Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 777

Chương 777: Trụ Trì Tức Giậ

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 777: Trụ Trì Tức Giậ

Nói xong, Phương Chính xoay người rời đi...

- Không phải chứ, ba ngày không ăn cơm?

Đám tiểu gia hỏa liền như ong vỡ tổ, ngươi nhìn ra, ta nhìn ngươi, ai nấy gấp như kiến bò trên chảo nóng, muốn giết sói, giết khỉ, giết sóc, lại giết thêm một đại yêu sao?!

Con khỉ không nhịn được hỏi:

- Sư phụ, người xác định đây là Tích Cốc mà không phải là hàng yêu phục ma sao?

Phương Chính quay đầu khẽ mỉm cười:

- Yêu ma? Cũng đúng, gần đây chùa chúng ta có thêm nhiều ma nói láo, yêu tham ăn, chúng thừa dịp làm bọn hắn chết đói nha!

Lời vừa nói ra, đám gia hỏa liền hiểu, bị tặc ngốc phát hiện rồi.

Con sóc nhảy xuống, thấp giọng:

- Sư huynh, sư đệ, chúng ta còn diễn nữa không?

- Diễn cái rắm, lộ rồi! Lại diễn nữa sẽ chết đói đó.

Hồng Hài nhi mắng một câu, sau đó oán giận nói:

- Mấy người các huynh để lộ sơ hở, ai...

- Sao lại trách bọn huynh được, huynh hóp bụng lại cũng rất mệt nha?

Con sóc ủy khuất nói.

- Được rồi, giờ không phải lúc nói chuyện này, huynh cảm thấy, chúng ta nên làm gì đó?

Con khỉ nói.

- Làm cái gì?

Con sóc hỏi.

- Xin lỗi!

Con khỉ nói.

- Xin lỗi? Tuyệt không thể nào!

Độc lang đột nhiên đứng lên, ngẩng đầu ưỡn ngực nói:

- Huynh là vĩ đại Lang vương, huynh có sự kiêu ngạo của loài sói, sao có thể đi xin lỗi? Tuyệt không thể được!

Sau đó liền không chút để ý, sải bước hướng thiền phòng của Phương Chính.

- Sư huynh đi đâu vậy?

Con sóc hỏi.

Con khỉ nói:

- Không phải là muốn đi lý luận với sư phụ chứ?

Hồng Hài nhi nói:

- Nếu Đại sư huynh dám nói chuyện với sư phụ quá một tiếng, đệ liền coi hắn là Đại sư huynh thực sự!

Tiếng vừa dứt, đã thấy Độc lang đột nhiên ghé vào trước cửa thiền phòng, kêu rên nói:

- Sư phụ, con sai rồi, con không nên nói láo... người cũng biết đấy, đầu óc con không linh hoạt lắm, không có nhiều tâm địa gian giảo như vậy. Việc này là do các sư đệ đầu têu, không quan hệ với con...

- Mẹ... nó!

Đám Hồng Hài nhi vốn còn đang chờ đợi, lập tức đồng thanh mắng một tiếng, bọn nó thực không nghĩ tới, con chó ngốc ngoại trừ biết trung thành ra lại đột nhiên có thể bán đồng đội như thế, lập tức lại bổ sung thêm một câu:

- Vô sỉ!

Sau đó liền đưa mắt nhìn nhau, mặc kệ chân dài hay chân ngắn, đều lập tức sải bước chạy tới quỳ dập đầu, trăm miệng một lời:

- Sư phụ, đây đều là mưu kế của Đại sư huynh, không có quan hệ với bọn con, Đại sư huynh không gật đầu, ai dám làm vậy chứ?

Sau đó tập thể chỉ Độc lang!

Độc lang vừa mới còn có chút đắc ý, tự cho là thông minh tuyệt đỉnh, nhát mắt liền ngẩn người, muốn chỉ sói thành chó sao?!

- Cơm tối nay của tất cả bị cắt!

Thanh âm Phương Chính từ trong thiền phòng truyền ra, thanh ẩn chứa vẻ nghiêm khắc. Đám Độc lang liền ỉu xìu tản đi, vừa đi vừa oán giận lẫn nhau.

- Đã sớm nói rồi, đừng có tính toán tự cho là thông minh, kỳ thực chỉ cần chúng ta mở miệng muốn ăn thêm, kiểu gì cũng sẽ có thêm đồ ăn.

Con sóc sờ sờ cái bụng, vốn là cần hóp vào cho xẹp, bây giờ đã xẹp thật rồi.

- Đã sớm nói rồi, tính toán mưu trí làm gì, các huynh đều không biết diễn, ai... khó trách mỗi lần nói láo đều cần đệ đi làm.

Hồng Hài nhi gật gù đắc ý nói, đối với các sư huynh mà thể hiện sự thất vọng cực độ.

Độc lang liếc qua nhìn hai tên gia hỏa:

- Huynh cảm thấy, lần này sư phụ không chỉ giận vì việc này.

Con khỉ nói:

- Sư phụ giận?

Độc lang gật đầu:

- Ừm, sư huynh ta có thể cảm giác được, bình thường sư phụ chỉ trêu đùa chúng ta một chút, nhưng lần này là giận thật, có phải chúng ta làm hơi quá rồi không?

- Chúng ta chỉ muốn ăn nhiều hơn một chút thôi mà, không tới mức thế chứ?

Con sóc nói.

Hồng Hài nhi gật đầu:

- Hẳn thế đi... sư phụ không nhỏ mọn nuhư thế, nhiều nhất cũng chỉ phạt chúng ta tại chô thôi. Lần này đóng cửa phụng phịu là ý gì?

Con khỉ buông tay, biểu thị không rõ.

Một đêm này, Phương Chính không mở cửa phòng, con khỉ lén tới hỏi, Phương Chính cũng không để ý. Hồng Hài nhi đưa tới một miếng măng, Phương Chính cũng không ăn...

Phương Chính không ăn, không khí cả chùa liền trở nên khẩn trương.

Độc lang cũg không ăn theo, con khỉ nghĩ một hồi cũng không ăn, Hồng Hài nhi suy nghĩ xem có nên ăn không, con sóc ôm hạt thông nhìn Độc lang, lại nhìn con khỉ, cuối cùng nhìn Hồng Hài nhi, mấy lần cầm hạt thông đưa lên miệng rồi lại bỏ xuống, về ổ đi ngủ, đồng thời thầm nói:

- Ngủ rồi sẽ không đóng bụng, ngày mai tỉnh dậy, hẳn là sư phụ sẽ không tức giận nữa.

Ngày thứ hai, trời còn chưa sáng, Phương Chính sờ sờ cái bụng, một đêm không ăn cơm, lại có chút đói tới hoảng.

Có điều Phương Chính cũng không hối hận, hành vi của mấy đệ tử hôm qua thực đúng là khiến hắn tức giận, còn về phần tại sao, Phương Chính không muốn nói, để mấy tiểu gia hỏa này tự mình nghĩ kỹ, nghĩ cho rõ.

Đẩy cửa phòng, Phương Chính liền ngẩn người.

Chỉ thấy từ trái qua phải, Độc lang, con sóc, con khỉ, Hồng Hài nhi xếp thành một hàng, hoặc ngồi xổm, hoặc đứng yên, hoặc nằm bệt, tội nghiệp chờ hắn ngoài cửa.

Phương Chính nhìn thoáng qua cái bung của con sóc, cái bụng chập trùng lên xuống, hiển nhiên không phải hóp bụng nữa, bụng cũng xẹp xuống không ít, xem ra đã chịu đói. Lại nhìn đám Độc lang, Phương Chính cũng có chút đau lòng, điều này không khỏi làm hắn nhớ tới Nhất Chỉ thiền sư, nhớ có lần hắn phạm sai lầm, Nhất Chỉ thiền sư lúc đó đã...

Nghĩ tới đây, Phương Chính bỗng bật cười.

Nhìn thấy Phương Chính cười, đám tiểu gia hỏa mới khẽ thở nhẹ một hơi, mây đen rốt cục tản, thiết triều buổi sớm không phí công!

Lúc này Phương Chính mới nói:

- Tịnh Tâm, con đi đun nước đi, sáng nay ăn sủi cảo.

Hồng Hài nhi nghe xong lập tức vui vẻ, kém chút nhảy dựng lên, lập tức ứng thanh rồi chạy vào bếp.

Đám Độc lang cũng khẩn trương nhìn Phương Chính, ai nấy đều có chút ít hưng phấn.

Phương Chính cười nói:

- Tịnh Pháp cùng Tịnh Khoan đi chuẩn bị thêm ít củi, Tịnh Chân cùng vi sư đi gõ chuông đánh trống.

Từng mệnh lệnh đưa ra, ba tên tiểu tử lần đầu tiên thi hành mà không chút nhây nào, ai nấy đều vui vẻ. Phương Chính nhìn mà cũng cảm thấy vui mừng.

Mở rộng cửa chùa, đi trên cầu Nại Hà, nhìn mây mù cuồn cuộn trên Thiên Long trì, trong mơ hồ có thể thấy Nhất Chỉ thiền sư từ trong ao mỉm cười gật đầu với hắn.

Phương Chính thấy vậy, cũng nở một nụ cười, thầm nói:

- Sư phụ từng nói, báo thù ngay tại chỗ, tức giận không qua đêm, tâm tình cũ không nên tồn tại tới ngày mới, như vậy mỗi ngày mới có thể đều vui vẻ. Đệ tử phạm sai làm, không thể bắt chắc không thả, trừng phạt, tức giận... mục đích là để đệ tự nhận ra được sai lầm của bản thân, biết sai mà sửa. Chỉ cần đạt được mục đích rồi, cần gì khăng khăng phạt tiếp? Mang tới sự ấm áp cùng vui vẻ sẽ càng khiến người tôn kinh hơn là kéo tới mây đen cùng khiến người ta đau khổ. Hiện tại, xem ra đúng là như thế...

Con khỉ gõ chuông, Phương Chính đánh trống, chỉ có điều mặt trời hôm nay còn chưa xuất hiện, mây đen áp đỉnh, gió bấc thổi dài, một mảng tuyết trắng từ trên trời rơi xuống.

-------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay