Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 775

Chương 775: Mọi Thứ Vì Ă

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 775: Mọi Thứ Vì Ă

- Sư phụ, như vậy mà người cũng ngửi ra được sao?

Hồng Hài nhi tò mò hỏi.

Phương Chính cười nói:

- Vi sư ăn thứ này từ nhỏ tới lớn, sao có thể không nhận ra?!

Vừa nói, vừa vỗ đầu Hồng Hài nhi một cái:

- Đồ nhi ngoan, đi thôi, đến lượt con thể hiện rồi.

Hồng Hài nhi nước mắt lưng tròng nhìn Phương Chính:

- Sư phụ, có thể không đi không?

Phương Chính mỉm cười:

- Đương nhiên là có thể.

- Thật?

Hồng Hài nhi thấp thỏm hỏi.

Phương Chính gật đầu:

- Đương nhiên, giờ chúng ta về núi tâm sự, mặt khác con cũng trưởng thành rồi, cần đi học.

"Sưu!"

Một cơn gió cuốn theo bụi mù vọt đi, Hồng Hài nhi biến mất.

Con sóc buồn bực nhìn Phương Chính hỏi:

- Sư phụ, sư đệ đi đâu vậy?

- Sư đệ con tu hành có chỗ ngộ, chuẩn bị đi làm việc tốt, làm việc thiện tích đức. Đi thôi, chúng ta cùng đi xem...

Phương Chính đi tới nhà Tống Nhị Cẩu, Hồng Hài nhi đã chạy tới trước đó.

Tống Nhị Cẩu đã sớm làm xong sủi cảo, đang chuẩn bị ăn trưa. Kết quả vừa ra tới sân đã thấy Hồng Hài nhi vọt vào, chừa chào hỏi, đã thấy đứa nhỏ kia chủ động cầm chổi quét rác, trong lúc nhất thời, bụi đất tung bay, gà vịt chạy loạn, chó vàng sủa bậy... làm cho Tống Nhị Cẩu thầm khó hiểu: Đứa nhỏ này điên rồi sao?

Lại ngẩng đầu lên, đã thấy Phương Chính cùng đám Độc lang đi tới.

Tống Nhị Cẩu cười nói:

- Phương Chính trụ trì, chuyện gì xảy ra vậy?

Phương Chính cười nói:

- Đứa nhỏ này muốn làm việc tốt, đi ngang qua nên vào giúp quét sân, đừng để ý tới nó.

- Ha ha, đứa nhỏ này... quét tới mức khiến tôi không nỡ nhìn rồi. Phương Chính trụ trì, cậu tới thực đúng lúc, sủi cảo vừa làm xong, có đồ chay. Cậu cầm về một chút, đỡ mất công phải làm.

Tống Nhị Cẩu nói xong liền muốn quay vào nhà.

Phương Chính còn chưa kịp phản ứng, đám Độc lang đã sáng cả mắt lên, long lanh chờ đợi. Chỉ có Hồng Hài nhi là lệ rơi đầy mặt, lòng thầm than trời trách đất, chuyện quái gì đây, nó làm việc, mấy người kia thì chia của? Đúng là khó sống mà!

Đúng lúc này, Phương Chính nói:

- Đây là do Tịnh Tâm kiếm được, về núi sẽ phần Tịnh Tâm ăn nhiều nhất.

Lời vừa nói ra, oán niệm trong lòng Hồng Hài nhi liền giảm phân nửa, nhưng vừa nhìn con khỉ cũng chạy tới cầm chổi, Độc lang ngậm mấy vật lớn, ngay cả con sóc cũng chạy tới nhặt lá cây...

Hồng Hài nhi bản năng nắm chặt cán chổi, đây chính là việc để kiếm cơm, tuyệt không thể để đám hỗn đản này cướp mất! Một khắc này, oán niệm trong lòng hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại cảm giác... quả nhiên, sư phụ đối với ta không tệ...

Chỉ có điều nó lại không biết, kẻ đầu têu Phương Chính cũng không nghĩ tới tình huống này, chỉ có điều nhìn cảnh trước mắt, Phương Chính cũng vui vẻ, tự nhiên cười ha ha:

- Ai nha, ai cũng chịu khó như thế, xem ra phải làm nhiều sủi cảo hơn mới được

Trong lúc nhất thời, đám Hồng Hài nhi càng ra sức làm việc.

Phương Chính vào trong phòng, cũng không có để Tống Nhị Cẩu lấy sủi cảo cho, dù sao hắn còn có việc cần làm, cầm sủi cảo không tiện.

Thế là tnv nói:

- Được rồi, tôi để trong tủ lạnh giúp cậu, lúc nào xong việc thì quay lại lấy là được.

Phương Chính nghĩ lại cũng có lý, thế là liền đồng ý.

Sau đó Phương Chính mới nói tới việc chính, hắn đến đây không phải là tới vì sủi cảo, mà là muốn nhờ Tống Nhị Cẩu hỗ trợ mua ít đồ lên núi, Tống Nhị Cẩu tự nhiên nghe liền đồng ý...

Chờ các đệ tử quét sân xong, gà vịt cũng bị Hồng Hài nhi hù dọa bắt đứng thành một hàng, xếp hàng căn cơm, sau đó mới thản nhiên rời đi trước ánh mắt đầy ngạc nhiên của Tống Nhị Cẩu.

Có điều cảnh tiếp theo, Phương Chính phát hiện đã có chút ngoài kiểm soát của hắn. Vốn hắn định gạt Hồng Hài nhi làm việc, giờ thì hay rồi, các đệ tự đều như vịt con xuống nước, gặp người liền không nói hai lời, trực tiếp làm việc!

Lập đông, nhà nào cũng làm sủi cảo, ai nấy đều ngẩn người nhìn đám gia hỏa chăm chỉ làm việc, bản năng hỏi:

- Tiểu gia hỏa, mấy đứa muốn làm gì đây?

Sau đó không ai nói chuyện, trừng mắt nhìn sủi cảo đã được gói sẵn. Đám người mới bừng tỉnh đại ngộ, trong tiếng cười ha ha mà đưa sủi cảo...

Còn Phương Chính... trời đất, quá mất mặt!

Phương Chính đi tới trước quán tạp hóa của Trần Kim, Trần Kim là tiệm tạp hóa duy nhất trong thôn, bởi vì giờ có tiền, lại thêm du khách tới cũng nhiều, cho nên cửa hàng rong của hắn cũng đã thăng cấp thành siêu thị nhỏ. Đồ trong đó bán chủ yếu là đồ ăn các thứ, ngoài ra còn có các loại công cụ điêu khắc...

Phương Chính đi tới, Trần Kim theo thường lệ mời muốn lấy gì thì lấy. Còn muốn trả tiền? Xin lỗi, vậy không bán!

Phương Chính bất đắc dĩ, cảm thấy cứ vậy thì không được, mặc dù hắn cứu mạng cả nhà Trần Kim, nhưng nếu cứ cầm không như vậy, một lần hai lần còn được, nhiều lần thì mặt hắn có dày nhưng cũng không đủ dùng. Nhưng nếu không mua, thì trên núi lại đúng là thiếu đồ... cho nên chỉ có thể cầm.

Đúng lúc này, các đệ tử chạy tới, ai nấy khiêng bao lớn bao nhỏ, hấp ta hấp tấp chạy qua. Phương Chính trực tiếp ngửa đầu nhìn trời... A Di Đà Phật, mấy tên khốn kiếp này!

Có điều dù nói thế nào, đây cũng là đồ mà các đồ đệ dùng sức dùng mặt kiếm được, Phương Chính không thu cũng phải thu.

Đúng lúc Phương Chính cầm đồ trở về, Vương Hữu Quý cũng chạy tới, kéo tay Phương Chính nói có việc, Phương Chính nhìn đống sủi cảo, bột mì mà đám Hồng Hài nhi đang cầm, liền hỏi:

- Thí chủ, cần nhiều thời gian không?

Sủi cảo ở đây đều là đồ sống, nếu để đám đệ tử tay chân lóng ngóng này cầm lên núi, sợ là đến nơi có thể nấu cháo rau rồi. Thời gian không dài, Phương Chính có thể cầm theo, thời gian dài, vậy còn phải nghĩ cách khách.

Vương Hữu Quý nói:

- Cầm chút thời gian.

Phương Chính nói:

- Trần thí chủ, phiền anh một chút. Đống sủi cảo này để nhờ tủ đông của anh một chút được không, bần tăng có chút việc phải đi, xong việc quay lại lấy?

Trần Kim cười nói:

- Xem cậu nói kìa, không sao, yên tâm để đây đi, tủ lạnh còn nhiều chỗ trống lắm.

Thế là Trần Kim hào phóng bỏ đống sủi cảo vào tủ lạnh. Mới một lúc thôi mà rất nhiều sủi cảo đã dính hết vào với nhau, mấy người tốn công một hồi mới tác được, hơn nữa còn có không ít sủi cảo bị bong vỏ. Khiến Phương Chính đau lòng không ngớt...

Đám đệ tử vốn có chút thấy phiền vì cách làm của Phương Chính, nhưng thấy cảnh này liền im lặng, an tĩnh nhìn Phương Chính xử lý xủi cảo.

Xử lý xong, Phương Chính mới để các đệ tử về núi.

Bản thân thì đi theo Vương Hữu Quý.

Có điều Phương Chính lại không biết, trên đường đám Độc lang về núi, lại được các thôn dân cho thêm sủi cảo, cả đám cầm sủi cảo lên núi, vui quên trời đất, ngay cả việc định xuống núi xem nước kết băng trước đó cũng quên mất...

Hiện tại, tâm tư của cả bọn từ nước đóng băng chuyển sang đồ ăn, ai nấy nắm chặt túi, đồng thời dùng sức hít hà, ngửi mùi thơm từ trong túi bay ra, bất tri bất giác càng đi càng nhanh, cuối cùng trực tiếp chạy đi. Cũng may đây là Nhất Chỉ thôn, cả đám mang theo bao lớn bao nhỏ chạy cũng không ai để ý. Nếu là ở bên ngoài, không chừng đã khiến cảnh sát chú ý, hình tượng lúc này, quả thực chẳng khác nào một đám trộm mới trộm được đồ.

---------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay