Chương 780: Sư Phụ, Nhìn! Máy Bay!
Trong lúc nói chuyện, Phương Chính đã bắt đầu rót xì dầu cùng dấm ra bát.
- Sư phụ, người nói có nhiều phối liệu như vậy, vì sao ở đây chỉ có xì dầu với dấm? Còn nữa, nhân bánh không có thịt a? Cắn ra đều là lá cải trắng...
Con sóc có chút thất lạc nói.
Phương Chính thản nhiên:
- Bởi chúng ta là người xuất gia, đại đa số gia vị đều thuộc về ngũ huân, chính là những thứ có tính kích thích mạnh. Thứ kia không thể ăn, cho nên đành chấp nhận vậy đi... còn nhân bánh, con còn muốn ăn thịt? Sao không lật trời luôn đi?
Mấy đệ tử ngẫm lại thấy cũng đúng, thôn dân đều biết là đồ cho hòa thượng ăn, sao có thể cho nhân thịt vào bánh, nghĩ tới đây, lập tức khẽ khổ, người xuất gia, khổ a!
Phương Chính vội ho một tiếng:
- Đã khổ như vậy, các con có thể chọn không ăn.
Tiếng vừa dứt, một hồi đinh đương loạn hưởng, đám gia hỏa lập tức ngồi xuống, cầm đũa cầm bát bắt đầu ăn!
Độc lang không có tay, chỉ có cái miệng, cho nên mình nó môt cái chậu, gia hỏa này chổng mông cắm đầu vào chậu, ăn quên cả trời đất, thanh âm bẹp bẹp làm mọi người muốn vỗ cho cái mông của nó một cái.
Con khỉ học dánh vẻ của Phương Chính, cho một chút xì dầu, bỏ thêm một chút dấm, dù sao cũng là động vật linh trưởng, tay chân linh xảo, khống chế đúng chỗ. Kẹp xủi cảo, để vào trong miệng, ăn tới hớn hở, thi thoảng lại thêm chút dấm, xì dầu.
Hồng Hài nhi cũng như thế, có điều con gấu con này chuyên môn xuất thủ với những miếng có hình thù đẹp, người dù nhỏ nhưng tay lại rất nhanh rất chuẩn, cơ hồ lần nào cũng có thể vươn lên trước, khiến cho con sóc mỗi lần tìm được mục tiêu, nhưng lại bị Hồng Hài nhi gắp mất phát điên. Cuối cùng sốt ruột, một móng ôm một đũa, hai tay cùng xuất phối hợp lại, cũng có thể kẹp một miếng sủi cảo, chỉ là không quá vững.
Hai cây đũa từ từ nhấc lên, tựa như hai cây thương kẹp lấy sủi cảo, cao cao giơ lên đỉnh đầu, sau đó hạ miệng buông đã, để sủi cảo theo đũa rơi xuống, mắt thấy miếng sủi cảo hình bông lúa sẽ rơi vào miệng, ánh mắt đã tản ra nụ cười hạnh phúc.
Tách...
Một đôi đũa đưa tới, kẹp lấy miếng sủi cảo đang rơi!
Một khắc này, con sóc phẫn nộ! Vừa quay đầu, liền nhìn thấy Hồng Hài nhi đang ăn ngon lành, con sóc oa oa khóc lớn:
- Sư phụ, tiểu sư đệ bắt nạt con, người có quản hay không?
Hồng Hài nhi khẽ đảo hai mắt:
- Huynh nhìn đệ làm gì? Người hạ thủ là Tịnh Chân sư huynh, không phải đệ.
Con sóc cũng sững sờ, nhìn về phía con khỉ, quả nhiên gia hỏa này đang gắp một miếng sủi cảo hình bông lúa, đang chấm chuẩn bị ăn.
Con sóc nức nở nhìn Phương Chính...
Phương Chính thấy vậy khẽ nhíu mày, gõ bàn một cái:
- Có phải các con rất khó hiểu, vì sao đêm qua vi sư lại tức giận không?
Lời vừa nói ra, đám Độc lang, con khỉ đều dừng lại, nhất là Độc lang, mặt còn đang dính đầy nhân sủi cảo cùng dầu ăn, ánh mắt có chút ngốc, có điều vẫn vô cùng nghiêm túc muốn biết vì sao.
Phương Chính thấy tất cả mọi người đều đã nhìn tới, lúc này mới chậm rãi nói:
- Vi sư đã từng nói, các con là sư huynh đệ, chúng ta là sư đồ, chúng ta là những người thân cận nhất, cũng là những người đoàn kết nhất. Nhưng hành vi của các con hôm qua lại khiến vi sư rất không vui, lừa gạt vi sư, nói giỡn các thứ thì được, nhưng hôm qua các con lại bán đứng lẫn nhau, vi sư không thích như vậy.
- Ây...
Độc lang nghe vậy, mặt mo đỏ ửng, có vẻ như Đại sư huynh nó là người dẫn đầu bán đồng đội.
Con sóc, con khỉ, Hồng Hài nhi cũng đỏ mặt theo, giờ khắc này cả bọn mới hiểu nguyên nhân khiến Phương Chính tức giận. Nghĩ tới việc hôm qua, đích xác là thấy quá đáng, cả đám cúi đầu:
- Sư phụ, con sai rồi!
Con khỉ nhìn miếng sủi cảo hình bông lúa trong bát, lại gắp lên, đưa cho con sóc.
Con sóc chắp hai tay:
- Sư đệ, đệ ăn đi, trong đĩa còn nữa.
Con khỉ cười... con sóc cũng cười... Phương Chính cũng cười.
Chỉ có điều không cười được đủ ba phút, đã nghe tiếng ai oán của con sóc vang lên:
- Mất rồi! Ô ô ô... nhiều sủi cảo như vậy mà không còn cái nào hình bông lúa, ô ô ô...
Đám Phương Chính nhìn bộ dạng cực khổ của con sóc kia, lại nghĩ tới cảnh lúc trước vỗ ngực hào phóng, lập tức cười nở hoa.
Nhìn đám đệ tử này, Phương Chính rất thỏa mãn, chí ít những đệ tử này dễ dạy hơn hắn năm xưa nhiều. Phương Chính có chút nghi hoặc, năm xưa Nhất Chỉ thiền sư phải có nghị lực lớn chừng nào mới có thể nuôi tai họa như hắn trưởng thành cơ chứ?!
Một bữa vui vẻ ăn xong, ăn uống no đủ, Phương Chính đi xem kinh thư. Hồng Hài nhi thu dọn bếp, con khỉ đi quét tuyết, Độc lang cùng con sóc thì cầm túi vải ra sau núi nhặt hạt thông, càn quét lần cuối trước mùa đông.
Tuyết lớn đầy trời, phủ lên trên lá Bồ Đề một tầng tuyết trắng thật dày, có điều càng kỳ tích, cây Bồ Đều này còn cứng rắng hơn đám cổ thụ bình thường, tích tuyết lớn dày như thế mà vẫn không hề bị đè gãy hay cong cành, nó vẫn vô cùng khỏe mạnh, ngẩng đầu ưỡn ngực đứng, tựa như một gốc đại thụ chống trời.
Thấy cảnh này, Phương Chính không nhịn được mà tán thưởng:
- Năm ngoái ngươi tìm đường chết, năm nay ngươi lại thành tinh!
Lắc đầu, Phương Chính tùy ý ngồi dưới gốc Bồ Đề, tựa trên thân cây, đọc kinh phật. Từ góc độ của Phương Chính hắn, vừa hay có thể nhìn qua cửa, nhìn thấy cầu nại hà đã phủ một lớp áo mùa đông, nhìn Thiên Long trì vẫn không hề kết băng, lại nhìn thấy gác chuông lầu canh. Ngồi tại đây, lại có cảm giác bát khai vân vụ, nhìn thấy thiên hạ, vô cùng thoải mái.
Phong cảnh như tranh, người cũng như vẽ, chùa không có khách hành hương lại trở lại với vẻ yên tĩnh trước kia, giữa thiên địa yên tĩnh lộ ra một tia vận vị đặc biệt, tăng nhân xưng là... thiền!
Một buổi sáng bình yên trôi qua, tới trưa, thiên địa đột nhiên vang lên tiếng ù ù oanh minh.
Đồng thời, tiếng con sóc kinh khiếu vang lên:
- Sư phụ, mau nhìn kìa! Máy bay! Là loại không có cánh!
Phương Chính bồn bực, máy bay không có cánh? Ngẩng đầu nhìn con sóc đứng trên cây chỉ lên, lại nhìn qua máy bay ở phương xa, rõ ràng là một chiếc máy bay trực thăng bay ra. Xa xa nhìn lại, trên máy bay có viết chữ gì đó, có điều máy bay trực tiếp bay qua trên không Nhất Chỉ thôn, bay thẳng hướng Thông Thiên sơn mạch.
- Sư phụ, trên máy bay viết chữ gì vậy?
Con sóc hỏi.
Phương Chính lắc đầu:
- Không nhìn rõ.
- Nhìn hai người kìa, vậy mà cũng không nhìn rõ được. Trên đó có hai chữ cứu viện, chỉ là không biết cứu viện cái gì....
Độc lang nói, từ khi cả đám khai khiếu, con khỉ bắt đầu học chữ, sau đó lại dạy Độc lang cùng con sóc nhận mặt chữ. Cũng không biết là đan được kỳ hiệu, hay nhờ Phật khí, tịnh thủy tôi thể... tóm lại đám tiểu tử này học rất nhanh, cơ bản đã không trở ngại việc đọc.
Phương Chính nghe xong, cứu viện? Cứ viện cái gì? Sau đó đột nhiên đứng dậy, máy bay trực thăng tới cứu viện, sợ là có chuyện lớn!
-------------
Phóng tác: xonevictory