Chương 786: Cuồng Phong Đại Hỏa
Thế là ba người cắn răng, quyết định ra khỏi lều vải, kết quả vừa mở khóa kéo cửa lều, lập tức liền cảm nhận được một luồng gió lạnh tạt thẳng vào mặt, nhất là bông tuyết đập lên mặt tựa như có người cầm cả nắm tuyết ném tới, Hà Hải Giang đi phía trước kém chút ngã nhào, cũng may phía sau còn có người đỡ lại...
Đợi tới khi ba người ra ngoài, cảm nhận đầu tiên chỉ cảm thấy trên trời dưới đất đều là gió, không khí lạnh thấu xương như muốn xuyên qua áo lông của bọn họ, nhiệt lượng trong cơ thể điên cuồng tán ra!
- Nhanh... nhanh đốt lửa!
Hà Hải Giang hô to.
Hai người Diêu Chân nhanh tay lấy túi đã sớm sắp xếp, đồ hữu dụng không thể đốt đã để lại trong lều, còn lại toàn bộ ném ra.
Hà Hải Giang nhanh chóng vét tuyết đi, đào một cái hố, vứt đống quần áo vào trong, sau đó lấy bật lửa châm lửa. Quần áo đều là chất dễ cháy, hơi đốt một chút, mượn thêm sức gió liền cháy bùng lên. Lửa vừa hiện, ba người liền cảm nhận được không khí ấm áp, bọn họ phát hiện, hóa ra thứ ấm áp đơn giản nhất trước kia, lại có thể khiến người cảm động như vậy.
Có điều, cảm động một hồi, Diêu Chân đã nhanh chóng hét rầm lên:
- Nhanh, nhanh thêm củi, áo sắp cháy hết rồi!
Đống quần áo này dễ cháy, nhưng cháy cũng nhanh! Gió lớn thổi tới, một ít quần áo nhẹ đã bị thổi bay, hoa lửa bay đầy trời, hóa thành một mạnh hỗn loạn!
Hà Hải Giang vừa che cho đống lửa, lại vừa phải thêm củi, bận bịu không để ý cạnh tượng xung quanh.
Thành Mộc Khiết thì bụm mặt, một đốm lửa bay lên đập vào chán cô, nóng khiến nước mắt chảy rầm rầm.
Diêu Chân đang muốn hỗ trợ, đã đột nhiên cảm thấy ảnh lửa phía sau bừng lên, vừa quay đầu lại, đã thấy một mảnh vụn quần áo đang cháy đập vào lều, gió lớn thổi thế là lều vải cháy rồi!
- Lều vải, lều vải cháy!
Diêu Chân hô to.
Hà Hải Giang quay đầu nhìn lại, gấp hét:
- Hô cái rắm, mau dập lửa!
Diêu Chân ngẩn người, dập lửa, dập thế nào? Đầu óc nóng lên, liền cầm tuyết ném tới, thế nhưng không dám áp quá gần, tuyết ném tới nửa đường đã bị gió thổi tan, lửa cháy căn bản không chịu ảnh hưởng, lửa càng lúc càng lan rộng, chớp mắt, cả lều đã cháy!
Đến lúc này, Diêu Chân ngoại trừ khóc, đã không thể làm gì thêm được nữa.
Thành Mộc Khiết nhìn cảnh trước mắt, dù ấm áp rồi, nhưng cũng bị hù không nhẹ...
Trên trời, Phương Chính cũng giật nảy mình, đám gia hỏa này muốn tìm chết sao? Mặc dù giờ là mùa đông có tuyết, nhưng tuyết không giống mưa, mưa thì mọi thứ đều ẩm ướt, mưa to thì lửa sẽ khó cháy. Còn tuyết thì khác, tuyết rơi thì mọi thứ đều hanh khô, cây cối cũng khô ráo. Một khi có lửa, lập tức có thể kéo tới một hồi đại hỏa đốt rừng, lúc đó tổn thất sẽ càng thêm lớn1
Phương Chính lập tức nói:
- Tịnh Tâm, tranh thủ khống chế thế lửa! Đừng để lửa lan ra,
Hồng Hài nhi vội ứng thanh, lửa lập tức bị áp chế xuống, có điều Hồng Hài nhi cũng tức giận, cho nên con gấu nhỏ này dù áp chế lửa, nhưng cũng tiện thể đốt sạch đồ của ba người Diêu Chân. Hơn nữa thế lửa trên lều cũng cháy mạnh hơn, chỉ mấy phút sau, lửa cháy hừng hừng đã dần tắt...
Lúc này, ba người mới hồi phục tinh thần, tranh thủ tìm gỗ bỏ thêm vào, thế nhưng lửa vừa cháy lớn, tuyết xung quanh cũng bị hòa ta, lại thêm Hồng Hài nhi đang giở trò, sao có thể đốt thêm được?
Mười phút sau, ba người chỉ có thể ôm tay run rẩy tại chỗ, mặc dù trên mặt đất còn có ánh hồng, còn chút nhiệt độ, nhưng gió vừa thồi qua, vẫn thấy lạnh như thường.
- Xong rồi, lửa tắt rồi, lều vải cũng mất rồi, chúng ta làm sao bây giờ?
Thành Mộc Khiết bật khóc.
Diêu Chân cũng gấp:
- Đều tại hai người, cứ nhất quyết đòi đốt đồ của tôi, nếu không đốt quần áo, chí ít chúng ta có thể mặc giữ ấm, giờ thì hay rồi, đốt tới không còn gì cả.
- Trách chúng tôi? Không phải làm như vậy, vừa rồi tất cả đã chết rét rồi.
Hà Hải Giang vốn có chút không biết làm gì, nhưng vừa bị Diêu Chân oán trách, lập tức như tìm được nơi trút giận, lập tức gào lên.
Diêu Chân bị Hà Hải Giang hét vào mặt, cũng tức giận, cả giận nói:
- Cậu còn hét? Thân là một thằng con trai, đến châm lửa mà cũng không biết, sinh tồn ở ngoài cũng mù tịt? Không hiểu cậu còn biết được cái gì?
- Diêu Chân, chị chớ quá đáng!
Thành Mộc Khiết thấy bạn trai bị mắng, lập tức ra mặt hỗ trợ.
Diêu Chân cười lạnh nói:
- Tôi quá đáng hay hai người quá đáng? Đồ là do cậu ta đốt, bây giờ còn không cho tôi nói hai câu sao?
- Được rồi, nếu cô giỏi như thế thì tự mình tìm lối ra đi! Mộc Khiết, chúng ta đi!
Nói xong, Hà Hải Giang kéo Thành Mộc Khiết đi, Thành Mộc Khiết thấy vậy cũng sững sờ, sau đó liền cười lạnh nhìn Diêu Chân một chút, đi theo Hà Hải Giang.
Hai người vừa đi, Diêu Chân lập tức ngây người, nơi này không phải thành phố quen thuộc của cô, hai người trước mắt cũng không phải người theo đuổi cô, người ta căn bản không nuông chiều tính đại tiểu thư của cô! Hai người Hà Hải Giang vừa đi, nhánh rừng tối thăm thẳm chỉ còn lại một mình Diêu Chân lẻ loi, lập tức sợ tới mặt cắt không còn giọt máu. Ngoại trừ phàn nàn, Diêu Chân thực sự không biết làm gì hết?
Đi theo Hà Hải Giang? Nếu bị phát hiện, nhất định sẽ bị chế giễu, như vậy quá mất mặt!
Diêu Chân nghĩ một hồi, hai người Hà Hải Giang đã đi xa, biến mất trong bóng đêm. Giữa không gian tối đen, muốn đi không được, mà muốn lui cũng không xong, cuối cùng chỉ có thể ngồi sụp xuống, hai tay ôm gối, nước mắt chảy dài, ngồi xổm bên một gốc đại thụ, nơi này có thể cản gió, nhưng vẫn khó mà chống lại thời tiết giá lạnh.
Diêu Chân co thành một cuộn, giờ khắc này cô đã hối hận, hối hận đi them đám Tầm Tử lên núi, hối hận mù quáng đi tìm nơi giải tỏa áp lực! Đây rõ không phải là giải tỏa áp lực, mà là giải tỏa sinh mệnh thì đúng hơn!
Diêu Chân nhớ lại những ngày trước đó, nhớ lại văn phòng ấm áp, nhớ cốc cà phê nóng hầm hập, nhớ lại những người bạn bị bỏ qua một bên, nhớ lại cuộc sống mà vẫn luôn hô hào chán ghét. Bây giờ nghĩ lại, những người kia, những việc kia mới là thứ tốt đẹp nhất cuộc sống... chứ tuyệt không phải băng thiên tuyết địa này!
Ban đầu, Diêu Chân còn thi thoảng mắng một hai tiếng, nhưng mười phút sau, số lần mắng đã giảm.
Hai mươi phút sau, Diêu Chân cơ bản không động được nữa.
Ba mươi phút sau, Diêu Chân hơi run một cái, sau đó không còn động tĩnh.
Giờ khắc này, Diêu Chân cũng không biết bản thân đang nghĩ gì, chẳng qua chỉ cảm thấy rất lạnh, rất cô đơn, rất muốn ngủ... nhưng bản thân Diêu Chân cũng hiểu, không thể ngủ, một khi ngủ rồi, vậy sẽ không còn tỉnh lại được nữa. Nhưng Diêu Chân sợ hãi phát hiện, bản thân đã không còn sức để động, toàn thân lạnh ngắt, lạnh như đông lại thành một đống. Toàn thân cứng ngắc, không có cảm giác... Diêu Chân như nghe được tiếng hô hấp của thần chết, cảm nhận được cái lạnh của Địa Ngục.
Ngay lúc Diêu Chân tuyệt vọng nhất, một tiếng bước chân sàn sạt từ xa truyền tới.
-----------
Phóng tác: xonevictory