Chương 774: Gió Đông
Phương Chính nghe xong, trực tiếp cốc cho con sóc một cái, sau đó túm lấy cái đuôi nhỏ, ném tới trên đầu Độc lang:
- Cái đồ tham ăn, chỉ biết có ăn!
Con sóc tội nghiệp nhìn Phương Chính, dùng lời của Phương Chính để phản bác lại:
- Sư phụ, không phải người cũng nói, đây là bản năng sao?
Phương Chính lập tức phì cười, có điều vẫn trả lời:
- Tập tục ăn mỗi nơi mỗi khác, người phương nam thích ăn thịt dê, thị chó. Người phương bắc thích ăn sủi cảo, giờ chúng ta xuống núi mua bột, sau đó trở lại làm sủi cảo!
- Vâng!!!
Con sóc nghe sẽ được ăn, lập tức không còn ý kiến, vui vẻ nhảy nhót.
Độc lang cùng con khỉ cũng vui vẻ bước sau, bất tri bất giác còn bước nhanh hơn cả Phương Chính...
...
Phương Chính thoải mái nhàn nhã đi chơi, mấy nhóm bạn bè lại vì mấy tấm ảnh của hắn gửi mà ào ào như ong vỡ tổ!
Lý Tuyết Anh vất vả lắm mới thoát khỏi cái chăn, nhìn thời gian, nhìn mặt trời, nghĩ tới việc lại phải đi quay phim mà đầu óc như muốn nổ tung. Sờ điện thoại kiểm tra một chút, kết quả nhìn tới tin nhắn trong nhóm liền lập tức ngẩn người!
- Đây... đây là Nhất Chỉ sơn?
Lý Tuyết Anh rung động nhìn bức ảnh do Phương Chính gửi tới, một tấm mây trắng bao la, Thiên Long trì phản chiếu hình ảnh Nhất Chỉ tựa, tựa như tiên cảnh! Một tấm mây trắng hóa kim quang, tựa như Linh sơn phật cảnh!
Lý Tuyết Anh tranh thủ gửi tin hỏi thăm lại Phương Chính, đáng tiếc Phương Chính đang bận xuống núi, không trả lời được.
Mặc dù Lý Tuyết Anh hỏi, nhưng bản thân cô biết, gia hỏa mù công nghệ Phương Chính kia tuyệt không biết Photoshop, mà đã không phải ảnh sửa, vậy đó chính là thật!
- Thực không nghĩ tới, Nhất Chỉ sơn lại trở nên xinh đẹp như vậy, không được, phải tranh thủ tới một phen! Gia hỏa này, lần trước còn cảm thấy hắn đáng thương, một mình cô đơn trên núi. Giờ mới hiểu, rõ ràng là hắn đang hưởng thụ nhân gian tiên cảnh mà...
Lý Tuyết Anh lắc đầu, tải ảnh gửi lên tường cá nhân.
Sau đó...
"Wow, sớm vậy mà Nữ vương đã đăng bài rồi? Tôi là người đầu tiên tới nhé, haha..."
"Ôi trời, Nữ vương điện hạ, cảnh này ở đâu đây? Đẹp vậy???"
"Nữ vương điện hạ, họa sĩ này đúng là không tệ nha, đây là cảnh mới trong dự án phim sau sao? Đúng là xinh đẹp."
"Nữ vương điện hạ, phim mới tên là gì? Chỉ riêng cảnh này thôi, nhất định tôi phải chấm điểm tối đa!"
"Nữ vương, nếu thành phẩm mà còn có thể đạt tiêu chuẩn như vậy, tôi đảm bảo sẽ đưa cả nhà đi xem phim!"
...
Số người theo dõi trang cá nhân của Lý Tuyết Anh khoảng chừng mười triệu người, trải rộng khắp nơi trên thế giới. Lý Tuyết Anh vừa gửi bức ảnh lên, toàn bộ mạng xã hội lập tức chú ý. Có điều tuyệt đại đa số người cho rằng đây là một bức ảnh kỹ thuật, rất có thể là cảnh trong phim sắp tới của Lý Tuyết Anh....
Lý Tuyết Anh cũng không nghĩ tới ảnh hưởng lớn như vậy, cô chẳng qua chỉ cảm thấy bức ảnh này của Phương Chính thật đẹp, bản năng mới đăng lên trang cá nhân, lại đăng thêm một câu: "Thật đẹp, thực đúng là nằm mơ cũng không nghĩ tới." Mà thôi.
Lý Tuyết Anh đang nghĩ có nên giải thích hay không, kết quả lại nhận được điện thoại của đạo diễn.
- Tuyết Anh, bức ảnh trên trang cá nhân của cô đã trả lời chưa?
Vừa bắt máy, trong điện thoại đã truyền ra thanh âm của đạo diễn.
Lý Tuyết Anh ngạc nhiên:
- Còn chưa a, sao vậy? Thẩm đạo, anh cũng lướt mạng xã hội sao?
- Không lướt không được a, tên Lưu mập kia hôm qua uống say, lại nhất định đòi ngủ lại chỗ tôi, kết quả là nửa đêm nôn ọe đầy phòng, mùi rượu mùi nôn, ai mà ngủ được? Sau đó liền lướt mạng giết thời gian, vừa hay nhìn thấy bức ảnh cô gửi lên. Ảnh này ở đâu vậy?
Thẩm đạo hỏi.
- Là của một người bạn gửi tới, sao vậy?
Lý Tuyết Anh hỏi.
- Bạn của cô là designer sao?
Thẩm đạo hỏi.
Lý Tuyết Anh lập tức nghĩ tới tên đầu trọc kia, cười nói:
- Không, cậu ấy là một hòa thượng, đây là ảnh thực của chùa bên đó, không phải Photoshop đâu... ừm, hẳn là không...
- Cái gì? Cảnh thực?
Thẩm đạo hoảng sợ nói:
- Cô xác định không qua chỉnh sửa?
Lý Tuyết Anh nghe vậy, có chút chột dạ, dù sao cũng chưa nhận được đáp án chính xác của Phương Chính, có thể Phương Chính không PS nhưng người khác PS thì sao? Nghĩ tới đây, Lý Tuyết Anh lại nói:
- Còn chưa xác định...
- Vậy cũng đừng xác định, như vậy đi, cô đừng vội trả lời câu hỏi của người theo dõi, cô chờ tôi chút, tôi đi tìm người kích thêm tí nhiệt, sau đó cô lại trả lời sau.
Thẩm đạo nói.
- Cái này cũng cần kích thích sao?
Lý Tuyết Anh hỏi.
Thẩm đạo nói:
- Bọn họ đều hỏi không biết có phải cảnh mới trong phim hay không? Như vậy dứt khoát dẫn bọn họ tin theo hướng đó, tóm lại, cô cứ trả lời lập lờ nước đôi. Chờ đủ náo nhiệt, chúng ta sẽ tiết lộ tên phim mới, lúc đó công bố cũng không muộn. Bây giờ cứ tạm giữ cảm giác thần bí này đi.
Lý Tuyết Anh bất đắc dĩ đáp ứng, có điều nghĩ lại việc Phương Chính còn chưa trả lời chính xác, cô muốn trả lời các fan cũng không được, vậy cứ chờ đi.
Tắt máy, Lý Tuyết Anh chuyển sang làm việc của bản thân...
Mà theo sự tác động của Thẩm đạo, hai bức ảnh mà Lý Tuyết Anh gửi lên mạng bắt đầu truyền bá còn nhanh hơn tốc độ virus...
Những người khác nhìn thấy ảnh Phương Chính gửi, cũng kinh ngạc không ngớt. Đám Tỉnh Nghiên, Triệu Đại Đồng... nhìn thấy mấy nhóm bạn khác đều đang chia sẻ hai bức ảnh, nói cái gì mà nơi đẹp nhất thế giới, cái gì mà tiên cảnh trong mơ của Tuyết Ưng nữ vương.
Mấy người mở ảnh xem, lập tức ngẩn người, cái này con mẹ nó không phải là Nhất Chỉ sơn sao?
Cho nên lập tức nhắn lại trong nhóm bạn bè, sau đó lại đi hỏi Phương Chính, đám bạn nghe biết Nhất Chỉ sơn, lập tức lên mạng tìm kiếm thêm thông tin, ảnh Nhất Chỉ sơn đã sớm được lan truyền rộng khắp trên mạng, ngoại trừ mây trắng ánh vàng là khác, còn lại đều hoàn toàn tương tự!
Thế là, một suy nghĩ đồng thời xuất hiện trong đầu đám người, nhất định phải đi xem một chút!
Cơ hồ cùng lúc đó, có người cũng thấy được bức ảnh này, đó chính là Kỳ Đông Thăng, Kỳ chủ tịch của huyện Tùng Vũ, Kỳ Đông Thăng lập tức vội vàng lái xe tới ủy ban, lại gọi điện dựng những người khác dậy, câu đầu tiên chính là: Mượn gió đông, tranh thủ tuyên truyền!
...
Phương Chính đương nhiên không biết, chỉ hai bức ảnh của hắn thôi cũng đã khiến thế giới bên ngoài điên cuồng. Đồng thời cái tên Nhất Chỉ tự tuy chưa truyền ra, nhưng cảnh sắc trên Nhất Chỉ sơn đã thu hút được sự hiếu kỳ của vô số người. Lần này khác với lần lên thời sự lần trước, lần trước chỉ xuất hiện tên của Phương Chính, còn ảnh hưởng của lần này lại đánh thẳng vào thị hiếu của mọi người...
Phương Chính cùng các đồ đệ xuống núi, vừa hay ngửi được một mùi thơm, Phương Chính dùng sức hít hà, chặc lưỡi:
- Bánh sủi cảo nhân dưa chua!
----------
Phóng tác: xonevictory