Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 778

Chương 778: Ma Quỷ Ám Ảnh

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 778: Ma Quỷ Ám Ảnh

Phương Chính đưa tay đón lấy, rõ ràng là một mảnh tuyết nhẹ như lông ngỗng!

Phương Chính ngửa đầu nhìn trời, cảm thán nói:

- Bắt đầu tới mùa đông rồi....

Tựa như đáp lại lời cảm thán của Phương Chính, bông tuyết rơi xuống càng lúc càng nhiều, mấy phút sau, gió bấc gào thét, tuyết lớn ngang ngược bay xuống!

Qua cái lạnh đầu của ngày lập đông, mặt đất đã đông lạnh, nhiệt độ đã gần như hạ xuống không, mà một trận tuyết lớn này, vừa bắt đầu đã hút đi chút nhiệt lượng sau cùng. Chỉ trong chớp mắt, mặt đất đã xuất hiện tuyết đọng... mười mất phút sau, bước lên đất đã có thể thấy từng dấu chân in lại.

- Tuyết lành báo được mùa...

Phương Chính cười nói.

Đúng lúc này, Phương Chính lại nhận được một cuộc gọi, lại là Vương Hữu Quý.

- Vương thí chủ, buổi sáng tốt lành.

Tâm tình không tệ, Phương Chính lập tức chào hỏi.

- Ai u, đừng tốt, không tốt gì.

Vương Hữu Quý mở miệng phàn nàn.

Phương Chính buồn bực hỏi:

- Có gì không tốt?

- Hôm qua cậu lên mạng sao? Còn gửi hai tấm ảnh nữa?

Vương Hữu Quý hỏi.

Phương Chính gật đầu:

- Đúng vậy, có chuyện gì vậy?

- Không vậy gì cả, lớn chuyện rồi! Lý Tuyết Anh gửi hình của cậu lên trang cá nhân của cô ta, vốn cũng không sao, thế nhưng lại còn thêm một cái cap đại khái là nằm mơ cũng muốn tới. Sau đó fan hâm mộ của cô ta liền bắt đầu điên cuồng, phát tán bốn phía... sau đó, có người tra được tên ngọn núi này.

Vương Hữu Quý nói.

Phương Chính nghe xong, thầm thấy rõ ràng đây là chuyện tốt a, Nhất Chỉ sơn nổi danh, người tới sẽ càng nhiều, Nhất Chỉ thôn cũng sẽ được hưởng lợi, sao nghe ngữ khí của Vương Hữu Quý liền thấy sự không vui vậy?

Vương Hữu Quý tiếp tục nói:

- Vốn là chuyện tốt, nhưng Chủ tịch huyện cũng phái người tới, nói là đang toàn lực giúp tuyên truyền, ủy ban còn quyết định bỏ tiền ra để quảng cáo cho Nhất Chỉ sơn, ngay cả đơn vị quảng cáo cũng đã bàn xong rồi.

- Sau đó thì sao?

Phương Chính hỏi.

Vương Hữu Quý nói:

- Mới sớm hôm nay, trời còn chưa sáng, tôi đã liên tiếp bắt điện thoại, căn cứ tính toàn, sợ là hôm nay sẽ có không ít người dậy tới tới xem biển mây, chính là tầng mây mù bao quanh đỉnh núi đó!

- Sau đó thì sao?

Phương Chính lại hỏi.

- Sau đó? Sau đó thì tuyết rơi, đường núi đã khó đi, tuyết rơi lại càng thêm phiền phức, tuyết rơi xuống đất hóa thành băng, trên băng phủ thêm một lớp tuyết, như vậy rất dễ trượt ngã, ai dám để du khách đi lên?! Nếu thực có chuyện không may, không nói tới việc phải bồi thường, ngay cả thanh danh cũng không giữ được. Ai, đang tốt đang đẹp, tại sao lại có tuyết cơ chứ?

Vương Hữu Quý phàn nàn nói.

Phương Chính nghe xong, im lặng nhìn trời, nghĩ tới lúc nãy còn lẩm bẩm tuyết lành báo được mùa, thầm cười khổ không thôi, đây là lần đầu tiên hắn bị ông trời vả mặt như thế, cảm giác này, vừa nóng vừa đau!

Sau đó Vương Hữu Quý lại nói một hồi, hai người thương lượng, ý Vương Hữu Quý là sẽ phong sơn, nếu không để xảy ra vấn đề thì hắn cũng không gánh nổi.

Nhưng ánh mắt Phương Chính lại khẽ sáng lên, ngửa đầu nhìn trời, lòng lại bật cười: Muốn vả mặt bần tăng? Xem bần tăng vả lại đây!

Thế là Phương Chính nói:

- Thí chủ, đừng lo lắng, lưu lượng người tới thế nào?

- Cũng không nhiều, dù sao hôm nay cũng không phải ngày nghỉ lễ, cũng không phải cuối tuần. Người ở gần thấy tuyết rơi cũng không tới nữa, nhưng còn có hơn hai mươi người tới từ Xuân thành, đường xá có chút xa, không cam tâm trở về. Cho nên... tôi cũng không dám thả người.

Vương Hữu Quý cảm thán nói.

Phương Chính cười nói:

- Không có việc gì, chút nữa bần tăng xuống đón bọn họ, cam đoan an toàn lên núi. Có điều lần này họ tới chậm rồi, trời đã sáng, biển mây sợ là không kiên trì được lâu, coi như đi lên thì khả năng cũng không thấy được gì. Thí chủ nói với họ tình huống, nếu họ còn khăng khăng muốn lên, bần tăng sẽ xuống đón.

Vương Hữu Quý nghĩ một hồi:

- Cậu xác định?

Phương Chính nói:

- Người tới là khách.

Nhưng lòng lại tính toán, đừng núi không dễ đi, lại còn trơn trượt, nếu nhưng người này lên núi, chẳng may có vấn đề... chậc chậc, vấn đề có thể thoát được Thiên nhãn của hắn sao? Đến lúc đó, lại có công đức tới cửa!

- Được, vậy tôi đi nói.

Vương Hữu Quý nói xong, tắt máy.

Phương Chính lại khẽ đắc ý bởi sự tài trí của bản thân...

"Tinh! Ngu ngốc, tốt nhất là ngươi nên bỏ cái suy nghĩ này đi. Nếu không chằng may có chuyện, ngươi chẳng những không thu được công đức, còn sẽ bị trừ công đức đấy." Hệ thống nhắc nhở.

Phương Chính sững sờ hỏi: "Vì sao?"

Hệ thống cười lạnh: "Tự ngươi nghĩ xem, hành vi này của ngươi có khác gì mấy tên mưu tiền hại mạng trên sông lần trước? Chỉ có điều ngươi không hại mạng mà thôi."

Phương Chính ngạc nhiên, nghĩ kỹ một hồi, lập tức đổ mồ hôi lạnh, hai tay chắp lại, mặc niệm:

- A Di Đà Phật, bị ma quỷ ám ảnh rồi.

Chính như Hệ thống nói, Phương Chính hắn biết rõ lên núi nguy hiểm, theo lý thì nên khuyên can mới đúng. Nhưng hắn lại vì công đức mà muốn để người ta lên núi, chờ xảy ra chuyện thì cứu người kiếm công đức. Mặc dù là cứu người, nhưng xuất phát điểm đã biến chất, hành động như vậy không phải là thiện, mà là ác! Làm ác, há có thể có công đức, không cho hắn một thân nghiệp lực đã là tốt rồi!

Đang lúc Phương Chính định gọi lại cho Vương Hữu Quý, Vương Hữu Quý đã gọi tới trước, nói những du khách khi tạm muốn dạo trong thôn, chưa có ý lên núi, nói Phương Chính không cần đi xuống.

Phương Chính tự nhiên thanh nhàn, đồng ý.

Trở lại hậu viện, Hồng Hài nhi đã nấu một nồi nước sôi, bọt nước ùng ục bốc lên.

Con sóc cùng Độc lang đã đặt một bó củi trong bếp, sau đó cùng chờ mong nhìn Phương Chính, con sóc bản năng sờ bụng, ra hiệu cho biết cái bụng đã đói tới xẹp.

Phương Chính gõ gõ cái đầu nhỏ của nó, lúc này mới lấy bánh sủi cảo từ trong thùng gạo ra, bỏ vào trong nồi nước. Sủi cảo vừa vào nồi, lạnh nóng giao thế, một cỗ hơi nước bay lên, mặt nước vốn trắng trong đột nhiên xuất hiện một lớp dầu vàng kim, nhìn thôi cũng khiến đám tiểu tử kia nước bọt đầm đìa.

Đừng nói bọn nó, ngay cả Phương Chính cũng âm thầm nuốt nước bọt...

Bởi cái gọi là, đói bụng thì cái gì cũng ngon, huống chi đây còn là đồ ngon nữa?

Sủi cảo chín nổi lên, Phương Chính liền vớt ra đĩa, con sóc ở một bên đã sớm không dằn nổi mà cầm tới, kết quả nóng tới đỏ bừng, đứng tại chỗ nhảy loạn, nhưng lại không nỡ ném sủi cảo đi. Thế là sủi cảo lăn qua tay trái lại lăn qua tay phải, ném tới ném đi, không quên lấy cái miệng nhỏ để thổi thổi, phối hợp với thân thể mập nhỏ kia, muốn bao nhiêu hài thí có bấy nhiêu hài...

Đám Độc lang dù cũng có lòng muốn thử, nhưng cuối cùng cũng không phải kẻ đáng yêu như con sóc, xảy ra chuyện có thể dựa vào sự đáng yên mà né qua, thế là đành cắn răng chịu đựng, nhìn...

Chờ Phương Chính xử lý xong hai đĩa sủi cảo lớn, bưng lên bàn, Phương Chính lại lấy xì dầu để lên.

-------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay