Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 773

Chương 773: Bổ A

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 773: Bổ A

- Nhớ ạ, hàn lộ bà kỳ, kỳ thức nhất Hồng Nhạn bay tới, kỳ thức hai là chim xuống nước thành cóc, kỳ thức ba là cúc có hoa vàng!

Người đầu tiên nói nhớ lại là con sóc vốn chỉ biết có ăn.

Ba tên còn lại thì mắt lớn trừng mắt nhỏ, nhìn là biết đần độn không nhớ, Phương Chính lắc đầu thở dài:

- Ba con, về chép câu này một trăm linh tám lần, thiếu một lần bớt một bữa ăn.

Lời vừa ra, đám Hồng Hài nhi trợn tròn mắt, Độc lang tranh thủ ngồi xuống cào cào đất, đếm một hai ba.

Con khỉ buồn bực hỏi:

- Đại sư huynh, huynh đếm gì vậy?

Độc lang nói:

- Huynh đang tính xem, bớt ăn mấy bữa mà không chết đói!

Mấy người Phương Chính lập tức cảm thấy bó tay, con chó chết này quả là không có triển vọng!

- Sư phụ, bọn con hỏi người lập đông, người nói tới hàn lộ làm gì?

Con sóc hỏi.

Phương Chính nói:

- Hàn lộ có ba kỳ, lập đông cũng có ba kỳ, kỳ thức nhất nước hóa thành băng, kỳ thức hai đất cũng bắt đầu đông kết, kỳ thức ba trĩ vào nước thành cóc. Trĩ ở đây không phải là chim nhỏ, mà chỉ một loại gà rừng, cóc ở đây cũng cóc lớn, khác với cóc nhỏ trong hàn lộ. Sau khi lập đông, gà rừng gần như biết mất, mà bên bờ sông bờ biển lại có thể thấy được xác gà rừng khá giống cóc lớn. Cho nên người xưa cho rằng khi mùa đông tới, trĩ liền biến thành cóc. Nhớ ba câu này, cơ bản có thể phân biệt lập đông cùng hàn lộ.

- Không đúng!

Phương Chính vừa nói, con sóc lập tức tạo phản, phản đối lời Phương Chính.

Phương Chính nói:

- Ồ? Không đúng ở đâu?

- Sư phụ, không phải người nói sau khi lập đông thì nước kết băng sao? Thế nhưng Thiên Long trì ngoài kia không kết băng a?

Con sóc kêu lên.

Phương Chính sững sờ, dẫn một đám đệ tử ra cửa nhìn, quả nhiên, sương mù bay lượn trên Thiên Long trì, mặt nước đích thức không có chút dấu hiệu nào kết băng! Phương Chính đưa tay vào nước, nước trong ao lại có chút ấm. Kỳ thực là do nhiệt độ nước cao hơn bên ngoài một chút, cho nên khiến người cảm thấy ấm.

Phương Chính thầm nghĩ: "Kỳ quái, chẳng lẽ Thiên Long trì này còn là suối nước nóng sao?"

"Tinh! Không phải suối nước nóng, Thiên Long trì là nơi nuôi rồng của phật môn, lạnh tới mức nào thì nước cũng không đóng băng, nếu không cá chép chẳng phải sẽ bị đông thành đá? Còn hóa long gì nữa chứ?"

Thời khắc mấu chốt, hệ thống đính chính lại.

Phương Chính mới hiểu ra, thầm nói:

"Thì ra là thế."

- Sư phụ, người còn chưa nói, vì sao nước này không kết băng?

Con sóc lại nói.

Phương Chính cốc cho nó một cái:

- Thiên Long trì này không phải ao thường, nước trong ao cũng không phải phàm thủy, tự nhiên sẽ không kết băng! Tịnh Chân, cùng vi sư đi gõ chuông đánh trống, ăn uống xong vi sư dẫn các con đi xem nước ở nơi khác.

- Vâng!

Đám người tới tấp dạ vâng, tiếng chuông tiếng trống cùng vang theo mặt trời mọc, một ngày mới lại bắt đầu.

Đồng thời, Phương Chính cũng phát hiện, sau buổi sớm, không biết là do mặt trời kích thích hay là do lập đông, Thiên Long trì như sôi lên, sương mù bốc hơi, hơn nữa còn vô cùng nồng đậm, sương mù này cũng không bay cao, chỉ khuếch tán bao lấy cả đỉnh Nhất Chỉ sơn, tựa như thêm một tần mây trắng bao phủ lấy Nhất Chỉ sơn!

Sương mù bao ngoài, nhưng trên mặt ao lại không hề có sương, nước hồ vẫn như một tấm gương, tinh khiết vô ngần, tựa như một tấm bảo kính, bảo kính chiếu rọi chùa chiền, cảnh tượng nguy nga bát ngát, trong lúc nhất thời, Nhất Chỉ sơn như hóa thành Tiên cảnh!

Phương Chính lập tức ngồi không yên, lấy điện thoại chụp từng góc một, sau đó lại cùng các đệ tự tới tấp tự chụp với nhau.

Chụp một hồi, Phương Chính lại phát hiện tình huống thay đổi!

Mặt trời mọc lên, ánh nắng chiếu tới, sương mù trắng bị ánh mặt trời nhuộm thành một màu vàng óng! Trong lúc nhất thời, toàn bộ Nhất Chỉ sơn lại thay trang phục! Từ mây trắng hóa thành ánh vàng rực rỡ! Đồng thời, chín cái vòm cầu cũng bắt đầu phát sáng rực rỡ, Phương Chính nhìn mà trợn tròn mắt, tranh thủ chụp mấy bức ảnh.

Đợi tới khi chụp xong, Phương Chính nhìn mấy bức hình mà tấm tắc lấy làm lạ, chọn vài bức đẹp nhất, gửi lên các nhóm bạn.

Làm xong hết thảy, Phương Chính mới dẫn các đệ tử đi quét dọn chùa chiền, thu dọn Phật đường, ăn đồ ăn sáng, kiểm tra dưa chua, lại xem Linh sâm ở hậu viện, cuối cùng Phương Chính lại đi kiểm tra ruộng lúa sắp chín. Sau đó mới dẫn các đệ tự xuống núi tìm nước đóng băng, đồng thời Phương Chính cũng quyết định, mùa đông tới, cũng nên cải thiện cơm nước rồi.

- Sư phụ, không phải người nói lập đông có đồ ăn ngon sao? Chúng ta đi đâu ăn đây ạ?

Chơi chán, nghịch đủ rồi, con sóc lập tức nghĩ tới đồ ăn.

Phương Chính cười nói:

- Các con có biết, vì sao khi mùa đông tới, mọi người đều bản năng ăn rất nhiều không?

Các đệ tử bản năng lắc đầu bọn nó không phải người, mời gọi là yêu tinh!

Phương Chính vừa đi vừa nói:

- Sau lập đông, liền có nghĩa là mùa đông chính thức tới, cỏ cây lụi tàn, côn trùng ngủ đông, vạn vật có xu hướng dừng hoạt động, sở dĩ ăn nhiều hơn, chính là tiến hành thịnh yến sau cùng trong một năm, chuẩn bị cho một mùa đông đói kém, đây là bản năng của vạn vật, không phải tham ăn, tất cả là vì sinh tồn. Con người không cần ngủ đông, nhưng dân gian lại có tập tục lập đông. Trong khí trời rét lạnh, ăn một chút đồ ăn ấm áp nhiều dinh dưỡng, như vậy không chỉ có thể khiến thân thể thêm cường tráng, lại còn có tác dụng chống lạnh rất tốt.

Lập đông cùng lập xuân, lập hạ, lập thu, hợp xưng là tứ lập, là ngày lễ quan trọng ngày trước. Xã hội trước lấy nông nghiệp là chính, lao động một năm trời, ngày lập đông ai cũng muốn nghỉ ngơi, thêm nữa là tự thưởng cho một năm vất vả. Có ngạn ngữ nói: Lập đông bổ đông, bổ miệng không. Đây chính là câu ví von tốt nhất. Ngày này khi trước, vua chúa đều ra khỏi thành nghênh đông, ban thưởng cho quần thần quần áo ấm, quan tâm tới mẹ góa con côi. Người đời sau bắt chước, cũng thành truyền thống truyền tới nay.

Nghênh đông cũng gọi là bái đông, hoặc chúc đông, có nghĩa là người mặc quần áo mới, cả người đều rực rỡ, chúc mừng mùa đông tới.

Nói tóm lại, ngày này, mọi người đều tự thưởng cho mình những đồ ăn ngon, những quần áo đẹp.

Phương Chính nói xong, nhìn về đám đệ tử, con khỉ như có điều suy nghĩ, Hồng Hài nhi tràn đầy phấn khởi, Độc lang liếm láp, vẫy đuôi muốn ra ngoài, chỉ có con sóc ghét bỏ nhìn Phương Chính:

- Sư phụ, người nói một hồi, vẫn chưa nói tới chủ đề chính. Lập đông tới, chúng ta sẽ được ăn gì a... việc khác, không quan trọng.

--------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay