Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 779

Chương 779: Kỳ Tích

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 779: Kỳ Tích

Nhìn bình xì dầu, con khỉ tò mò hỏi:

- Sư phụ, người cầm thứ này làm gì?

Phương Chính cười nói:

- Ăn sủi cảo chứ còn gì?!

- Ách, chẳng lẽ không phải là trực tiếp ăn? Con trực tiếp ăn, ăn ngon, chỉ là có chút nhạt...

Con sóc lau miệng đầy dầu, vui vẻ hỏi.

Phương Chính cười nói:

- Tịnh Khoan, người và động vật khác nhau, một trong số sự khác nhau đó chính là cách ăn. Động vật bụng đói ăn quàng, lấy ra liền ăn, mà người thì sẽ quan tâm tới việc ăn thế nào, ăn lúc nào, ăn cái gì...

- Sư phụ, con người không thấy phiền với thèm sao?

Con sóc hỏi.

Phương Chính lắc đầu:

- Có đôi khi, phiền phức là một loại tư tưởng, là một loại văn hóa, cũng là một loại truyền thừa. Tựa như bái phật, kỳ thực chỉ cần trong lòng kính phật, không có việc gì thì niệm kinh hay nói hai câu A Di Đà Phật là được, tâm tới phật cũng tới. Nhưng thế nhân hết lần này tới lần khác đều thích lên núi tìm chùa cổ, tắm rửa thay quần áo, thắp hương lễ phật, đưa tiền hương hỏa. Thậm chí có ngừi không ngại đi cả ngàn dặm, đi một bước quỳ một bước, biểu hiện sự thành kính trong lòng. Con có biết vì sao không?

- Ỷ vào bản thân tuổi thọ dài, ngốc!

Con sóc đường hoàng nói.

Phương Chính nghe xong liền dùng đũa gõ cho nó một cái, cười nói:

- Nói hươu nói vượn!

Sau đó nghiêm túc nói:

- Đây là tín ngưỡng, ở một góc độ nào đó thì đây đúng là hành vi rất ngu ngốc. Nhưng chính vì sự ngu ngốc này, lại biến tín niệm thành truyền thừa, những nghĩ thức này, bản thân chính là truyền thừa.

Phương Chính nói tới đây, nhìn thần sắc suy ngẫm của các đệ tử, lòng có chút hài lòng.

Đúng lúc này, con sóc ngẩng đầu lên, hỏi:

- Sư phụ, người nói rất nhiều, nghe cũng rất đúng, nhưng có quan hệ gì tới việc ăn sủi cảo cần chấm xì dầu?

Phương Chính mỉm cười, nghiêm nghị:

- Quan hệ rất lớn!

- Lớn như thế nào?

Các đệ tử tò mò hỏi theo.

Phương Chính nói:

- Bởi vì như thế... sẽ ngon hơn!

Đám Độc lang lập tức ngẩn người tại chỗ, lòng thầm chửi mẹ, mất công nói một hồi, cuối cùng chả liên quan! Ăn ngon mới là thứ mấu chốt.

Phương Chính thấy vậy, cười ha ha:

- Ăn ngon là chủ yếu, đương nhiên trong này cũng có đạo lý riêng, vì sủi cảo cho nhiều thịt thì sẽ dễ vỡ, dễ dính với nhau. Còn sủi cảo vỏ dày thì vị sẽ nhạt hơn, cho nên mới cần tới nước chấm.

- Sư phụ, trong đĩa có gì đó kỳ quái.

Lúc này, con sóc ăn miếng sủi cảo thứ nhất, khuôn mặt nhỏ cười đầy hạnh phúc, mắt nhỏ híp lại, chỉ vào vào thứ nhìn như bông lúa trong đĩa.

Phương Chính cười nói:

- Nó không phải thứ gì kỳ quái, kỳ thực cũng là sủi cảo thôi. Phương bắc không được như phương nam, phương bắc mùa đông lạnh giá, cho nên khi mùa đông tới làm sủi cảo, thường sẽ gặp một chút nan đề.

- Nan đề gì?

Hồng Hài nhi hỏi.

Phương Chính cười tủm tỉm nhìn Hồng Hài nhi:

- Đám gấu con!

Hồng Hài nhi:

- Ây... sư phụ, chúng ta có thể đừng công kích cá nhân được không?

Phương Chính cười ha ha:

- Vi sư không công kích cá nhân, đây là sự thật, mỗi nhà làm sủi cảo phải lên tới cả trăm cái ngàn cái, nhiều sủi cảo như vậy, đương nhiên phải huy động sức của cả nhà, từ nhào bột trộn nhân, đều là đại công trình, cho nên trông trẻ liền biến thành vấn đề. Không có người trông thì hỗn loạn ầm ĩ, còn không an toàn. Cho nên người lớn vì dỗ trẻ nhỏ mà phải nặn đủ các loại sủi cảo khác nhau, từ hình thỏ, hình chuột, hình hoa... cái gì cũng có. Những thứ đó cho đám trẻ nhỏ chơi, để bọn nhỏ nhìn mà đỡ nghịch. Như vậy mới có thể an tâm.

Tương tự, trẻ nhỏ khi ăn cũng không chịu yên lặng, đói bụng thì ăn mấy cái, sau đó lại nhảy nhót tưng bừng. Người lớn dùng những miếng sủi cảo đẹp mắt này để có thể hấp dẫn trẻ nhỏ ngồi lại bàn ăn, an tĩnh ăn cơm. Có điều, loại sủi cảo như này thì khó gói, cho nên một nồi cũng không nhiều, bọn nhỏ lại thích nữa. Cho nên người lớn chỉ cần nói: Nếu còn chạy nữa, những miếng sủi cảo này sẽ bị người khác ăn nha. Thế là cả đám đều ngoan ngoãn ngồi lại canh chừng...

- Ách, ăn cơm mà còn nhiều vấn đề như vậy, người lớn sống quá mệt mỏi rồi.

Hồng Hài nhi chẹp chẹp miệng nói.

Phương Chính liếc qua Hồng Hài nhi:

- Ồ? Vậy khi còn nhỏ con không ăn cơm, mẹ con xử lý thế nào?

Hồng Hài nhi nghĩ nghĩ:

- Đùa sao, khi còn bé sao con lại không ăn cơm?

Phương Chính liền gõ cái đầu nhỏ của nó:

- Nói thật, không được nói láo!

Hồng Hài nhi nghĩ tới kết cục hôm qua, lập tức liền trung thực, lệ rơi đầy mặt:

- Mỗi khi con không chịu ăn, lão Ngưu liền dùng pháp thuật, miệng con liền không tự khống chết được, lão Thiết thì trực tiếp nhét đồ ăn vào miệng, còn dùng đũa đẩy thẳng vào trong... ai...

Phương Chính, Độc lang, con sóc, con khỉ nghe xong cùng đưa qua một ánh mắt đồng tình...

Phương Chính vỗ vỗ vai Hồng Hài nhi:

- Đồ nhi ngoan, con còn sống quả đúng là kỳ tích!

- Sư phụ, người còn chưa nói hai cái bình kia để làm gì a.

Con khỉ khó chịu hỏi.

Phương Chính vỗ ót một cái, suýt nữa quên mất:

- Cái này, chính là đồ chấm. Bánh sủi cảo vốn không nặng vị, tùy theo địa phương mà người ta sẽ cho thêm tiêu, ớt, hành, tỏi... để điều hòa khẩu vị, khi dùng chung vào, con có thể cảm nhận được toàn bộ mùi thơm của sủi cảo như bị kích hoạt, mùi thơm vô cùng... chậc chậc...

-------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay