Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 764

Chương 764: Bà Chủ Mặt Lạnh

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 764: Bà Chủ Mặt Lạnh

Nói tới đây, Phương Chính tiếp một giọt nước mưa, xoa lên trên mặt Hồng Hài nhi:

- Thấy thế nào?

- Lạnh!

Hồng Hài nhi nói.

Phương Chính nói:

- Đương nhiên, nước trên cơ thể người, lúc bốc hơi đi sẽ mang theo một lượng nhiệt, cho nên con sẽ cảm thấy lạnh. Không khí nơi này đầy nước, nước dính da sau đó bốc hơi đi, cho nên con sẽ cảm thấy rất lạnh, rất khó chịu... đây cũng là vì sao người phương bắc tới phương nam đều nói điều hòa nơi này rất buốt. người phương bắc tới phương nam, rất dễ bị phong thấp...

Hồng Hài nhi nói:

- Vậy người phương nam thì sao? chẳng lẽ họ không thấy khó chịu sao? không có cả quạt sưởi, điều hòa hai chiều?

Lúc này, Phương Chính nhìn về phía một cái quán cờ bạc, trong đó có một đám người đang đánh bạc, trên bàn có một cái lồng nhỏ, lúc này có người nhấc lồng, lộ ra một khe hở, bên trong có hai cái bóng đèn sưởi.

- Hít... con còn tưởng họ không sợ lạnh a, hóa ra cũng sợ.

Hồng Hài nhi như trút được gánh nặng.

Phương Chính gật đầu theo, mưa càng lúc càng nhỏ, nhưng lại không có ý dừng lại. thầy trò hai người nghĩ một chút, đứng đây chờ cũng không phải là cách, dứt khoát bước ra ngoài. Dù sao bọn họ cũng chỉ thấy lạnh chứ cũng không bị bệnh được. thế là hai người bước ra ngoài, trời mưa trắng xóa, người ngoài nhìn không thấy.

Mặt trời đã ngả về tây, trời sắp tối, Phương Chính chuẩn bị cùng Hồng Hài nhi về núi.

Đúng lúc này, một thân ảnh dẫn tới Phương Chính cùng Hồng Hài nhi chú ý, đó là một bà lão đi tập tễnh, trên lưng còn có một cái túi lớn, trên tay có một giỏ rau, nhờ một cái ô cũ nát che mưa mà lảo đảo bước đi.

- Sư phụ, đó không phải là Mã thí chủ được cảnh sát dẫn đi sao? sao bà ấy lại đi một mình trên đường?

Hồng Hài nhi tò mò hỏi.

Phương Chính nhìn chung quanh...

- Sư phụ, người tìm gì vậy?

- Tìm ô a!

Phương Chính nói.

Hồng Hài nhi ngạc nhiên, sau đó buông tay:

- Hai chúng ta nghèo như vậy, giống người có ô để dùng không?

Phương Chính lập tức câm lặng, có điều vẫn dẫn theo Hồng Hài nhi đi tới hướng Mã Quế Phân:

- A Di Đà Phật, thí chủ, sao bà lại ra ngoài này?

Mã Quế Phân nghe có người gọi, xoa xoa nước trên mặt, híp mắt nhìn Phương Chính, một hồi mới kinh ngạc nhận ra:

- Đại sư, sao cậu cũng ở đây? Sao cậu không dùng ô vậy?

Phương Chính có chút bó tay, lúc này còn có lòng đi quan tâm người khác sao? tự cho bản thân cũng bách bệnh bất xâm như bần tăng sao? Phương Chính tranh thủ kéo Mã Quế Phân tới trước hiên một siêu thị nhỏ tránh mưa.

Mã Quế Phân đi theo tới, lại có chút câu nệ, tựa như trên người đeo kim cô chú, toàn thân không được tự nhiên.

Đúng lúc này, bà chủ ngồi trong siêu thị bỗng ngẩng đầu lên, trên mặt không chút biểu tình, trực tiếp hỏi:

- Mấy người mua gì?

Phương Chính sững sờ, mua gì? Nhìn bộ dạng ướt nhẹp của Mã Quế Phân, Phương Chính định mua cái khăn để giúp bà lau người, kết quả sờ túi, lại phát hiện không còn đồng nào!

Hồng Hài nhi nhìn biểu tình của Phương Chính, liền biết chuyện thế nào, trực tiếp liếc mắt cảm thán: Người sư phụ này sao lại không đáng tin cậy vậy chứ? Khó trách Đại sư huynh không thích xuống núi, ai...

Không có tiền, Phương Chính cũng không có cách nào khác, nhìn bộ mặt lạnh như tiền của bà chủ siêu thị, có chút khó khăn nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ, bần tăng không mang tiền...

- Tôi hỏi cậu muốn mua gì?

Bà chủ vẫn không đổi sắc, biểu lộ vô cùng cứng ngắc. giờ khắc này lại lặp lại câu hỏi, làm cho không khí trở nên lúng túng...

Hồng Hài nhi nhướn mày, thầm nói: Người này nhìn không giống người tốt, một chút lòng đồng cảm cũng không có.

- Tôi hỏi các người muốn mua gì?

Bà chủ siêu thị vẫn giữ câu hỏi cũ, tựa như một cái máy.

Mã Quế Phân thấy vậy, lòng khẽ run lên, nhìn đồ trong cửa hàng, lại nhìn Phương Chính cùng Hồng Hài nhi, cắn răng nói:

- Cho tôi một cái kẹo mút.

Vừa nói, vừa móc từ trong người ra một cái túi vải màu xám, mở từng lớp một, bên trong có một chút tiền lẻ.

Phương Chính thấy vậy, lòng khẽ sót, vội nói:

- Thí chủ, thu lại tiền đi, một mình bà trong thành thị tìm người không dễ, ngày sau còn có chỗ cần dùng tiền nữa.

Mã Quế Phân lắc đầu:

- Không sao, mua kẹo cho đứa nhỏ ăn.

- Cháu không ăn kẹo.

Hồng Hài nhi tranh thủ nói, nó cũng nhìn ra, Mã Quế Phân mua đồ, phân nửa cũng vì để vào cửa hàng tránh mưa, nếu không mua gì, lòng sẽ băn khoăn. Cho nên muốn mua ít đồ để làm dịu không khí, nhưng đồ đắt quá thì một là không nỡ mua, hai là không mua nổi. dù sao bà cũng muốn có chỗ trú, thế là định mua kẹo mút, đỡ tiền một chút.

Mã Quế Phân đang muốn nói chuyện, bà chủ siêu thị nhỏ lại hỏi:

- Hòa thượng, rốt cục cậu muốn mua gì?

Hồng Hài nhi nghe xong lập tức tức giận, người này sao lại không thức thời như thế chứ?

Nếu không muốn bọn họ đứng đó, vậy có thể đuổi đi, cứ hỏi riết như vậy làm gì? Thấy Phương Chính còn chưa có ý nổi giận, Hồng Hài nhi tiếp tục nhịn, thầm nghĩ, nếu bà chủ này còn mặt lạnh như tiền như vậy, nó không ngại lén xuất thủ dạy cho đối phương một bài học.

Mà Phương Chính nghe vậy, cũng sững sờ, hắn đã nói là không có tiền, sao người này cứ hỏi tiếp? Mã Quế Phân muốn mua đồ, lại không hỏi sang Mã Quế Phân, lại vẫn cứ hỏi hắn? Phương Chính định thần nhìn lại đối phương, bà chủ siêu thị vẫn không đổi sắc nhìn lại, hai người bốn mắtb nhìn nhau, Phương Chính tựa như nhìn thấy cái gì đó, lòng run lên, hỏi dò:

- Bà ấy dính mưa, bần tăng muốn mua một cái khăn mặt, một cốc nước ấm, thêm một cái ô.

Bà chủ gật gật đầu, đứng dậy đi tới kệ hàng lấy đồ, cẩm hai cái khăn mặt, hai cái ô tới, sau đó lấy chén, rót đầy ba chén nước đặt lên quầy:

- Thứ cậu muốn.

- Bà chủ, chỗ này bao nhiêu tiền?

Mã Quế Phân luống cuống, Phương Chính không có tiền, Hồng Hài nhi còn nhỏ vậy càng không thể có. Nếu người ta đòi tiền, vậy khẳng định là đòi bà, vấn đề là, bà cũng không có nhiều tiền như vậy... hơn nữa dùng tiền mua những thứ này, bà lại không nỡ. thà mưa thà ướt còn hơn. nhưng lại nhìn sang Phương Chính, người ta cũng là vì tốt cho bà, bà cũng không tiện không trả tiền, thế nhưng tình hình diễn biết như vậy, khiến bà cảm thấy vô cùng khó xử, phải làm sao mới ổn đây?

Hồng Hài nhi khẽ kéo Phương Chính, oán trách thấp giọng:

- Sư phụ, Mã thí chủ không có tiền, sao người mua nhiều đồ như thế?

Phương Chính cười ha ha:

- Nếu không có tiền thì để con ở lại, lau nhà dọn đồ cho người ta một tháng là được.

Hồng Hài nhi lập tức cho Phương Chính một cái liếc mắt, đang muốn nói gì, đã thấy bà chủ lần nữa ngồi về vị trí bán hàng, đôi mắt như người máy nhìn mấy người.

-----------

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay