Chương 776: Mông Luậ
Phương Chính đi theo Vương Hữu Quý, đi tới phía đông thôn, nơi này đang xây dựng trường học, hai người lại nói tới việc phát triển Nhất Chỉ sơn trong tương lai, đối với việc này, Phương Chính chỉ có một yêu cầu, quy định trên núi là do hắn định! Dưới núi chỉ cần không kiếm tiền trái lương tâm là được.
Vương Hữu Quý tự nhiên đồng ý, cơm trưa ăn tại nhà Vương Hữu Quý, tâm sự một hồi cũng qua buổi trưa.
Chạng vạng tối Phương Chính mới cầm hai túi sủi cảo đông lạnh về núi, vừa đặt đồ xuống gọi con khỉ tới, Phương Chính phát hiện con khỉ hôm nay là lạ, tựa như có chút hữu khí vô lực? Có điều cũng không nghĩ nhiều, một người một khỉ gõ chuông đánh trống, nhìn mặt trời lặn xuống núi.
Cũng có nghĩa là giờ cơm đã tới!
Phương Chính tranh thủ đóng cửa chùa, vọt tới hậu viện. Kết quả vừa vào cửa, liền thấy tình huống có gì đó là lạ, sao hai tên tham ăn Độc lang cùng con sóc đều không có tinh thần như vậy?
- Sư phụ, có phải người quên chuyện gì không?
Hồng Hài nhi vừa khổ vừa giận hỏi.
Phương Chính mê mang:
- Chuyện gì? Vi sư có quên chuyện gì sao?
Con sóc sờ sờ cái bụng xẹp lép, tựa như khóc nức nở nói:
- Sư phụ, người ở dưới núi ăn gì ngon đúng không? Há miệng thôi con cũng ngửi được mùi rồi.
Độc lang nằm sấp một bên không động, cũng không lên tiếng, Hồng Hài nhi tới lay nó một cái, Độc lang cũng chỉ hữu khí vô lực ngẩng đầu:
- Đừng để ý tới huynh, huynh không muốn động, đói!
- Đói?
Phương Chính khẽ sững sờ, sau đó đột nhiên nhớ tới. Có vẻ như buổi sáng đã vét một bát gạo cuối cùng trong vò! Vốn định hôm nay ăn sủi cảo, cho nên không vội trồng linh mễ. Kết quả bận bịu một hồi, lại quên không đem đồ ăn về, cũng có nghĩa là, mấy tên ngốc này đã đói bụng một ngày trời!
Phương Chính nhìn các đệ tử đầy uể oải, lòng cũng có chút áy náy, có điều rất nhanh sau đó, Phương Chính liền phát hiện có gì đó sai sai. Ánh mắt con sóc híp lại như tên trộm, thừa dịp hắn không chú ý mà có chút biến hóa. Phương Chính cố ý quay sang một bên, lại dùng ánh mắt nhìn lại lén.
Con sóc cũng không nhúc nhích, Phương Chính cố ý hỏi con khỉ:
- Hết gạo rồi sao?
Con khỉ gật đầu:
- Hết rồi...
Đồng thời bổ sung một câu:
- Sư phụ, cơm sáng là người làm.
Ý chính là, còn hay không, người phải biết rõ nhất?!
Phương Chính lúng túng nhếch miệng, đồng thời phát hiện, cái bụng đang xẹp xuống của con sóc lại có chút phồng lên, đồng thời tiểu gia hỏa này lập tức tranh thủ dùng sức hít một hơi, thu cái bụng trở lại. Phương Chính khẽ nhướn mày, tiểu gia hỏa này tuyệt đối đã ăn no, không hề bị đói!
Như vậy những người khác thì sao?
Phương Chính nhìn về phía Độc lang, Độc lang ghé vào một bên không động, tựa như đói không động được nữa. Nhưng sói là thứ gì chứ, sói đói sói đói, sói là thứ chịu đói giỏi nhất. Trong tình huống bình thường, một con sói có thể nhịn mười ngày tám ngày mà không có bất cứ việc gì. Hơn nữa trong thời gian này vẫn có thể duy trì sức chiến đấu nhất định, thừa cơ đi săn, bổ sung đồ ăn.
Gia hỏa Độc lang này, mới không ăn có một ngày mà đã thế? Huống chi, lúc sáng còn mới ăn... có vấn đề!
Lại nhìn con khỉ, con khỉ trung quy trung củ, khogn có biến hóa gì, có điều bị Phương Chính nhìn thêm, ánh mắt bản năng khẽ né một chút.
Cuối cùng Phương Chính nhìn về phía Hồng Hài nhi, Hồng Hài nhi thì tội nghiệp nhìn lại, vậy mà không chút sơ hở! Phương Chính híp mắt, cũng bất động không nói, người khác không hiểu Hồng Hài nhi, bị vẻ đáng yên bên ngoài của nó bịp. Nhưng Phương Chính thì sẽ không, tiểu gia hỏa này là lợi khí nói láo thay hắn, là kẻ nói láo chuyên nghiệp, đại vương trong làng kinh kịch! Tiểu gia hỏa này diễn càng giống, trong này càng có vấn đề!
Thế là vốn có chút tâm tư áy náy, lập tức không còn sót lại chút gì.
- Sư phụ, chúng con bị đói, một ngày trời không được ăn, người xem, đêm nay có phải nên thêm một bữa không?
Hồng Hài nhi mở miệng.
Phương Chính nghe xong liền hiểu, đám gia hỏa này diễn nửa ngày trời, hóa ra là muốn ăn đêm!
Phương Chính khẽ mỉm cười:
- Các đồ nhi, hôm nay vi sư có cảm ngộ, vi sư cảm thấy cần nói với các con một chút!
Phương Chính vừa nói, đám Độc lang liền trố mắt nhìn lại, tựa như nói: Còn muốn bỏ đói nữa sao?
Con sóc không nhịn được, thầm nói:
- Sư phụ, có gì mau nói?
Phương Chính cười nói:
- Được được, rất nhanh là xong thôi.
Đám tiểu gia hỏa nghe xong, lập tức thở nhẹ, Độc lang tò mò hỏi:
- Sư phụ, hôm nay người ngộ được gì?
Phương Chính cầm tới một cái ghế, ngồi xuống nói:
- Hôm nay vi sư xem một cuốn sách của Đạo gia, Đạo gia có một thần thông, gọi là Tích Cốc!
- Cái môn? Cái mông thì có gì để nói?
Độc lang bản năng hỏi, sau đó còn đẩy đẩy cái mông con sóc:
- Có chút mập.
Con sóc lập tức phẫn nỗ quay lại nhìn chằm chằm, tựa như nói ta muốn ăn ngươi. Đáng tiếc, trong mắt những sư huynh sư đệ này, uy hiếp của nó bằng không, hoàn toàn vô dụng...
Con sóc cũng biết mình thế nào, sau khi biểu thị bất mãn cũng không thể làm gì khác, ủy khuất tiến tới cạnh con khỉ, tìm an ủi.
Con khỉ nhẹ nhàng vuốt ve đầu con sóc, sau đó thừa cơ bóp cái mông mập:
- Đúng là không ít thịt!
Con sóc ngao ngao phẫn nộ, ngay cả con khỉ đường hoàng lại cũng không đáng tin cậy, Hồng Hài nhi càng không thể tin được, dứt khoát tự mình bò lên xà nhà, không xuống, bớt cho bị sờ mông.
Kết quả nó vừa lên, cúi đầu nhìn xuống đã thấy đám Phương Chính, Độc lang cùng ngửa đầu nhìn lên, không chờ nó đặt câu hỏi, mọi người đã trăm miệng một lời:
- Rất mập...
Con sóc nghe xong, lập tức tức giận:
- Cái này không phải mập, lòng có tâm sự nên không gầy được!
Đám người cùng đưa tới một cái liếc mắt...
- Sư phụ, được rồi đừng để ý tới sư đệ nữa. Người vẫn nói tới việc cái mông đi.
Độc lang nói.
Phương Chính gật đầu:
- Chúng ta nói tới cái mông... cái rắm!
Phương Chính lập tức ý thức được bản thân đã bị Độc lang làm phân tâm, tranh thủ giải thích nói:
- Vi sư nói là thần thông, thần thông Tích Cốc! Hiểu chưa?
Kết quả, đám tiểu tử mờ mịt lắc đầu...
Phương Chính cũng bất đắc dĩ, lười giải thích:
- Nói thông tục một chút, chính là không ăn cơm cũng có thể sống!
- A, không ăn cơm...
Độc lang bản năng lẩm bẩm, sau đó liền chợt tỉnh ngộ!
Cả đám gần như đồng thời thét to:
- Không ăn cơm?!
Đối với đám gia hỏa tham ăn này, thiên hạ không có việc nào càng đáng sợ hơn việc nhịn cơm, cái này thà giết bọn nó đi còn hơn!
Phương Chính vươn tay sờ cằm, sau đó đi tới bóp cái miệng há hốc của đám Độc lang lại, còn con sóc trên xà nhà, thử vươn lên một cái, không với tới, tạm để thế đã.
Phương Chính tiếp tục nói:
- Đúng vậy, nghe nói Tích Cốc có thể trị được bệnh nói láo, vi sư quyết định thử một chút. Ba ngày tới chùa chúng ta sẽ Tích Cốc!
--------------
Phóng tác: xonevictory