Chương 782: Leo Núi
Nhưng đã vào sâu trong núi rồi, ai dám rời đội ngũ mà một mình trở ra? Ngụy Nhã Cầm không dám. Nhìn điện thoại, phát hiện đã hoàn toàn mất sóng, điều hiện tại có thể làm đó chính là đi theo đám người này, miễn cho tụt lại phía sau gặp nguy hiểm không biết.
- Ngụy tỷ, chúng ta là người ngoài nghề, đi theo làm theo là được rồi.
Cách đó không xa, một đôi nam nữ mặc đồ đôi ngồi trên một tảng đá lớn nói. Hai người này, nam đeo balo lớn, nữ chỉ ôm một cái ấm nước, sách một túi nhỏ tượng trưng, nhìn qua cũng thấy không phải người thám hiểm chuyên nghiệp, mà rõ là khách du lịch thì đúng hơn. Đây là một đôi sinh viên, nam là Hà Hải Giang, nữ là Một Khiết. Hai người không cùng trường với Tầm Tử và Kính Mắt, nhưng nói chuyện trong nhóm thì lại khá hợp nhau.
Ngoại trừ hai người họ ra, còn có một nam trung niên khá thân thiện, người này để đầu trọc, tên hiệu là hòa thượng, nick name cũng là hòa thượng, tố chất thân thể rất tốt, cõng một cái balo lớn mà cứ như không, một đường nói chuyện vui vẻ, mặc dù không tranh vị trí dẫn đội với Tầm Tử, nhưng lời hắn nói thì mọi người đều nghe.
Người sau cùng là một cô gái, tên là Diêu Chân, tương tự như Ngụy Nhã Cầm, cả hai đều không phải sinh viên, mà là tinh anh xã hội đã ra ngoài công tác. Từ lời nói cử chỉ đều có thể thấy Diêu Chân là người có học thức, lời nói cử chỉ đều nói rất sâu... chỉ có điều từ khi nhìn thấy Diêu Chân đeo một cái túi siêu lớn trên lưng, Ngụy Nhã Cầm vẫn luôn cảm thấy người này không đáng tin cậy.
Quả nhiên, nghe Tầm Tử nói đi tiếp, Diêu Chân liền phản đối:
- Đội trưởng, không cần vội vậy chứ, nghỉ thêm chút nữa rồi đi? Chúng ta leo núi cả buổi sáng rồi, đến giờ cũng không được nghỉ ngơi, tôi mệt quá.
- Diêu tỷ, lúc lên núi tôi đã bảo chị bỏ những thứ vô dụng kia lại rồi, thế mà chị cứ không nghe cơ, giờ hối hận rồi sao?
Tầm Tử có chút khó chịu, lúc đầu cô gái này tới, hắn còn cảm thấy ngoại hình không tệ, nhưng lần này lại phát hiện, đây quả thực là vướng víu. Nhìn nể mặt Diêu Chân là con gái, cho nên cũng không tiện tức giận.
Diêu Chân nói:
- Đây là tài liệu sinh tồn dã ngoại mà tôi thu thập được, tôi tin rằng sẽ có lúc phải cần tới chúng.
- Diêu tỷ của tôi ơi, cô không biết những thứ kia đều chỉ để lừa người thôi sao. Bách khoa toàn thư sinh tồn dã ngoại chân chính, đang sống sờ sờ trước mặt chị đây. Chị thấy ai trèo đèo lội suối còn mang theo cả đồi trang điểm không?
Kính Mắt nói.
Khuôn mặt của Diêu Chân đỏ lên:
- Tôi... tôi cũng không nghĩ tới đường lại khó đi như vậy.
- Được rồi, không cần nói nữa. Kính Mắt, cậu xem giúp cô ấy, xem có đồ gì vô dụng thì ném bớt đi, nếu không thì khó mà đi được nữa.
Tầm Tử nói.
Kính Mắt gật đầu, kéo cổ áo lên lên che mũi cho ấm, sau đó chuẩn bị đi bỏ đồ.
Diêu Chân lập tức gấp:
- Từ từ, mọi người ở đây có nhiều người như vậy, mỗi người giúp tôi cầm một chút không phải là được sao?
- Đại tỷ, chúng ta tới đây là để khiêu chiến cực hạn, không phải là khách du lịch. Cô đã mang nhiều đồ như vậy đã ảnh hưởng nghiêm trọng tới tốc độ của mọi người rồi, còn muốn chúng tôi cầm thêm đồ cho cô? Tôi nói cho cô biết, trong núi khác với ở ngoài, nếu trời tối mà chúng ta còn chưa tìm được chỗ cắm trại, không cẩn thận là sẽ chết người đó.
Tầm Tử vừa nói, Diêu Chân liền giật nảy mình:
- Còn có thể chết người sao?
- Mỗi năm đều có người chết lạnh trong rừng, tuyệt không chỉ có một hai người đâu.
Lúc này Hòa Thượng nghiêm túc nói.
Lời vừa nói ra, Diêu Chân lập tức sợ thật, bất đắc dĩ đành chọn một số đồ trang điểm vô dụng vứt đi. Đám người không nhìn còn đỡ, trong này vậy mà còn có không ít quần áo đẹp, hiển nhiên Diêu Chân thực cho lần này là đi du lịch, còn chuẩn bị tìm chỗ thay quần áo chụp ảnh a!
Đám người thực sự câm lặng...
Xử lý xong việc của Diêu Chân, mọi người tiếp tục đi tiếp, con đường này vốn là đường bằng, đi tiếp là đá lộ thiên. Nếu là mùa hè thì đi không khó, chỉ cần cẩn thận chút là không sao. Nhưng giờ đã là đông, lại là trận tuyết đầu mùa, trên đá đã sớm kết một lớp băng, lại thêm một lớp tuyết, đừng nói là chân đi, cho dù là bò đi cũng thường xuyên trượt ngã. Đám người không thể không bám vào nhau cùng đi, nhưng lại không biết, bất tri bất giác đã phạm kiêng kỵ khi leo núi.
Cũng may, ông trời chiếu cố, một đường cũng không gặp gì nguy hiểm, thành công bò tới lưng một ngọn núi nhỏ, đừng trên nhìn núi rừng xung quanh, nhìn thiên địa thay y phục, ai nấy đều hưng phấn hét lớn, cười to, chụp ảnh, có thể nói là chơi quên trời đất.
Mãi tới khi ngồi xuống nghỉ ngơi, tất cả mới phát hiện, trong bất tri bất giác, tay chân đã lạnh cứng, tranh thủ đốt lửa, hưởng thụ ấm áp.
Lúc này, nam sinh Hà Hải Giang hỏi:
- Ai, mọi người nói xem đám Phan Tử đã lên núi chưa? Bọn họ có đi đường này không?
- Ha ha, mặc kệ bọn họ, dù sao chúng ta đi trước, lại còn đi đường tắt nữa. Con đường này chỉ có chúng ta biết, bọn họ dù có đi, cũng khẳng định ở sau chúng ta. Hơn nữa, không phải bọn họ nói chúng ta xanh và non lắm sao? Lần này chúng ta quyết lên Thiên Trụ phong trước họ, xem ai mới là con non và xanh lắm?
Kính Mắt hăng hái nói.
Đám người nghe xong cũng đều cảm thấy chờ đợi, tựa như một giây sau là đã có thể đăng đỉnh Thiên Trụ phong.
Ngụy Nhã Cầm nói:
- Tôi cảm thấy, có thể họ từ bỏ lên núi rồi. Dù sao tuyết rơi như thế...
- Không thể nào, Phan Tử tự xưng là nhà thám hiểm lâu năm, từng leo Everest. Nếu chỉ có chút nguy hiểm này đã từ bỏ, vậy chẳng khác nào nói tất cả những chuyện kể lúc trước đều là chém gió! Nếu như vậy, tôi nhất định bóc phốt hắn trên nhóm thám hiểm!
Tầm Tử nói.
Hòa Thượng cũng nói:
- Phan Tử trước nay đều tự cho bản thân là người có kinh nghiệm trong nhóm, mỗi lần đều chỉ điểm giang sơn. Nếu lần này chúng ta đi trước bọn họ, ha ha...
Cười một hồi, Hòa Thượng lại đổi giọng:
- Có điều chúng ta cần phải cẩn thận một chút, dù sao ra ngoài thám hiểm cũng khác ở nhà, nếu sơ suất sẽ có nguy hiểm thật đấy.
- Sợ cái gì? Không phải nhà nước còn có đội cứu viện sao? Những người kia dù sao cũng rảnh, lúc đó giúp chúng ta một tay thì có làm sao? Tiền lương của bọn họ vốn là từ tiền thuế của chúng ta mà ra.
Diêu Chân đột nhiên nói, trong lời nói ẩn hàm một giọng điệu hiển nhiên.
Có điều những người khác cũng cảm thấy Diêu Chân nói đúng, thế là tâm tư càng thêm thoải mái, ăn cơm bổ sung năng lượng, mấy người liền nhấc mông đi.
Ngụy Nhã Cầm hỏi:
- Không dập lửa sao?
- Cần gì dập, tuyết rơi nặng hạt như thế, chúng ta đi sẽ không có ai thêm củi nửa, một hồi sẽ tự tắt thôi. Đi nhanh thôi, mong là tới Thiên Trụ phong sớm một chút, thắng đám Phan Tử rồi lại nói sau.
Thành Mộc Khiết thúc dục, muốn kéo Ngụy Nhã Cầm theo. Ngụy Nhã Cầm thấy việc này không thể làm thế, bỏ tay Thành Mộc Khiết ra, chạy tới đá đống lửa hai cái, sau đó hất tuyết lên lấp củi đang cháy. Sau đó mới rời đi, chỉ có điều hành động này của cô lại đổi lấy mấy cái nhíu mày của người khác.
Rất hiển nhiên, Ngụy Nhã Cầm làm như vậy là đang hoài nghi kinh nghiệm thám hiểm của bọn hắn rồi, Tầm Tử cùng Kính Mắt đều có chút không thoải mái, thấp giọng nói gì đó, tiện thể tăng thêm một cái mũ không nghe lời.
---------
Phóng tác: xonevictory