Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 767

Chương 767: Đói

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 767: Đói

Cảnh sát lớn tuổi nghe xong liền cười vui vẻ, nói với Phương Chính:

- Đại sư, đệ tử này của cậu sau này có thể đưa đi đóng phim được đó, diễn nhưng rất tự nhiên nha.

Phương Chính mỉm cười không nói. Thế giới này vốn kỳ diệu như vậy, nói thật không ai tin, nói láo thì người ta lại coi là thật. mọi người luôn thích dùng kiến thức của bản thân để lý giải những thứ mà bản thân chưa biết. có điều như vậy cũng tốt, Phương Chính cũng bớt phiền.

Mấy người vừa nói chuyện, một cô gái mặc áo trắng quần jean hấp tấp bước vào, vừa vào cửa, ánh mắt liền nhìn tới ghế chờ, thấy Mã Quế Phân đang mệt mỏi ngủ gục trên ghế.

Mã Quế Phân tựa ở đó, nhắm mắt nghỉ ngơi, trên người đắp tấm chăn mỏng mà tiểu mập mạp đắp cho, sắc mặt đã khá hơn lúc đi mưa, có điều vẫn đầy vẻ mệt mỏi cùng uể oải.

Nhìn thấy Mã Quế Phân, cô gái lập tức bật khóc, bản năng kêu thành tiếng:

- Mẹ...

Nghe tiếng mẹ này, tựa như ma tính khiến Mã Quế Phân đang ngủ bừng tỉnh lại, nhìn thấy cô gái, Mã Quế Phân run tay, rỏ trứng bị bà xem như bảo bối rơi xuống đất!

- Trứng gà!

Mã Quế Phân nghẹn ngào hô.

Đúng lúc này, một bàn tay trắng noãn đưa tới, nhẹ nhàng đỡ giỏ trứng gà, trứng bên trong không vỡ quả nào.

Thấy cảnh này, Mã Quế Phân mới thở phào nhẹ nhõm...

Còn Đặng Hiểu đương nhiên kệ trứng gà hay không trứng gà, trực tiếp chạy tới ôm mẹ, ân cần hỏi thăm:

- Mẹ, sao người lại lên đây? Mà lên rồi sao không nói với con một tiếng, con đi đón mẹ... mẹ, sao quần áo lại ướt hết cả thế này...

Mã Quế Phân nhìn con gái xuất hiện trước mắt. gương mặt tái nhợt hiện tiếu dung, cười ha hả nhìn con gái, tựa như nhìn thấy trân bảo đáng quý nhất thế gian này. Mặc cho Đặng Hiểu nói, bà chỉ lắc nghe, tựa như giờ khắc này đã có được toàn bộ thế giới, có được hết thảy lạc thú trên đời...

- Ai nha, ngại quá, các vị cảnh sát, cảm ơn các anh. thực đúng là phiền các anh quá.

Đặng Hiểu thấy Mã Quế Phân không sao, tranh thủ đi cảm ơn mấy người tiểu mập mạp.

Tiểu mập mạp lắc đầu:

- Đừng, đây là nhiệm vụ của chúng tôi. Mẹ cô vì tìm cô mà dãi nắng dầm mưa ở ngoài, lạnh tới ốm cả người. hai người mau về đi, uống chút nước ấm, tắm nước nóng rồi nghỉ ngơi.

Đặng Hiêu liên tục gật đầu, sau đó kéo Mã Quế Phân muốn đi.

Kết quả Mã Quế Phân lại hất tay Đặng Hiểu ra, quay sang Phương Chính:

- Đại sư, cảm ơn cậu!

Phương Chính mỉm cười, chắp tay:

- A Di Đà Phật, thí chủ khách khí.

Đặng Hiều nghi hoặc nhìn Phương Chính.

Mã Quế Phân kể lại việc Phương Chính, Đặng Hiểu có chút sững sờ, không nghĩ tới trên đời lại có hòa thượng như vậy.

- Đại sư, cảm ơn cậu đã chiếu cố mẹ tôi.

Đặng Hiểu nói cảm ơn.

Phương Chính lắc đầu, lúc này Mã Quế Phân kéo Đặng Hiểu đi, thấp giọng nói:

- Trên người Đại sư không có tiền, đêm nay đi cùng mẹ cả đêm, có khi còn chưa được ăn...

Đặng Hiểu lập tức hiểu ý Mã Quế Phân, cười nói:

- Đại sư, nếu có tiện thì tới nhà tôi ngồi một chút?

Hồng Hài nhi nghe xong, hai mắt sáng lên, bản năng hỏi:

- Có cơm không?

Buổi trưa ăn đơn giản, buổi chiều đi cùng Mã Quế Phân lâu như vậy, tới giờ ăn cơm thì lại gặp hai người tiểu mập mạp. sau đó tuy tiểu mập mạp có định mời họ ăn, nhưng tâm tư Mã Quế Phân đều đặt trên người Đặng Hiểu, cho nên cũng chưa ăn. Tiểu mập mạp còn định gọi thức ăn ngoài, nhưng lại bị Mã Quế Phân ngăn lại: Cậu giúp tôi nhiều lắm rồi, giờ còn ăn cơm của cậu nữa, lòng tôi sẽ băn khoăn.

Rơi vào đường cùng, tiểu mập mạp chỉ có thể từ bỏ.

Mã Quế Phân vì không để lòng khó xử, nên thà nhịn đói chứ không ăn. Nhưng Hồng Hài nhi đã sớm đói tới hoảng, giờ khắc này nó mới hiểu, vì sao Độc lang sống chết không chịu xuống núi cùng Phương Chính, hóa ra mỗi lần xuống núi là một lần đói! Hồng Hài nhi nghiêm trọng hoài nghi, hòa thượng này là không mang tiền, hay cố ý không mang tiền, tên tặc ngốc này quá keo kiệt!

Đặng Hiểu nghe xong, lại nhìn bộ dạng đáng yêu của Hồng Hài nhi, cười nói:

- Có, đương nhiên có, bao no!

Lúc này, vị cảnh sát lớn tuổi cười ha hả nói:

- Cô Đặng, cô nên cẩn thận một chút nha, người ta là con trai của Ngưu Ma vương, sức ăn rất lớn đó!

Lời vừa nói ra, mấy người lúc trước nghe đoạn đối thoại đều bật cười, chỉ có Phương Chính cùng Hồng Hài nhi là bất đắc dĩ lắc đầu, thế đạo bây giờ, nói thật sao lại không ai tin chứ?

Cuối cùng hai người theo Đặng Hiểu rời đi, Đặng Hiểu đi một chiếc xe nhỏ, xem ra cuộc sống cũng không tệ lắm. chỉ có điều so với Mã Quế Phân, Hồng Hài nhi có chút chẹp chẹp miệng, không biết nói gì cho phải.

Đặng Hiểu cùng Mã Quế Phân gặp nhau, lập tức ngươi hỏi ta đáp liên mồm, hiển nhiên đều rất vui vẻ. chỉ có điều, đại đa số là Mã Quế Phân nói, bởi Đặng Hiểu nói gì, Mã Quế Phân cũng đều không hiểu, cho nên Đặng Hiểu dứt khoát không nói, nghe, sau đó ủng hộ một hai câu...

Hai người vui vẻ, còn có người càng vui vẻ hơn.

- Lão công, em nói với anh một chuyện.

Trong siêu thị, một cô gái kích động ôm điện thoại.

- Chuyện gì vậy? em đói sao, muốn ăn gì? Anh đi mua rồi đem tới cho...

Thanh âm đối diện đầy ấm áp, hiển nhiên cũng là người chồng tốt.

- Không phải, em... mặt của em... hình như tốt rồi.

Bà chủ siêu thị kích động.

- Tốt? tốt? tốt? em chờ một chút!

Tiếng đối diện từ ngạc nhiên chuyển sang kích động, sau đó liền nghe tiếng xe nổ máy.

Mấy phút sau, một thanh niên bước xuống khỏi xe máy, xông vào trong siêu thị, sau đó lập tức như định thân tại chỗ, chằm chằm nhìn vào cô gái trước mặt, gương mặt nở nụ cười, bốn mắt nhìn nhau... không cần nói bất cứ điều gì, biểu lộ trên gương mặt cô gái đã nói rõ hết thảy. thanh niên cười nói:

- Lão bà, em thật đẹp... tối nay về sinh em bé nhé?

- Tên điên này... cậu muốn bay sao?

Ngay khi cô gái chuẩn bị đồng ý, hai đồng chí cảnh sát giao thông vọt tới, người đi trước phẫn nộ gầm thét.

Nam thanh niên sững sờ, vội nói:

- Đồng chí cảnh sát, nghe tôi nói.

- Muốn nói gì thì về đội cảnh sát giao thông rồi nói! Còn nữa, há miệng, đo nồng độ cồn...

Đồng chí cảnh sát giao thông kéo thanh niên ra ngoài, đo nồng độ cồn xong vẫn còn chưa yên tâm. ồn ào một hồi, mấy cửa hàng bên cạnh nghe tiếng đều đi ra, nhìn thấy sắc mặt của bà chủ siêu thị mặt đỡ đã trở lại bình thường, ai nấy cũng vui vẻ theo. Mồm năm miệng mười giải thích cho hai người cảnh sát giao thông, cảnh sát giao thông nghe xong, biết hai vợ chồng này đều là người sống tốt, người chồng cũng không uống rượu. mà người vợ thì bị quái bệnh hơn năm, nay đột nhiên tốt cho nên mới dẫn tới người chồng vui quá mà phóng nhanh về...

Biết rõ tiền căn hậu quả, vị cảnh sát giao thông lớn tuổi gọi thanh niên kia vào dạy dỗ một hồi, sau đó mới thả người.

- Sư phụ, chúng ta không viết giấy phạt, tịch thu xe máy sao?

Cảnh sát giao thông trẻ tuổi hỏi.

Vị cảnh sát giao thông lớn tuổi nhìn qua một cái:

- Cấp trên chỉ thị, chúng ta chấp pháp nhưng vẫn phải để ý tới tình người! cậu thanh niên này không uống rượu, không dùng chất kích thích, không gây nguy hại cho xã hội. huống chi người ta đang có việc vui... đổi lại là người khác, chắc chắn cũng sẽ không kìm được mà vội vàng trở về.

- Sư phụ, nếu là chú thì sao?

Vị cảnh sát trẻ tuổi bản năng hỏi.

- Khục... mấy việc hôm nay dạy cậu đã nhớ chưa? Nói lại cho tôi nghe xem nào.

-----------------

Phóng tác: xonevictory

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay