Chương 771: Vi Sư Kiểm Tra Một Chút
Phương Chính có chút xoắn suýt, hắn cần tiền hương hỏa để thăng cấp thần thông, người càng nhiều thì hương hỏa càng nhiều, nguyện lực nhiều thì chỗ tốt cũng càng nhiều. huống chi, người tới thì hắn cũng có thể giúp càng nhiều người, công đức càng dễ tới. nhưng vấn đề cũng đi kèm, nhiều người lên núi như thế, chẳng phải sẽ rất loạn? Phương Chính thích xuống núi, nên hắn không hy vọng sau khi xuống núi lại bước vào trong cái chợ đồ ăn!
"Ai, nghĩ nhiều như vậy làm gì? Coi như không giúp làm du lịch, sau này ta cũng phải nghĩ cách kéo người tới góp hương hỏa, nhiều người thì vẫn cứ có các dịch vụ phát sinh, còn ít người chẳng phải cả đời sẽ phải làm hòa thượng? cùng lắm thì quy định giờ mở cửa, hừng đông mở, trời tối đóng! Ban đêm rồi thì muốn làm gì thì làm, chùa ta linh như vậy, còn sợ không có người tới? đúng vậy, cứ làm thế đi!"
Nghĩ tới đây, Phương Chính nói:
- Bần tăng có thể phối hợp với Ủy ban, nhưng bần tăng có một điều kiện.
- Điều kiện gì?
Kỳ Đông Thăng hỏi.
Phương Chính nói:
- Quy định trên núi phải do bần tăng định, đương nhiên, không lừa du khách.
Kỳ Đông Thăng gật đầu:
- Chỉ cần hợp tình hợp lý, lại không phạm pháp, đương nhiên chúng tôi không can thiệp.
Phương Chính nói rõ quy định mở cửa, Kỳ Đông Thăng nghe xong, hơi ngây người, sau đó nhìn Phương Chính:
- Phương Chính trụ trì, cậu sợ đông người thành phiền sao?
Phương Chính cười lúng túng, hắn không sợ phiền, chủ yếu là hắn lười!
Tiễn Kỳ Đông Thăng đi, tảng đá lớn trong lòng Phương Chính cũng đặt xuóng. Thực sự hắn sợ ủy ban huyện sẽ đưa ra một đống quy định loạn thất bát tao gì đó, khiến hắn rơi vào thế khó. Kết quả nói chuyện xong, lại khiến hắn thở nhẹ ra, vị Chủ tịch huyện này đúng là dễ nói chuyện.
Người ta tạo thuận lợi cho hắn, hắn cũng muốn hỗ trợ người ta. Cho nên, hắn cũng định mượn cơ hội này, nâng tầm danh tiếng cho Nhất Chỉ tự.
Kỳ Đông Thăng đi không bao lâu, Phương Chính liền nhận được điện thoại của Vương Hữu Quý, hiển nhiên Vương Hữu Quý nghe được phong thanh, vui vẻ gọi điện lên cho Phương Chính.
Phương Chính nghe điện chỉ cười, nghe Vương Hữu Quý kể chuyện vui mừng tới khi đối diện cúp điện thoại.
Phương Chính xoa xoa lỗ tai:
- Tuổi đã cao mà còn thích nói như vậy sao? vẫn là Đàm thí chủ tốt hơn, trên cơ bản có thể bình thản đối mặt...
Tiếng vừa dứt, điện thoại lại vang lên, số máy hiện trên màn hình mang tên... Đàm Cử Quốc!
Cầm điện thoại lên, tới khi hạ xuống đã lại qua nửa tiếng đồng hồ.
Phương Chính ngồi một chỗ, lệ tuôn nhìn điện thoại, cuối cùng tự cho bản thân một cái bạt tai:
- Miệng quạ đen!
Ngày hôm nay, Nhất Chỉ thôn náo nhiệt hơn, đồng thời trường học mà Tỉnh Vũ Long tài trợ cho Nhất Chỉ thôn cũng bắt đầu được xây dựng, vị trí ngay đầu đường phía đông thôn, cách xa Nhất Chỉ sơn, việc này là phòng trường hợp xây dựng cũng như vận hành trường học ồn ào ảnh hưởng tới sự thanh tĩnh trên Nhất Chỉ tự.
Đồng thời, vật liệu mà Lý Tuyết Anh đặt để kiến tạo Quan Âm điện cũng đã tới, có điều mới chỉ là một thân cây. Phương Chính nhìn qua, mặc dù hắn không hiểu nhiều về gỗ, nhưng nhìn qua cũng có thể thấy được đống gỗ này có giá trị không nhỏ, một nhánh cây nhỏ thôi cũng nặng trình trịch, chất gỗ cực chắn chắn. mà đường kính của cây phải lên tới hai mét, hai ba người ôm mới xuể.
Phương Chính lên mạng tìm giá gỗ, vừa nhìn giá liền âm thầm tặc lưỡi, gửi một tin nhắn cho Lý Tuyết Anh:
"Thí chủ, vật liệu gỗ đã tới, cô các định là không cướp ngân hàng chứ?"
Lý Tuyết Anh trả lời:
"Tôi cũng muốn cướp lắm, có điều kỹ thuật còn chưa đủ. Đây là một đồ của một người bạn phía Nam tặng, hắn cũng là một phật tử, hơn nữa còn rất thành kính, hắn nghe chuyện ở đây, lại xem qua đoạn phim mẫu quay lúc trước, cảm thấy hứng thú với cậu cho nên quyên góp một cây gỗ lớn như vậy. hắn còn nói, có thời gian sẽ tới đây để thăm người thăm vật một phen."