Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 784

Chương 784: Không Đường Để Đi

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 784: Không Đường Để Đi

Hà Hải Giang bị hỏi như vậy, lập tức sững sờ tại chỗ, bản năng lấy điện thoại ra, kết quả không có một chút tín hiệu! Hà Hải Giang lập tức có chút hoảng loạn, có điều vẫn cố kìm lại:

- Không sao, nghe nói không có tín hiệu cũng có thể gọi 113!

Lời vừa nói ra, Ngụy Nhã Cầm triệt để tuyệt vọng, đầu óc đứa nhỏ này nghĩ như nào vậy? Không có tín hiệu còn gọi điện, điện thoại hack sao?

Quả nhiên, Hà Hải Giang ấn gọi mấy lần, đều không có tiếng trả lời, nhát mắt liền thất thần:

- Cái này... sao có thể? Không phải nói là không có tín hiệu cũng có thể gọi cảnh sát sao?

Ngụy Nhã Cầm bất đắc dĩ:

- Cậu không biết hay là giả không biết vậy? Điện thoại muốn gọi đi cần phải có mạng, bản thân điện thoại chỉ là truyền tín hiệu cùng với nhận tín hiệu, khi có mạng thì nó mới có thể hoạt động. Thẻ sim thì là chìa khóa để gọi. Việc cậu nói không có tín hiệu cũng có thể gọi là việc không có sim, không có sim thì mặc dù không có khóa, nhưng khi ấn số khẩn cấp thì mạng điện thoại vẫn sẽ nhận, chỉ cần gọi thì sẽ tự đội truyền tới nơi gần nhất. Nhưng hết thảy cần một tiền đề, đó là nhất định phải có mạng, có sóng! Không có sóng mà còn muốn gọi điện? Cậu cho rằng thứ trên tay cậu là thần khí sao?

Hà Hải Giang bị Ngụy Nhã Cầm nói cho đỏ bừng cả mặt... nhìn ánh mắt trào phúng từ bốn phía, lại chỉ cảm thấy bị Ngụy Nhã Cầm làm nhục, cả giận nói:

- Nếu chị biết thế thì thử nói xem, giờ chúng ta phải làm sao?

Thấy bạn trai bị giễu cợt, Thành Mộc Khiết cũng lập tức nói giúp vào:

- Nói thì hay lắm, có bản lĩnh thì chỉ cách giải quyết giúp mọi người đi? Chỉ nói không làm, tính gì là bản lãnh?

Ngụy Nhã Cầm nghe vậy lập tức chán nản, hai đứa nhỏ này rõ ràng là không nghe hiểu được rồi, lắc đầu không để ý.

Thấy Ngụy Nhã Cầm rời đi, Thành Mộc Khiết lập tức nói:

- Thôi đi, lúc nói người khác thì hay lắm, động tới bản thân thì không phải cũng không có cách nào sao? Hải Giang tốt xấu còn đưa ra được đề nghị.

Ngụy Nhã Cầm coi như không nghe thấy, cũng lười tốn nước bọt với hai người này.

Tầm Tử tranh thủ hòa giải:

- Được rồi, bớt tranh cãi một chút. Điện thoại không thể gọi được ra ngoài rồi, giờ chỉ còn ba hướng, thứ nhất là tiếp tục đi, tới Thiên Trụ phong tụ hợp với đám Phan Tử. Thứ hai là theo đường cũ trở về. Thứ ba là ở nguyên tại chỗ chờ cứu viện...

Kính Mắt cau mày nói:

- Nơi này đã cách Thiên Trụ phong không xa, theo bản đồ thì chỉ cần đi thêm ba bốn tiếng là sẽ tới. Còn nếu trở về sợ là phải mất một ngàn, hơn nữa trời tối, tốc độ không nhanh được, không có mười mấy tiếng thì đừng mơ ra ngoài được.

- Vậy chúng ta chờ cứu viện?

Diêu Chân bỗng mở miệng.

Cô ngồi trong lều vải, chưa hề có ý đi ra. Dưới cái nhìn của cô, lều vải là an toàn nhất, gió thổi không tới, tuyết rơi không chạm. Hoàn cảnh bên ngoài quá xấu, cô không muốn trải nghiệm nữa, hiện cô chỉ muốn về nhà, trở lại văn phòng uống một cốc trà nóng. Thầm quyết định, sau này tuyệt không tham gia mấy hoạt động này nữa!

- Chờ cứu viện?

Hòa thượng cười lạnh một tiếng:

- Thứ nhất, chúng ta không phát tín hiệu cầu cứu, ai biết chúng ta cần cứu trợ? Đừng quên là chúng ta lén lên núi, có ai biết chúng ta đi hay không còn là chuyện khác đây. Nếu ở tại chỗ, vậy chỉ có thể chờ đám Phan Tử không thấy chúng ta tới Thiên Trụ phong, lo lắng cho chúng ta thì gọi cứu viện thôi. Nếu không, cô có chết ở đây thì cũng không ai biết đâu.

- Vậy chúng ta đi tiếp?

Thành Mộc Khiết hỏi.

Hòa thượng lắc đầu nói:

- Mấy người đều là người mới, còn không hiểu Phan Tử. Nói thật, tôi đã hối hận vì đi cùng mấy người. Với hiểu biết của tôi về Phan Tử, dù người này thích chém gió, thích thám hiểm, nhưng tôi nhất định phải thừa nhận, hắn là người thám hiểm chuyên nghiệp. Câu cửa miệng của hắn là an toàn thứ nhất, vô luận đi đâu làm gì cũng sẽ chuẩn bị đầy đủ, bao quát cả việc gặp nguy hiểm thì cứu viện thế nào, hơn nữa hắn tuyệt sẽ không đi lén, dùng lời của hắn, như vậy chẳng khác nào đi tìm một chiếc quan tài, nằm vào chờ chết. Trước kia hắn nói vậy tôi còn xem thường, xem ra... mẹ nó, làm thám hiểm cần phải có một cái đầu cẩn thận thì mới có thể chơi vui, sống lâu! Còn đám người đi tới với tầm lòng dũng cảm như chúng ta, chỉ có thể gọi là ngu xuẩn!

Lúc này, hòa thượng thực hối hận rồi, há miệng liền mắng cả bản thân.

Tầm Tử nghe thế, cũng đỏ mặt lên, lần này là hắn dốc sức thúc đẩy mọi người, vốn cho là không đi khiêu chiến mấy cái hiểm địa kia thì nhiều lắm là chịu chút khổ là cũng không có gì. Kết quả lại không nghĩ tới, đưa bản thân tới hiểm địa như vậy.

Kính Mắt và Tầm Tử là bạn thân, nhìn thấy bạn thân bị nói cho không ngóc đầu lên được, không nhịn được nói:

- Được rồi, đứng oán trách nhau nữa, vẫn là nên nghĩ xem làm thế nào để thoát ra được đi.

- Dù sao tôi cũng không muốn đi nữa.

Diêu Chân kêu lên.

Thành Mộc Khiết nói theo:

- Tôi cũng không đi nữa, đi lên trước cũng không được, trở về thì quá xa, tôi sẽ ở lại đây, chờ đội cứu viện tới.

- Đâu ra mà có đội cứu viện, đội cứu viện tới làm gì?

Hòa thượng gần như tức muốn hộc mauý.

Thành Mộc Khiết đang muốn nói gì đó, Ngụy Nhã Cầm nói:

- Lúc chúng ta lên núi, không phải có gặp qua một đám nhỏ sao? Vậy cũng coi như có người chứng kiến?

Lời vừa nói ra, đám người vốn gần như tuyệt vọng, lập tức cảm thấy hy vọng.

Thành Mộc Khiết nói:

- Không sai, chỉ cần đám nhỏ kia nói lại, nhất định sẽ có người lên núi tìm chúng ta.

Hòa thượng chau mày, thực muốn nói mấy đứa nhỏ không đáng tin cậy. Lúc này Tầm Tử lại kéo hắn một cái, thấp giọng:

- Nên cho mọi người chút hy vọng, đừng có dập tắt hết, nếu không sẽ thành thực nguy hiểm đấy.

Lúc này hòa thượng mới gật đầu, không nói thêm nữa.

Thấy hòa thượng không nói, Diêu Chân, Thành Mộc Khiết, Hà Hải Giang đều tự cho là bản thân chiếm thượng phong, lập tức nói nhiều.

Hà Hải Giang nói:

- Tôi thấy cứu viện trên tivi đều có máy bay trực thăng, chỉ cần họ tới, nhất định có thể nhanh chóng tìm được tới đây. Tôi cảm thấy chúng ta không cần phải tự dọa bản thân. Hơn nữa, nơi này có cái gì đâu? Không phải chỉ là lạnh một chút, gió lớn một chút thôi sao? Chúng ta đốt mấy cây đốc, ấm áp rồi thì chờ một chút cũng có sao?

- Đúng đúng đúng, chúng ta còn có đồ ăn, ăn nhiều một chút có thể bổ sung nhiệt lượng.

Diêu Chân gật đầu, sau đó nhìn sang Ngụy Nhã Cầm:

- Nhã Cầm, tôi thấy cô bỏ không ít thứ trên đường, nếu có người tới tìm, nhất định có thể thuận theo dấu vết mà tìm tới chúng ta?

Ngụy Nhã Cầm khẽ gật đầu nói:

- Đúng là có đánh dấu, nhưng tuyết lớn như thế, sợ là mất dấu cả rồi.

- Không sao, bọn họ nhất định có chó.

Thành Mộc Khiết tùy tiện nói.

-------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay