Chương 785: Nghiệ
Nghe nói như thế, hòa thượng không nhịn được mà thấp giọng nói:
- Thật con mẹ nó tự coi mình là công chúa hoàng tử sao, còn máy bay trực thăng, chó nghiệp vụ... có thể có người tới đã là không tệ rồi.
Thanh âm này rất nhỏ, lại bị gió lớn át tới mức không nghe thấy được.
Nói một hồi, mọi người cơ bản xác định ba người Hà Hải Giang, Thành Mộc Khiết cùng Diêu Chân sẽ sống chết không chịu rời lều vải.
Hòa thượng có ý không thể cứ chờ chết như thế, tối thiểu cũng phải đốt được đuốc lên. Nhưng nhìn tới mấy người Hà Hải Giang, hắn lại tức giận, không kìm được lại nói muốn đi Thiên Trụ phong.
Tầm Tử cũng có ý này, nhưng hắn cũng hiểu, tâm mọi người đã tản, tụ lại một chỗ thì cũng chỉ cãi nhau không ngừng, hơn nữa tuyệt không thể giải quyết được vấn đề gì. Còn không bằng đánh cược một lần, nếu có thể chạm mặt đám Phan Tử, sau đó tìm được người cứu viện thì cũng không tệ. Kính mắt tự nhiên đuổi theo, Ngụy Nhã Cầm căn bản không tin năng lực của đám Hà Hải Giang, cũng đi theo Tầm Tử cùng hòa thượng.
Hà Hải Giang thấy mấy người biết sinh tồn dã ngoại đều đã đi, cũng có chút gấp, thế nhưng Thành Mộc Khiết thử ra khỏi lều mấy lần đều rụt về, sống chết không chịu ra ngoài. Hà Hải Giang chỉ có thể ở lại, Diêu Chân thấy hai người ở lại, tự nhủ: Bọn họ còn không sợ, mình sợ gì cơ chứ?
Trước khi đám Tầm Tử đi, có để lại một chút đồ châm lửa, đồng thời căn dặn, tuyệt đối không nên rời khỏi lều trại, chờ bọn họ trở về.
Thế là đội ngũ bảy người tách thành hai nhóm.
Trên trời, Phương Chính nhìn cảnh này mà khẽ lắc đầu. Những người này quá thiếu kinh nghiệm sinh tồn trong núi, đây không phải sườn núi nhỏ hay khu du lịch. Đây là rừng sâu núi thẳm, đi ở đây không chỉ phải đề phòng tuyết, vách núi hay hố to, mà còn phải đề phòng dã thú nữa!
- Tịnh Tâm, con xem máy bay có tới hay không?
Phương Chính nói.
Tịnh Tâm gật gật đầu, híp mắt nhìn về xa, mắt nó là thần mục, dù không bằng thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ có thể nghe nhìn xa cả ngàn vạn dặm, nhưng nhìn quanh mấy chục dặm thì không thành vấn đề. Rất nhanh liền lắc đầu:
- Sư phụ, không thấy máy bay trực thăng đâu cả.
Phương Chính sững sờ, không thấy máy bay trực thăng? Vậy máy bay kia bay đi đâu?
Đúng lúc này, Vương Hữu Quý gọi điện tới, Phương Chính lập tức bắt máy. Đối với người khác mà nói, nơi này không có sóng điện thoại, nhưng điện thoại của Phương Chính đã được khai quang, đã sớm không thể tính là điện thoại, cho nên không tồn tại vấn đề không có sóng.
- A Di Đà Phật, Vương thí chủ, sao rồi?
Phương Chính hỏi.
- Không có chuyện gì, trong núi lạnh quá nên tôi về nhà ôm chăn rồi. Điện thoại cho cậu để lảm nhảm thôi...
Vương Hữu Quý vừa nói chuyện, vừa có chút xụt xịt, hiển nhiên còn chưa hết lạnh. Ngẫm lại cũng đúng, chạy trong núi cả buổi, đoán chừng đã lạnh cứng tay rồi.
Một người quanh năm lên núi còn như vậy, còn đám người nằm điều hòa ấm áp trong thành phố kia thì sao? Phương Chính cúi đầu nhìn lại, trong lều truyền tới từng hồi tiếng thổi, nói một câu cũng mất cả nửa ngày, hiển nhiên đều lạnh cóng rồi. Có điều Phương Chính căn bản không có ý xuống giúp người, an an ổn ổn ngồi trên nói chuyện với Vương Hữu Quý.
Quả nhiên, không cần Phương Chính hỏi, mấy câu sau Vương Hữu Quý liền nói:
- Vốn cho là máy bay tới thì có thể tìm được mấy thằng nhãi kia. Thế nhưng trời tối, lại có bão tuyết, mắt không nhìn quá được 20 mét, máy bay trực thăng không nhìn được xuống dưới, còn bị gió thổi cho nghiêng nghiêng ngả ngả, cho nên chỉ có thể bay về.
- Người còn trong núi sao?
Phương Chính hỏi.
Vương Hữu Quý nói:
- Những thôn dân tự phát lên núi thì đều ra ngoài rồi, trong núi quá lạnh, không ai muốn vì mấy người như vậy mà mạo hiểm. Bây giờ chỉ còn đội cứu hộ của chính phủ thôi, bọn họ cũng đang mắng không ngừng đấy, nhưng mắng thì mắng, việc tìm kiếm vẫn chưa từng ngừng qua. Ai, tôi nghe bọn họ nói, đội tìm kiếm như vậy hàng năm đều có không ít người thiệt mạng a. Cậu nói xem, rốt cục đám nhãi con kia nghĩ cái gì cơ chư, sống thư thái thoải mái thì không muốn, nhất định phải tìm đường chết! Tìm đường chết thì cũng thôi đi, còn kéo người khác mạo hiểm theo...
Vương Hữu Quý oán trách một hồi, tới lúc lão thê gọi ăn cơm rồi mới cúp điện thoại.
Phương Chính thu điện thoại lại, nghĩ tới lời Vương Hữu Quý nói, lòng cũng bùi ngùi mãi không thôi, những người này có lẽ chỉ vì muốn vui vẻ nhất thời, mà tạo thành kết quả như vậy? Nghĩ tới những nhân viên cứu hộ đang mạo hiểm cả tính mạng dưới kia, Phương Chính khẽ nhói nhói trong lòng, suy nghĩ muốn giúp đỡ mấy tên gia hỏa này cũng nhạt xuống.
Con sóc ghé vào tầng mây, nhìn xuống nói:
- Sư phụ, chúng ta không giúp sao, nhìn như bọn họ sắp chết rét cả rồi ấy nha...
Phương Chính lắc đầu:
- Không vội, bọn họ đã thích tìm kiếm kích thích như vậy, chúng ta cũng nên ủng hộ một phen, để họ trải nghiệm cho đã đời.
Trong núi, bóng đêm càng lúc càng sâu, gió lớn hoàn toàn không có dấu hiệu yếu bớt, ngược lại càng lúc càng cuồn cuộn, cuốn theo tuyết lớn đập mạnh vào lều vải, lại thêm tiếng gió rít không ngừng, tạo thành cảnh tượng chẳng khác nào ác quỷ gõ cửa.
Thành Mộc Khiết, Diêu Chân trong lều vải đã sợ tới mặt cắt không còn giọt máu, bàn tay, cơ thể đổ đầy mồ hôi lạnh. Hơn nữa mồ hôi vừa toát ra, dưới nhiệt độ ngoài trời lại khiến cơ thể càng thêm lạnh...
- Hải Giang, anh nói xem... trên đời này có quỷ không a?
Thành Mộc Khiết run rẩy hỏi.
Hà Hải Giang lắc đầu, run rẩy nói:
- Không... không có, khẳng định không có.
Diêu Chân đã sớm co lại thành một nhúm, lại móc trong túi ra một cái găng tay, một tấm thảm cuộn lấy bản thân, run rẩy nói:
- Đã tới lúc nào rồi mà còn quỷ với không. Trong lúc này, vẫn nên nghĩ xem làm thế nào để châm lửa đi, còn như thế này nữa, tôi sợ chúng ta không sống được qua đêm nay đâu.
Thành Mộc Khiết nói:
- Không phải đám Tầm Tử đi tìm người rồi sao, hẳn là rất nhanh có thể quay lại, lúc đó là tốt rồi...
- Chỉ sợ lúc họ về thì chúng ta đã chết rét rồi.
Diêu Chân nói.
- Hải Giang, anh biết đốt lửa không?
Thành Mộc Khiết hỏi.
Hà Hải Giang nghe vậy, cắn răng:
- Biết, cái này có gì khó, nhưng chúng ta cần củi khô.
- Không thể tiếp tục vậy được nữa, phải tìm được củi, nếu không chúng ta sẽ chết thật đấy.
Diêu Chân nói.
- Đi, đi tìm củi.
Thành Mộc Khiết cũng nói.
- Tìm củi ở đâu? Trước đó chúng ta đã tìm rồi, căn bản không có củi! Tôi đang nghĩ, không phải chúng ta có rất nhiều đồ sao, bỏ ra một ít, là có thể sưởi ấm rồi.
Hà Hải Giang dù nói chúng ta, nhưng lại nhìn túi lớn của Diêu Chân!
Diêu Chân khẽ run lên, người này muốn đốt đồ đạc của cô sao?
- Diêu tỷ, đồ của chị nhiều nhất, đồ của chúng tôi chỉn có một chút như vậy. Như vậy đi, chúng ta không giấu đồ, lấy hết ra đốt đi... chỉ cần có lửa duy trì, lại thêm số củi ướt bên ngoài nữa, hẳn là có thể đốt hồi lâu.
Hà Hải Giang nói.
Diêu Chân nghĩ một hồi, đến nước này thì cũng thực không thể sót đống quần áo này được nữa, cắn răng liền đồng ý.
-----------
Phóng tác: xonevictory