm sao...

Đúng lúc này, hòa thượng hô to một tiếng:

- Chạy mau!

Cơ hồ cùng lúc, hòa thượng co cẳng chạy, Ngụy Nhã Cầm phản xạ có điều kiện cũng chạy theo.

Kính mắt thì bị dọa ngồi bệt xuống tuyết, thất kinh muốn đứng lên, kết quả là mặt đất quá trơn, liên tiếp mấy lần thử nhưng đều không thể đứng dậy, chỉ có thể lăn về phía trước.

Tầm Tử lấy lại tinh thần, chạy tới kéo Kính mắt một cái, hai người nhanh chân phi nước đại.

Hôm nay vừa hay là ngày đầu tuyết rơi xuống, tầng tuyết bên dưới tan xong lại hóa thành băng, tuyết phía trên cũng chưa đông cứng lại. Thậm chí bởi là tuyết đợt đầu, dẫn tới tuyết này còn sền sệt, chân đạp lên có thể tạo thành một dấu chân thật to, dẫn tới mỗi bước chạy đều như lội bùn, đi chậm thì còn không sao, nhưng bước nhanh một chút, liền có thể đạp lên mặt băng trơn trượt!

-------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay