Chương 781: Vô Tri Nên Không Sợ
Dưới tình huống bình thường, chỉ cần đội cứu viện dùng sức người cứu viện, còn dùng tới máy bay trực thăng, vậy là do nhân lực không đủ, cần máy bay chi viện, tình huống này thường là việc lớn!
Nghĩ tới đây, Phương Chính tranh thủ lấy điện thoại gọi cho Vương Hữu Quý, bên kia vừa bắt máy, Phương Chính đã lập tức nghe được tiếng huyên náo lộn xộn, tiếng gió thổi vù vù, xem ra Vương Hữu Quý đang ở ngoài, nếu không trong làng có kiến trúc che chắn, không thể có tiếng gió lớn như thế.
- Phương Chính trụ trì? Có chuyện gì vậy?
Vương Hữu Quý hô lớn, dưới cảnh ồn ảo, sợ người đối diện không nghe được nên bản năng hô lớn.
Phương Chính tranh thủ đưa điện thoại ra xa, trả lời:
- Thí chủ, dưới núi có việc gì vậy? Bần tăng nhìn thấy một cái máy bay cứu viện đi về phía Thông Thiên sơn mạch.
- A? Máy bay tới rồi sao? Tốt quá, tôi chờ mãi rồi!
Vương Hữu Quý kêu lên, sau đó giải thích:
- Có chuyện lớn rồi, còn nhớ đám người tới chơi tôi nói lúc sáng không? Con mẹ nó, đám người kia không phải là du khách bình thường, bọn họ là đội thám hiểm! Đa số trong đó vẫn tốt, nhưng có mấy tên trẻ trâu không tuân quy củ, không nói không rằng đã tự ý lên núi!
- Lên núi?
Phương Chính nhìn thoáng qua ngoài chùa, không có ai a.
Vương Hữu Quý giải thích:
- Không phải lên Nhất Chỉ sơn, tôi đã cho người chặn đường lên Nhất Chỉ sơn. Đám ngu xuẩn tinh trùng thượng não này xông vào Thông Thiên sơn mạch! Hơn nữa còn đi đường núi bị bỏ hoang của đám thợ săn trước kia! Đường kia gập ghềnh khó đi, chó còn không lên nổi, nhưng lại là con đường nhanh nhất để vào chỗ sâu trong Thông Thiên sơn mạch, đồng thời đi thẳng tới Thiên Trụ phong! Ta hoài nghi đám nhãi con này muốn tới Thiên Trụ phong. Những năm qua thi thoảng cũng có người lên, nhưng đều là đi khi có thời tiết thuận lợi, chuẩn bị đầy đủ rồi mới đi. Nào như đám nhãi con này, kích động một cái là đi rồi. Ai, cậu nói xem đám trẻ ngày nay nghĩ gì không biết nữa!
Phương Chính cũng biết con đường này, có điều cũng không quá quen thuộc, dù sao con đường kia cũng không cho trẻ nhỏ bước vào, thế là Phương Chính hỏi:
- Con đường kia rất nguy hiểm sao?
Vương Hữu Quý nói:
- Không phải là nguy hiểm, mà là rất nguy hiểm. Con đường đó đã bỏ hoang lâu ngày, cây cỏ rậm rạp, nếu trước kia còn có thợ săn thi thoảng đi thì còn miễn cưỡng đi được. Còn bây giờ đã sớm không còn người đi, đoán chừng đi sâu một chút là sẽ không còn thấy đường đi nữa. Hôm nay lại còn có tuyết lớn, gió cũng lớn, chó cũng không lần theo được... ai, tôi lâm thời lập đội tìm kiếm cứu nạn, nhưng không thể tìm thấy bọn họ. Chỉ có thể trông cậy vào đội tìm kiếm của công an quân đội thôi, mẹ nó, tuyết càng lúc càng nhiều rồi, mắt cũng không mở nổi nữa...
Phương Chính nghe rõ, biết có một đám người lén lên núi, hơn nữa còn mất liên lạc.
Phương Chính hỏi:
- Sao biết được bọn họ lén lên núi? Nhỡ đâu người ta rời đi rồi thì sao?
Vương Hữu Quý nói:
- Lúc đám người này lên núi thì bị đám trẻ con nhìn thấy, lúc đó bọn họ còn cho trẻ con kẹo, nhưng đám trẻ không dám ăn nên đưa cho người lớn. Hơn nữa, những người khác cũng biết bọn họ, bọn họ là đội thám hiểm. Có điều mục đích ban đầu đúng là tới xem phong cảnh Nhất Chỉ sơn, sau đó tìm cơ hội vào Thông Thiên sơn mạch thám hiểm, sau đó còn muốn đi qua các chỗ khác nữa. Mẹ nó, đám tinh trùng thượng não này mà cũng là đội thám hiểm sao? Đội thám hiểm nào mà không làm theo điều lệ chế độ, đảm bảo điều kiện mới dám hành động. Đám nhãi con này thì hay rồi, cái gì cũng không làm, trực tiếp lén lên núi! Còn may là đám nhỏ thấy được, mọi người phát hiện ra sớm, nếu không đám nhãi con này mà có chuyện gì ở trong rừng, như vậy đúng là chết uổng! Ai, tới giờ tôi cũng chưa biết có mấy người lên núi, bởi số lượng mà đám nhỏ nói lại khác với nhân số ban đầu tới đây! Bà nội nó chứ!
Vương Hữu Quý tức giận không nhẹ, không thèm mắng mẹ, trực tiếp mắng tới bà nội!
Phương Chính nói:
- Thí chủ đừng gấp, máy bay đã tới, hẳn là có thể nhanh chóng xác định vị trí của bọn họ.
- Ừm, cũng chỉ mong như vậy, chúng tôi cũng chỉ có thể ở ngoài giúp một chút thôi.
Vương Hữu Quý nói xong, lại nói thêm hai câu với Phương Chính, sau đó có việc gì đó cần làm nên tắt máy.
Phương Chính nhìn mặt trời đang xuống núi, trong núi khác bên ngoài, ban đêm tới nhiệt độ sẽ giảm mạnh. Nhất là bây giờ đang có trận tuyết đầu mùa, nhiệt lượng dưới đất còn chưa tán hết, đến ban đêm nhiệt khí sẽ bốc lên, tuyết trên đất sẽ lại hòa tan, ngưng băng, đồng thời không có mặt trời cung cấp nhiệt lượng, nhiệt độ chắc chắn sẽ hạ xuống!
Lúc nhỏ Phương Chính còn thi thoảng nghe tin có người chết cóng trên núi, trên đường... bây giờ điện thoại di động đã phổ cập, cho nên tình huống này đã không còn xuất hiện nhiều nữa. Nhưng trước mắt, vào sâu trong núi, sợ là sẽ càng nguy hiểm hơn.
Không thể chờ nổi, Phương Chính lập tức gọi Hồng Hài nhi, tranh thủ lên núi tìm người!
Dù Phương Chính không có máy bay, nhưng Hồng Hài nhi lại biết bay! Chỉ có điều, lần này Độc lang cũng la hét đòi theo, con sóc cùng con khỉ thấy vậy cũng động tâm.
Phương Chính nghĩ một hồi, dù sao mang theo Hồng Hài nhi cũng là mang, mang thêm đám Độc lang cũng là mang, dứt khoát cùng nhau đi!
Hồng Hài nhi vung tay lên, cả đám xuất phát.
...
Thời gian quay ngược lại lúc một rưỡi chiều, trong một đống loạn thạch sâu trong Thông Thiên sơn mạch.
- Tầm Tử, cậu xác định đường này đúng chứ? Sao tôi cảm thấy đường này không giống là để cho người đi vậy?
Một cô gái trong đội nắm chặt cổ áo, phòng gió lạnh lùa vào trong.
Người đi trước nhất là một thanh niên mặc áo lông màu cam, thanh niên đeo một cái ba lô du lịch lớn, chống gậy leo núi, một tay khác cầm bản đồi:
- Không sai được, đây chính là đường của thợ săn trong bản đồ, trước khi tới tôi đã nghiên cứu kỹ rồi, bản đồ này là mua được từ người có kinh nghiệm trong làng, chí ít những tiêu chí được đánh dấu trên này thì chúng ta đều đã gặp, hẳn là không sai được. Hơn nữa chúng ta tới đây thám hiểm, có không biết thì mới có kinh hỉ, như vậy mới kích thích!
- Nhã Cầm, tôi nghe nói cảnh đẹp chân chính đều ở nơi không người đặt chân tới. Cô nghĩ xem, nơi mọi người đã đi rồi, nếu đẹp thì chẳng phải đã thành cảnh khu du lịch rồi sao? Mà những nơi như thế, ít nhiều đều có dấu vết con người can thiệp vào, mất đi vẻ hài hòa của thiên nhiên. Lần này chúng ta tới đây để tìm cảnh đẹp, chịu chút khổ thì có là gì? Nhịn một chút là qua thôi.
Một thanh niên tóc quăn, đeo một cái kính râm chuyên dụng vỗ vỗ vai Ngụy Nhã Cầm nói. Biệt danh của hắn là Kính mắt, bởi cuộc đời hắn thích sưu tầm các loại kính mắt, cho nên biệt danh cũng là Kính mắt.
- Được rồi, nói không lại các cậu. Chỉ hy vọng cảnh sắc nơi này sẽ không để tôi thất vọng.
Ngụy Nhã Cầm có chút bất đắc dĩ nhìn Tầm Tử cùng Kính Mắt.
Đối với đội ngũ lâm thời này, Ngụy Nhã Cầm chỉ biết Tầm Tử cùng Kính Mắt có kinh nghiệm len núi, có điều cụ thể thế nào thì cũng không rõ. Hơn nữa nhìn bộ dạng này, ngoại trừ cô cùng một thanh niên đầu trọc ra, người còn lại đều là người trẻ tuổi, vừa vào trong núi lớn liền lộ rõ vẻ hưng phấn. Ban đầu Ngụy Nhã Cầm cũng hưng phấn, thấy gì mới cũng chụp ảnh, nhưng không biết vì sao, càng đi lại càng thấy bất an đối với cái cảm giác hưng phấn này.
--------------
Phóng tác: xonevictory