Chương 765: Thì Ra Là Thế
Bà chủ siêu thị vẫn không đổi sắc, thanh âm cũng như máy móc:
- Không cần tiền, cầm đi!
- A?
Mã Quế Phân ngạc nhiên, Hồng Hài nhi sửng sốt, hai người trăm miệng cùng kêu.
Chỉ có Phương Chính là khẽ gật đầu, vừa rồi đối mặt, hắn phát hiện trong mắt bà chủ siêu thị này không hề có bất cứ ý kỳ thị, tức giận gì, ngược lại chỉ có lo lắng, cùng với một tia hiền lành mà Phương Chính quen thuộc. thế là Phương Chính thử thăm dò, không nghĩ tới bà chủ siêu thị lại lập tức lấy đồ, hơn nữa còn không cần tiền.
Phương Chính chắp hai tay:
- A Di Đà Phật, đa tạ thí chủ.
Bà chủ siêu thị lắc đầu:
- Trong cửa hàng có đèn sưởi, ba người có thể vào sưởi ấm.
Nói xong, bà chủ cầm một cái đèn sưởi dự bị, cắm điện, lại để thêm ba cái ghế nhựa bên cạnh.
Thấy cảnh này, Hồng Hài nhi, Mã Quế Phân cũng lấy lại tinh thần, bà chủ siêu thị này không phải người máu lạnh vô tình, ngược lại còn là người rất nhiệt tình, rất tốt bụng!
Thời tiết rét lạnh, uống ngụm nước ấm, dựa gần đèn sưởi, nhìn gương mặt lạnh tanh của bà chủ, mấy người cảm thấy ấm từ trong ra ngoài.
Hồng Hài nhi thấp giọng nói:
- Sư phụ, ấm rồi.
Phương Chính cười nói:
- Thứ lạnh nhất trên thế gian chính là lòng người, nhưng thứ ấm nhất thế gian cũng là lòng người, sau này con biết nên làm thế nào rồi chứ?
Hồng Hài nhi cười vui vẻ, gật đầu nói:
- Con biết!
Sau đó hạ giọng nói:
- Sư phụ, người đúng là bình tĩnh, vừa rồi bà chủ nói như vậy mà cũng không giận?
Phương Chính nhẹ gõ đầu đối phương:
- Người ta không có nghĩa vụ giúp chúng ta, càng không có nghĩa vụ cho chúng ta bất cứ thứ gì. Chúng ta đứng trước cửa của người ta, đó là cản trở người ta làm ăn, về điểm này, kỳ thực chúng ta đã sai. Người ta giúp chúng ta thì đó là ân tình, không giúp là chuyện đương nhiên, có gì để chỉ trích?
- Thế nhưng... chúng ta đã thảm như vậy.
Hồng Hài nhi nói chúng ta, nhưng thực ra là nói Mã Quế Phân.
Phương Chính lắc đầu nói:
- Con thảm nhưng đó không phải lý do để bắt người khác giúp con, người thảm trên đời này nhiều hơn con nhiều, chẳng lẽ con phải đem hết thảy tài sản của bản thân ra ngoài? Sau đó mọi người cùng nhau thảm?
Hồng Hài nhi ngạc nhiên, gãi gãi đầu nói:
- Nói như vậy, người cảm thấy người ta cản chúng ta ở ngoài cũng là đúng?
- Bất luận sinh linh gì, mục tiêu cao nhất đó là sinh tồn, bản thân phải sống sót, sau đó mới có cơ hội suy nghĩ việc khác, trợ giúp người khác. Bản thân người ta cũng khó khăn, chẳng lẽ con muốn người ta đập nồi bán sắt giúp con? Nếu giúp con, thì người ta sinh tồn thế nào? Cũng đi tìm người khác trợ giúp sao? sau đó một người kéo một người, tất cả cùng trở nên khổ sở?
Phương Chính hỏi lại.
Hồng Hài nhi mê mang mà nói:
- Thế nhưng, không phải người thường nói thiện chí giúp người sao? còn nữa, con thấy nhiều lời răn của Phật trên mạng, đọc nhiều điển cố thánh nhân, bọn họ cắt thịt nuôi chim, tán hết gia tài để giúp người khác...
Phương Chính lắc đầu:
- Thiện mà vi sư theo đuổi, tuyệt không phải tự hại mình. Thiện, đầu thiên là phải thiện với bản thân, sau đó mới thiện với người khác. Bản thân làm tốt việc của bản thân, không liên lụy người khác, đây đã là thiện với bản thân, cũng là thiện với xã hội. sau khi có đủ khả năng, trợ giúp người dưới cơ sở không ảnh hưởng tới cuộc sống bản thân, đó cũng là thiện. con nói Phật Đà cắt thịt nuôi chim, Phật Đà cắt một miếng thịt cũng sẽ không tủ vong, nhưng nếu Phật Đà không cắt thịt, vậy sẽ có sinh linh tử vong, kỳ thực Phật Đà cũng là giúp người trong phạm vi có thể mà thôi. Thánh nhân tán tài, cũng không phải chia lung tung, tất phải là thiên hạ đại loạn, bách tính trôi dạt khắp nơi, sinh tồn gian khổ, như vậy mới tán tài. Nếu không thánh nhân mà ngày nào cũng tán tài, hắn lấy đâu ra nhiều tiền như vậu? hơn nữa khi giúp người, cũng phải xem tình huống, một số người... chính như tên ăn mày giả mà chúng ta gặp đó. Làm việc thiện lung tung, đem tiền cho kẻ như vậy sẽ chỉ thành ủng hộ tà phong, khiến kẻ thân thể kiện toàn, trí lực đầy đủ trở nên lười biếng, chỉ biết đòi hỏi ở người khác. Làm thiện với những kẻ như vậy, đó không phải là thiện, mà đó là trợ ác.
Hồng Hài nhi tỉnh tỉnh mê mê, có điều cũng hiểu ý đại khái.
Ngay khi hai người nói chuyện trời đất, một nam thanh niên đi tới, mua một hộp thuốc rồi rời đi. Ra khỏi cửa, nam thanh niên lẩm bẩm:
- Người thì tốt bụng, đáng tiếc cơ mặt lại không thể biểu cảm, nói chuyện cũng tốn sức... ai, người tốt không có thiện báo...
Theo lý đã xa như vậy, lại cách một cánh cửa, người thường sẽ không nghe được, nhưng Phương Chính cùng Hồng Hài nhi lại có thể nghe rõ ràng, hai người nhìn nhau, khóe mắt Hồng Hài nhi ánh lên một tia xấu hổ.
Phương Chính lại khẽ nhíu mày, từ đầu hắn đã thấy bà chủ siêu thị này có gì đó không bình thường, sau khi cẩn thận quan sát, phát hiện thần sắc trong mắt cùng trên mặt của bà chủ này hoàn toàn không hài hòa, ban đầu còn tưởng trời sinh mặt lạnh tim nóng. Hiện nghe xong, mới biết là bệnh lý... có điều nhin bộ dạng của bà chủ siêu thị, bệnh này còn chưa trở nặng hoàn toàn, chỉ là không thể điều chỉnh cơ mặt một cách tự nhiên, không tính là quá nghiêm trọng.
Nếu là bệnh, vậy đơn giản, Phương Chính lục lại "Dược kinh" trong đầu, bên trong có phương pháp trị liệu, châm cứu có thể đem lại hiệu quả cực tốt. Phương Chính dù không có kim châm ngân châm, nhưng hắn tu luyện Long Tượng luyện thể, trong cơ thể tự có chân khí, muốn đem chân khí tụ thành châm cũng không có, chỉ là không thể làm tới mức lô hỏa thuần thanh mà thôi...
Có điều, làm thế nào để có thể trị liệu cho người ta? Trực tiếp tới nói bản thân có thể chữa bệnh? Cái này nhất định sẽ bị người ta coi thành lừa đảo.
Thế nhưng để tốn thêm thời gian đi tiếp xúc với đối phương, dùng ngôn từ để khuyên bảo, hắn cũng không muốn phiền như vậy.
Nghĩ tới đây, Phương Chính lắc lắc đầu:
- Thôi, đã gặp thì đó là duyên phận, đối phương có lòng mời hắn vào đây sưởi ấm, đó đã là ân tình, không thể không trả.
Nghĩ tới đây, Phương Chính chắp hai tay lại, tuyên một câu phật hiệu"
- A Di Đà Phật!
Đồng thời, Phương Chính thi triển Nhất Mộng Hoàng Lương!
Mã Quế Phân nhìn thấy Phương Chính đang nói chuyện với đệ tử, còn bà chủ thì ghé vào bàn ngủ.
Mà chân thân của Phương Chính đã đi tới bên cạnh bà chủ siêu thị, đặt cô nằm ngang trên đất, sau đó ngưng chân khí thành một cây ngân châm dài mười phân, dựa theo ghi chép trên dược kinh, bắt đầu từ huyệt Hợp Cốc, một đường đi ngang...
Lúc này Phương Chính mới hiểu được vì sao đằng sau dược kinh còn phải có công pháp. Phương Chính còn cho rằng đây là để cường kiện thân thể, phòng thân. Nhưng giờ vận chuyển nội tức, tụ khí thành châm mới hiểu được, Long Tượng luyện thể không chỉ là phòng thân, càng quan trọng là có thể ngưng khí thành binh. Mặc dù không thể ngoại phóng, nhưng có thể dùng để giải phẫu. cái này hoàn toàn là công pháp dùng cho chữa bệnh. Đồng thời, động tác luyện Long Tượng luyện thể đều là động tác có độ khí cao, không đơn thuần tăng sức mạnh, mà còn tăng tính ổn định, linh hoạt, như vậy hạ châm, hạ đao chữa bệnh mới không run tay run cây, tâm đi là châm tới, gọn gàng linh hoạt!
--------------
Phóng tác: xonevictory