Chương 769: Đáng Thương Cho Lòng Cha Mẹ Trong Thiên Hạ
Hồng Hài nhi đau khổ nhìn qua Phương Chính, thần sắc đầt khát vọng, tựa như nói: Sư phụ, thí chủ nhà người ta đã mở miệng, người không thể khai ân một chút sao?
Phương Chính tựa như không nghe thấy:
- Đệ đệ này của tiểu thí chủ đã xuất gia rồi, người xuất gia không thể ăn thịt, cũng không thể ăn cay. Tiểu thí chủ, em mau ăn đi, đây là đồ ăn bà ngoại em chuyên môn làm cho em đó.
- Cảm ơn bà ngoại.
Quả đúng là trẻ nhỏ, ăn xong lập tức cười vui vẻ, quan hệ với Mã Quế Phân cũng trở nên thân thiết, cảm giác xa lạ đã bớt đi nhiều.
- Tiểu Tuyết thật ngoan, ăn nhiều một chút nhé. Gà này là ở nhà bà ngoại nuôi đó, rất có dinh dưỡng.
Mã Quế Phân gắp một miếng thịt đùi chắc nịch cho Tiểu Tuyết.
Tiểu Tuyết gặm ngon lành, còn đứa nhỏ nào đó thì nuốt nước miếng ừng ực.
Phương Chính len lén nuốt nước miếng theo, cúi đầu tranh thủ ăn, ăn sớm xong sớm giải thoát sớm, thực sự không nhịn nổi nữa rồi...
Một bữa cơm chủ vui khách khổ, có điều tổng thể thì vẫn là mọi người đều ăn ngon lành.
Cơm nước xong xuôi, Mã Quế Phân nhất quyết không chịu để Đặng Hiểu đi rửa bát. Đối với việc này, Đặng Hiểu cũng chỉ đành bất đắc dĩ, ngồi hàn huyên với Phương Chính.
- Thí chủ, đã lâu cô không về nhà sao?
Phương Chính hỏi.
Đặng Hiểu gật đầu, có chút áy náy nói:
- Đúng vậy, đã hơn một năm tôi không trở về, lần cuối về nhà là sau tết vừa rồi. năm ngoái có nhiều chuyện xảy ra, tôi ly hôn, tâm trạng không tốt cũng sợ ảnh hưởng tới mẹ ở nhà, cho nên không trở về. công việc của tôi nghe thì chỉnh chu, nhưng thực tế vẫn là kẻ làm công, quanh năm suốt tháng không được mấy kỳ nghỉ, vất vả có được thì cũng phải tăng ca. cho dù muốn nghỉ dài hại cũng chỉ là nghỉ ba ngày không lương. Mà từ đây về tới nhà tôi, chỉ riêng đi đi về về cũng mất hai ngày, sau đó còn phải tự đi, trèo đèo lội suối, thêm thời gian một ngày mới có thể về tới nhà.
- Còn cần trèo đèo lội suối?
Hồng Hài nhi khó thể tưởng nổi, trong ấn tượng của nó, Nhất Chỉ sơn đã là vùng sâu vùng xa, nhưng tốt xấu gì cũng có đường đi, có giao thông qua lại.
- ừm, chỗ tôi là vùng núi, các thôn các bản đều dựng trong núi, giao thông vô cùng khó khăn. Cho dù nhà nước đã đầu tư phát triển cơ sở hạ tầng, nhưng không phải ngày một ngày hai là đã có thể tạo được tác dụng. huống chi giờ mọi người đều đã tới thành phố làm việc, trong làng không có bao nhiêu người, nếu đầu tư nhiều tiền cho sửa đường, tính thế nào cũng là hại nhiều hơn lợi. tôi đoán chừng, các bộ ngành đều đang xoắn xuýt có nên đầu tư hay không... muốn tới chỗ tôi, đi từ huyện thành còn phải qua hai ngọn núi lớn, một dòng sông nhỏ mới tới được.
Đặng Hiểu nói tới đây, hai mắt liền đỏ.
Phương Chính cùng Hồng Hài nhi bản năng nhìn về phía Mã Quế Phân đang bận bịu lau dọn trong bếp, lại nhìn sang cái túi lớn, rổ trứng gà còn nguyên...
Phương Chính bản năng nghĩ tới một cảnh, một người mẹ già đi trong núi lớn, tay ôm chắc lấy gà lấy trứng trong tay, đi qua một con sông, lại vượt qua hai ngọn núi lớn, cuối cùng tới một thành thị xa lạ... từng cảnh từng cảnh, Phương Chính nghĩ thôi cũng thấy cảm động. trong thiên hạ, người có thể vì người khác mà làm được như vậy, sợ là cũng chỉ có người làm cha làm mẹ! đáng thương cho lòng cha mẹ trong thiên hạ, nỗ lực nhiều vậy, đổi lại được gì đây?
Phương Chính không có cha mẹ, chỉ có một vị sư phụ cùng một đám thôn dân, mặc dù mọi người đều đối với hắn rất tốt, nhưng vẫn không thể bù đắp được việc Phương Chính không có cha mẹ, bởi vậy, hắn cũng không hiểu được cảnh cha mẹ vì con mà có thể làm hết thảy được. cho nên trong lòng còn nghi hoặc, cha mẹ vì con cái như thế, đến cùng là vì cái gì? Chẳng lẽ đơn thuần là nuôi con con dưỡng già?
Hồng Hài nhi cũng đầy nghi hoặc, cha mẹ trong ấn tượng của nó, có vẻ như một người ra ngoài tìm hồ ly tinh, một người đóng cửa không ra ngoài, đứa con trai như nó mới lớn đã bị thả ra ngoài... chưa từng thấy cha mẹ vì nó mà chịu khổ như thế.
Cho dù như thế, hai người vẫn đầy cảm động, Phương Chính bản năng chắp tay:
- A Di Đà Phật.
Đặng Hiểu lấy lại tinh thần, thở dài:
- Đời này của tôi thiếu mẹ tôi nhiều lắm, tôi cũng muốn trở về theo bà ấy, nhưng tôi không về được.
Nói tới đây, thần sắc Đặng Hiểu trở nên bất đắc dĩ.
Đặng Hiểu tiếp tục nói:
- Tôi không muốn con gái mình cũng giống như tôi, phải cố gắng hơn con người khác mấy lần mới có thể có hoàn cảnh sinh hoạt tương ứng. tôi muốn để nó sống được tốt hơn... tôi dùng toàn bộ lực lượng để thay đổi vận mệnh gia đình mình, tôi không biết làm vậy có đúng hay không, nhưng tôi không có lựa chọn nào khác...
Nói tới đây, Đặng Hiểu khóc.
Phương Chính thở dài, chuyện như Đặng Hiểu đâu cũng có, người trẻ hoặc vì lý tưởng, hoặc vì thay đổi vận mệnh đời sau, tới tấp rời nhà, lao sức đi làm. Người khác chỉ nhìn thấy được kết quả sau khi họ cố gắng, lại không thấy được đau khổ còn lại trong lòng họ, nếu có thể, ai lại muốn rời quê hương? thế giới mà không có người thân, dù cho vàng bạc trải đầy đất, cũng biến thành tẻ nhạt vô vị. có lẽ sẽ có người nói, chỉ cần nguyện hy sinh, sẽ thu được trái ngọt, nhưng hiện thực lại khác...
- Mẹ, mẹ đừng khóc, sau này Tiểu Tuyết không rời mẹ, Tiểu Tuyết một mực bên mẹ, chăm sóc mẹ, được không? Chờ Tiểu Tuyết trưởng thành, Tiểu Tuyết cũng hiếu thuận với bà ngoại nữa.
Tiểu Tuyết thấy Đặng Hiểu đau lòng khóc, liền kéo lấy tay mẹ, nhỏ giọng nói.
Đặng Hiểu lau nước mắt, mỉm cười vuốt đầu Tiểu Tuyết:
- Được rồi, sau này hai mẹ con mình đều hiếu thuận với bà ngoại.
- Vâng...
Tiểu Tuyết nói.
Phương Chính yên lặng uống nước, lòng còn chút nghi hoặc:
- Thí chủ, sao Mã thí chủ lại tới vội vàng như thế?
Đặng Hiểu cười khổ:
- Đều tại tôi, mấy hôm trước tôi bị cảm, thêm áp lực sinh hoạt đè nặng, tâm tình không vui cho nên gọi điện về nhà... kết quả, như cậu đã thấy đấy.
Phương Chính ngạc nhiên, Mã Quế Phân vượt thiên sơn vạn thủy chạy tới, chỉ vì con gái nói bị ốm, tâm tình không vui!
Nhìn qua Đặng Hiểu, lại nhìn Mã Quế Phân, Phương Chính thở dài nói:
- Cô có một người mẹ tốt.
Đặng Hiểu gật đầu nói:
- Đáng tiếc tôi lại không phải đứa con gái tốt, tôi nợ bà ấy nhiều lắm...
Phương Chính không nói gì, đứng dậy cáo từ rời đi, hắn không nên ở lại làm kỳ đà cản mũi.
Rời khỏi nhà Đặng Hiểu, trên đường, Hồng Hài nhi khẽ nói:
- Sư phụ, Mã thí chủ đối với Đặng thí chủ thật tốt, chỉ vì con gái bị cảm mạo mà chạy từ xa rới, người nói xem, mẹ con có nhớ con hay không?
Phương Chính nói:
- Cha mẹ trong thiên hạ có ai lại không tốt với con cái mình? Thiết Phiến công chúa khẳng định cũng nhớ con...
Hồng Hài nhi nghe vậy, cúi đầu không nói, không biết đang nghĩ gì.
Phương Chính biết, con gấu nhỏ này rốt cục cũng nhớ nhà, thế là nhẹ nhàng sờ đầu, sau đó kéo tay Hồng Hài nhi, biến mất dưới ánh đèn vàng mờ ảo.
-------------
Phóng tác: xonevictory