Chương 783: Lửa Giậ
Bảy người vượt qua lưng núi, liền phát hiện tình huống bất ổn, đường vốn không dễ đi, nhưng tốt xấy cũng có đá lớn lồi ra chỉ đường, đi vững là có thể an tâm.
Nhưng tới mặt sau của núi liền không thấy đá lồi ra nữa, tuyết càng lúc càng nhiều, mặt đất bị tuyết bao phủ, bọn họ chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm một cước sâu một cước nông mà lục lọi tiến lên. Càng khiến mấy người lo âu không thôi chính là nơi này núi cao rừng sâu, thời gian trôi qua đã không thấy được điểm phân biệt lộ tuyết trên bản đồ nữa! Đi trong núi lớn thậm chí còn không phân biệt được đông tây nam bắc, hoàn toàn dựa vào la bàn mà gian nan bước lên.
Đồng thời, gió dù đã nhỏ hơn, nhưng nhiệt độ không khí lại càng lúc càng thấp, hơi thở ra ngoài tựa nuhư ngưng kết trong không khí...
Càng đi, Ngụy Nhã Cầm càng thêm lo lắng.
Có điều đám Tầm Tử vẫn bước lên, không hề có ý lui lại, dùng lời Tầm Tử: Càng khó mới càng có cảm giác khiêu chiến, chúng ta đã khó, đám Phan Tử lại càng khó hơn!
Đối với việc này, Ngụy Nhã Cầm cũng chỉ có thể lắc đầu, hiện cô còn đang hoài nghi xem đám Phan Tử có lên núi hay không đây. Nhìn điện thoại đã hoàn toàn không có tín hiệu, lúc này muốn tách ra là việc không thể nào, chỉ có thể tiếp tục đi theo đám sinh viên còn đang hưng phấn này. Có điều Ngụy Nhã Cầm cũng để ý, vừa đi vừa đánh dấu, hoặc bẻ cành gì đó. Đây là một kỹ xảo sinh tồn mà cô học được trước khi tới. Đầu tiên là có thể chỉ đường về, thứ hai là một khi có vấn đề thì cũng tiện cho nhân viên cứu hộ tới tìm.
Cùng lúc đó, trên bầu trời xuất hiện một đám mây đen, không quá thu hút, cũng không có người chú ý.
Có điều, trong đám mây này lại có một tên hòa thượng, một tiểu hòa thượng, còn có một con sói, một con sóc và một con khỉ.
- Sư phụ, đám gia hỏa này hẳn là người cần tìm đi?
Hồng Hài nhi chỉ xuống dưới nói.
Phương Chính khẽ gật đầu:
- Hẳn là vậy, quả nhiên khác lời Vương thí chủ nói. Bọn họ có bảy người, xem ra còn chưa gặp vấn đề gì lớn.
- Sư phụ, cần tới cứu người luôn sao?
Hồng Hài nhi hỏi.
Phương Chính nghĩ nghĩ, lắc đầu nói:
- Tạm thời không cần, một số người nhất định phải chịu khổ thì mới có thể khôn ngoan nhìn xa trông rộng, nếu lập tức để người tới đưa họ ra, đoán chừng họ còn chưa biết tình thế nguy hiểm thế nào, thậm chí không những không cảm ơn, mà còn sinh tâm oán trách. Sau này sẽ còn tái phạm những chuyện ngu xuẩn như thế... bọn họ đã muốn mạo hiểm, vậy để bọn họ thể nghiệm cảm giác tử vong đi. Huống hồ, chúng ta đi tìm đội cứu viện thì người ta cũng chưa chắc đã tin. Coi như tin, người ta hỏi tại sao chúng ta tìm được, lúc đó giải thích cũng phiền.
Hồng Hài nhi nghe vậy, nhếch miệng cười nói:
- Vậy... chúng ta cần làm gì?
Phương Chính lắc đầu nói:
- Cái gì cũng không cần, ông trời sẽ tự để họ biết cái gì là kỹ ức khó quên.
Chạng vạng tối, đám người không biết đã đi bao xa, mắt thấy trời đã sắp tối, cũng không dám đi loạn nữa, nguyên nhân quan trọng nhất là gió đã nổi, không phải gió bình thường, mà là từng đợt cuồng phong! Cuồng phong rít gào, tựa như xé nát được cả đại thụ, từng mảnh bông tuyết quất vào mặt như dao cắt!
Mấy người cũng không chịu nổi nữa, dọa cho không dám đi loạn, vốn muốn tìm chỗ chắn gió trốn gió, nhưng tìm nửa ngày cũng không được địa phương hợp lý. Trời đã càng lúc càng tối, bất đắc dĩ chỉ có thể tìm mấy gốc cây lớn để lâm thời hạ trại.
Hòa thượng tương đối có kinh nghiệm sinh tồn ở ngoài, giúp dựng lều mắc võng, kết quả gió quá lớn, không thể dựng nổi lều, lều vải như túi hóng gió, khí lạnh thổi loạn vào trong. Đám sinh viên đại học vốn cho là đã có kinh nghiệm dã ngoại, tới lúc này mới biết, khi đối mặt với hoàn cảnh thiên nhiên ác liệt, sức bọn hắn thực không đáng chú ý! Một đám người tốn sức một hồi, mới miễn cưỡng dựng lều vải.
Nhưng chỉ có lều vải thôi còn chưa đủ, gió lớn rít gào, nháy mắt cuốn nhiệt độ đi, bảy người lạnh tới phát run.
Hòa thượng muốn châm lửa, kết quả lại phẫn nộ phát hiện, củi do Hà Hải Giang cùng Thành Mộc Khiết tìm về căn bản còn chưa khô, thứ này sao có thể dùng được? Rơi vào đường cùng, chỉ có thể tiết kiệm một chút, trước đốt một phần, sưởi ấm rồi tính tiếp. Thế nhưng lửa vừa đốt lên, gió cùng tuyết thổi một cái, ánh lửa liền sáng tối chập chờn, hòa thượng tranh thủ gọi người tới chắn gió, ngoại trừ Tầm Tử, Kính Mắt cùng Ngụy Nhã Cầm tới hỗ trợ, những người khác trốn ở trong lều vải sống chết cũng không chịu ra!
Hòa thượng thấy vậy, vốn đã kìm sự tức giận, lúc này không nhịn nổi nữa:
- Mẹ nó! Bọn mày còn không qua đây hỗ trợ, nơi này không phải trong thành phố, trời tối sẽ còn càng lạnh hơn, không đốt được lửa thì tất cả chờ lạnh chết đi!
Thành Mộc Khiết kêu lên:
- Mấy người nhiều người như vậy thì làm đi, chúng tôi đều là nữ, không biết làm.
- Không biết? Cô con mẹ nó chỉ cần đứng đây là được, hiểu không?
Kính Mắt cũng gấp.
Hà Hải Giang nghe người ta mắng bạn gái mình, lập tức không thèm làm nữa, cả giận nói:
- Kính Mắt, mày mắng ai đấy?
Mắt thấy nội bộ mâu thuẫn, Tầm Tử tranh thủ hô:
- Đừng ồn ào, tranh thủ chắn gió đi, lửa tắt thì nguy đấy!
Kết quả vừa hô một tiếng, đã thấy tiếng rầm rầm trên đầu truyền xuống, đám người bản năng ngẩng đầu, liền thấy tuyết đã đọng trên tán cây thành một lớp thật dày. Tầm Tử vừa hô lên, chấn động tầng tuyết, tuyết trên cây ầm ầm muốn rơi xuống!
- Bảo vệ đống lửa!
Hòa thượng hô to, nhưng người khác căn bản không kịp phản ứng, cũng không ý thức được chuyện tiếp theo sẽ là gì.
Sau một khắc, từng tảng tuyết lớn rơi xuống, phốc phốc vài cái, lửa vừa đốt lên liền bị dập tắt.
Nhìn lửa tắt, sức mắng của hòa thượng cũng mất, tranh thủ hất tuyết, đào củi khô, thử lần nữa đốt lại, thế nhưng vừa rồi khi tuyết rơi, một mảnh tuyết đã tan thành nước thấm vào củi, củi đã ẩm rồi, đốt thế nào cũng không cháy!
- Mẹ nó!
Hòa thượng tức giận ném thanh gỗ ra ngoài, sau đó phẫn nộ nhìn chằm chằm Thành Mộc Khiết:
- Lửa mất rồi, đều con mẹ nó chờ chết đi!
Nói xong, hòa thượng cũng mặc kệ.
Nhìn thấy người lớn tuổi nhất là hòa thượng cũng mặc kệ, những người khác lập tức càng hoảng hốt, Tầm Tử vội nói:
- Hòa thượng, anh đừng nong, chúng ta hiện tại không thể mâu thuẫn, đoàn kết mới qua được đêm nay.
- Đoàn kết? Mẹ nó, ai nấy đều co vòi trốn trong lều vải, đoàn kết kiểu gì?
Kính Mắt cũng mắng.
Lúc này, Hà Hải Giang đi ra, cau mày nói:
- Tôi đi ra, được chưa? Bây giờ nghĩ các đi, nếu không chỉ có thể cầu viện.
Nhìn bộ dạng xem thường, nói năng nhẹ nhàng của Hà Hải Giang.
Ngụy Nhã Cầm sớm đã cảm thấy bất an, nhịn không được thở dài một tiếng:
- Cầu viện? Cậu lấy cái gì cầu viện?
-------------
Phóng tác: xonevictory